Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 192
Phần 192

GÁY…

Giữa tinh không mênh mông có tiếng gáy thánh thót làm lòng người dễ chịu vang vảng khắp nơi…

Chỉ thấy một thân ảnh khổng lồ đang bay qua hư không một cách nhẹ nhàng và ưu nhã.

Nhìn như vậy đấy, hàng chục con Tinh Không Thú phía sau lại chẳng hề đuổi kịp…

Thân ảnh khổng lồ này chính là Ngao Du Điểu, tọa kỵ nổi danh trung thành của Tiêu Dao Tiên Đế.

Quả nhiên quan sát ở gần, phát hiện trên lưng Ngao Du Điểu thật sự chở theo một tòa cung điện có khí chất siêu phàm thoát tục như chốn đào nguyên tiên cảnh.

Phía trước đại môn Cung Điện, ba chữ Tiêu Dao Cung hào hoa phong nhã sừng sững tồn tại.

Một người tại thế giới vô pháp luật, mạnh được yếu thua như vũ trụ này lại có thể thản nhiên mang theo tài sản khổng lồ đi ngao du, băng qua vô số nguy hiểm, thực lực sẽ yếu sao?

Đó là lý do vì sao Tiêu Dao Tiên Đế rất ít khi ra tay, nhưng lại được xếp vào hàng ngũ cường giả hàng đầu đương thời, không ai dám khiêu khích hay ngăn chặn.

Bất quá ngày hôm nay rốt cuộc xuất hiện ngoại lệ.

RỐNG!

Theo một tiếng bá đạo thét gào, không gian phía trước ầm ầm nứt ra, một thân ảnh khổng lồ xuyên thấu mà ra, ngăn chặn trước mặt Ngao Du Điểu.

GÁY!

Ngao Du Điểu tính tình hiền lành liền hoảng sợ gáy vang, đưa mắt nhìn đến, phát hiện thứ vừa ngăn mình là một con Hỏa Long đang giương nanh múa vuốt, hỏa diễm cuồn cuộn thiêu đốt thương khung.

Đứng trên đỉnh đầu Hỏa Long lại là một vị nam tử trung niên, thân khoác Long Giáp, đầu mọc Long Lân, khí thế cuồn cuộn.

Từ bên trong Tiêu Dao Cung, Tiêu Dao Tiên Đế như một vị thư sinh tay cầm quạt xếp bước ra, nhìn lấy Hỏa Long và nam tử trung niên trước mặt, mỉm cười lên tiếng:

“Thất kính, thất kính… không ngờ là Long Nhị Trưởng Lão – Long Ngạo Thắng của Chân Long nhất tộc đích thân hàng lâm!”

“Không mời bổn trưởng lão vào Tiêu Dao Cung sao? Nghe nói ngươi có Luân Hồi Tửu vang danh thiên hạ!” Nam tử đứng trên đầu Hỏa Long cười lên sang sảng, thái độ như kẻ bề trên đánh giá người dưới.

Dù sao thì so với Long Tộc hùng mạnh lại đang có địa vị siêu quần ở Tru Nghịch Liên Minh, tán tu như Tiêu Dao Tiên Đế không có gì để so sánh cả.

Long Ngạo Thắng vênh váo đắc ý là có thể hiểu được, dù sao trên đời này không hề ít kiểu người như vậy.

“Tiêu Dao Cung đơn sơ chật chội, e rằng không hợp thân phận rồng đến nhà tôm của Long Nhị Trưởng Lão rồi, chúng ta cứ đứng ở đây trao đổi là được!” Tiêu Dao Tiên Đế không chút e ngại hồi đáp.

“Hừ, có chuyện chính sự cần nói với ngươi, chẳng lẽ còn phải đứng bên ngoài này sao?” Long Ngạo Thắng bất mãn hết sức.

Tiêu Dao Tiên Đế nhẹ nhàng gật đầu, bấm bấm đốt ngón tay, lại lấy mai rùa ra lắc lư.

Một hồi sau, hắn nhìn Long Ngạo Thắng như có thể thấu thị nội tâm, cất tiếng thở dài:

“Phiền các vị về cho, tại hạ cả đời ưa thích tiêu dao tự tại, xem bốn phía tinh không là nhà, sẽ không làm trái nguyên tắc!”

“Hừ, đây không phải vấn đề nguyên tắc hay không!” Long Ngạo Thắng cười lạnh lẽo, cao giọng nói:

“Nghịch Long tội ác tày trời, vừa xuất thế không lâu đã xém chút diệt hàng vạn sinh linh Kim Ô Tộc, ma đầu như vậy người ngươi nên trừ diệt!”

“Tiêu Dao Tiên Đế ngươi cũng là một phần tử của vũ trụ này, chẳng lẽ không nên ra tay hay sao?”

“Haha” Lời nói của Long Nhị Trưởng Lão khiến Tiêu Dao Tiên Đế bật cười, ngẩng đầu thở dài nói:

“Thế giới này vốn là hỗn loạn đến cực điểm, từ trước khi Nghịch Long xuất hiện, mỗi ngày đều có thế lực các nơi tranh đấu, chém giết nhau để sinh tồn, đặc biệt là những cuộc chiến Tiên và Ma, dẫn đến số lượng sinh mệnh ngã xuống mỗi ngày đâu chỉ hàng vạn?”

“Khi đó vì sao không thấy Long Nhị Trưởng Lão ngươi đứng ra mắng chửi thế lực các nơi là tàn ác, vì sao không mắng hai kẻ đầu sỏ gây nên đại chiến Tiên Ma là Săn Ma Điện và Tru Tiên Điện?”

“Ngược lại Nghịch Long chỉ mới đánh nát thế giới của Kim Ô Tộc, cũng chưa giết bao nhiêu người… ngươi lại nói hắn thậm tệ đến mức như vậy? Liệu có phải quá mức chủ quan rồi không?”

“Ngươi…” Long Ngạo Thắng á khẩu không phản bác được, chỉ có thể vừa hận vừa giận nói:

“Đừng ngụy biện, ngươi muốn bao che cho Nghịch Long đúng không?”

“Lý Tiêu Dao ta cả đời không thẹn lương tâm, ngao du vũ trụ khiến ta nhận ra rất nhiều thứ!” Tiêu Dao Tiên Đế hùng hồn đáp:

“Từ khi Nghịch Long và Tiên Ma Cung xuất thế, nhìn thì như động tĩnh gây ra là cực lớn, nhưng có mấy ai biết rằng hai giới Tiên Ma đều đang muốn chung tay chống lại bọn hắn, nhờ vậy vô thức trở nên đoàn kết hơn, tranh đấu giữa các thế lực giảm mạnh, số người chết thật sự càng là lác đác không có mấy!”

“Các ngươi không hề biết rằng vũ trụ đang ngày một tốt hơn từ khi Nghịch Long và Tiên Ma Cung tái xuất!”

“Yêu ngôn hoặc chúng!” Long Ngạo Thắng vội vàng cắt đứt lời Tiêu Dao Tiên Đế, phẫn nộ quát:

“Vốn có ý định chiêu mộ ngươi vào Tru Nghịch Liên Minh, nào ngờ ngươi đã sớm đầu quân cho giặc, dùng miệng lưỡi mê hoặc lòng người!”

KENG!

Một thanh Hoả Long Đao hiện lên trong tay, Long Ngạo Thắng sát cơ bùng nổ:

“Để ta thay trời hành đạo!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242