Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 177
Phần 177

“Đại Nhật Bách Thần Tướng!”

Từ bờ môi đỏ thẳm căng mộng của Diễm Hồng Liên là năm chữ đầy kiêu ngạo.

Trong đan điền của nàng, Đại Nhật xoay tròn dữ dội, vô cùng vô tận Hỏa Thiên Đế Lực từ trong thân thể mê người tiến ra thiên không.

Sau đó trong ánh mắt kinh nghi bất định của Long Chấn, Hỏa Thiên Đế Lực cấp tốc ngưng tụ thành từng thân ảnh với nhiệt độ khủng bố.

GÁY!

RỐNG!

GẦM!

RỪ!

Từng tiếng thú rống kiệt ngạo bất tuần vang vọng khắp Tiên Ma Vực.

Hỏa Phượng Hoàng.

Kim Ô…

Chu Tước…

Hỏa Kỳ Lân…

Hỏa Long…

Thậm chí cả Bất Tử Điểu…

Các tôn Thần Thú được ngọn lửa của Diễm Hồng Liên ngưng tụ mà thành, đây là môn Thần Thông Đại Nhật Bách Thần Tướng, chỉ những người sở hữu Đại Nhật Thần Thể mới đủ khả năng thi triển.

Bởi đơn giản để tạo ra những pháp tướng Thần Thú này tiêu hao quá khủng bố, Thiên Đế chuyên tu Hỏa Hệ thông thường e rằng ngay lập tức kiệt quệ sau khi thi triển.

“Cái gì thế này?”

Long Chấn trong lòng run lên.

Bởi vì hắn đã nhìn thấy Diễm Hồng Liên nhìn về phía hắn phất nhẹ cánh tay.

Các tôn Hỏa Hệ Thần Thú sống động như thật kia đang bạo khởi thế công, hung hăng lao về phía hắn.

Dù hắn thân là Chân Long, nhưng đối mặt với nhiều Thần Thú Hỏa Hệ mạnh mẽ như vậy bao vây quả thật là ăn không tiêu.

Chưa kể bên trong còn có Bất Tử Điểu khủng bố.

Chưa dừng lại ở đó, chín vầng mặt trời một lần nữa đã ngưng tụ trên đỉnh đầu nàng, tùy thời sẽ hung hăng nện xuống.

“Nữ nhân, ngươi điên rồi phải không?”

Ở bên kia chiến tuyến, Bạch Mạnh vừa giận vừa sợ gầm thét lên.

Bởi vì hắn khó thể tin rằng, một nữ nhân yểu điệu như vậy lại đang muốn dùng mạng đổi mạng với hắn.

So với thể trạng Bạch Hổ lúc này của Bạch Mạnh, Vương Y Vận không thể nghi ngờ như chuột đứng cạnh voi.

Nhưng dù là như vậy, nàng vẫn đang điên cuồng thi triển Vũ Kỹ bất chấp tất cả, chủ động lao đến công kích Bạch Mạnh.

Tốc độ của Bạch Mạnh tuy nhanh, nhưng đứng trước thế công liên miên bất tuyệt của cường giả trong cùng cấp cũng khó lòng né hết.

Vương Y Vận như có thù oán không đội trời chung cùng hắn, nàng không ngại bị Bạch Mạnh phản công làm bị thương, vẫn cố gắng tạo ra vết thương trên thân Bạch Mạnh càng nhiều càng tốt.

Điều này khiến Bạch Mạnh như muốn điên, chẳng lẽ nữ nhân này muốn chết chung với mình?

Hắn xin thề, hắn chưa từng thấy ai có lối đánh dùng mạnh đổi mạng, địch tổn thất một ngàn, ta tổn thất tám trăm như Vương Y Vận.

Nhưng mà không lâu sau đó, Bạch Mạnh xém chút thổ huyết.

Hắn trừng lớn hai con mắt, móng hổ dụi dụi tỏ vẻ không tin.

Bởi vì hắn nhìn thấy, hàng loạt vết thương trên người Vương Y Vận đang khép lại một cách thần kỳ, làn da khôi phục vẻ nõn nà vốn có, dường như máu đọng trên y phục không phải của nàng.

“Đáng giận, thì ra đây là ý đồ của ngươi!” Bạch Mạnh thật sự phẫn nộ.

Hắn rốt cuộc hiểu vì sao nữ nhân này nguyện ý đổi mạng, lưỡng bại câu thương với mình.

Bởi vì nàng có thủ đoạn thần dị nào đó khôi phục vết thương cực kỳ nhanh chóng.

Chấp nhận đau đớn trong trận chiến khiến mình và đối thủ bị thương, sau đó mình khôi phục nguyên vẹn để cho đối thủ toàn thân thương tật trố mắt mà nhìn.

Bạch Mạnh có thể không phẫn nộ sao?

Nhưng càng phẫn nộ, hắn lại càng sợ hãi, không biết thủ đoạn của nữ nhân này có thể thi triển bao nhiêu lần.

Liệu đến khi ta bị thương đến chết, nàng vẫn lành lặn hay không?

Khốn nạn, đó rốt cuộc là thủ đoạn gì?

“Diệp Liên Phục Sinh Thuật phu quân cho ta quả nhiên lợi hại!” Vương Y Vận hai mắt đầy hưng phấn và chiến ý.

Không hổ là Tuyệt Thế Thần Thông.

Bởi vì sở hữu Băng Liên Thần Thể, trong cơ thể nàng tồn tại một đóa Băng Liên, số lượng cánh hoa của Băng Liên sẽ gia tăng liên tục theo từng ngày tu luyện của nàng.

Mà Diệp Liên Phục Sinh Thuật có khả năng giúp nàng chuyển hóa những cánh hoa thành Sinh Mệnh Lực để trị liệu cho cả cơ thể và linh hồn trong quá trình chiến đấu.

Đó cũng là lý do Vương Y Vận lựa chọn hình thức chiến đấu mạng đổi mạng.

Đừng quên khi còn là Cảnh Chủ của Thiên Sơn Tiên Cảnh, Vương Y Vận cũng là một nữ nhân cực kỳ hiếu chiến, danh tiếng không hề thua kém Diễm Nguyệt Kỳ.

Nàng nghĩ ra phương thức đối chiến thô bạo như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Bởi vì chỉ cần số cánh của Băng Liên không tàn, nàng chính là tồn tại bất tử.

Dùng sức sống kinh hồn của mình bào đi tính mạng đối thủ.

Nhìn thấy Hổ Trảo của Bạch Mạnh vồ đến, Vương Y Vận thản nhiên để nó nện vào cơ thể mình, đồng thời nàng cũng ngưng tụ Phật Nộ Liên Băng đánh vào đối thủ.

PHỐC!

Hai người phun máu văng xa, Diệp Liên Phục Sinh Thuật hoạt động, tiêu hao một cánh Băng Liên, vết thương từ trong ra ngoài khi bị hổ vồ trên cơ thể nàng chậm rãi biến mất.

Mà ở đối diện, Bạch Mạnh toàn thân đã đầy máu, trong mắt hiện lên thoái ý.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242