Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 72
Phần 72

Bên trong Côn Lôn Hoàng Cung, Lạc Nam và chúng nữ vừa từ Đan Thần Tháp trở về đều có mặt.

“Đáng giận, đánh vẫn chưa đã ghiền!”

Đình Manh Manh phồng mang trợn má nhìn Lạc Nam hừ một tiếng.

Uổng công thời gian rất dài vừa qua nàng tập trung bế quan và luyện tập để gia tăng chiến lực, vậy mà hiếm có cơ hội đánh nhau với Thiên Đế, còn chưa chính thức phân ra thắng bại đã bị Lạc Nam túm trở về, làm sao có thể không bất mãn?

“Xú nha đầu, nếu tiếp tục đánh bên thắng lợi chưa chắc là chúng ta!” Âu Dương Thương Lan dở khóc dở cười cốc lên đầu nàng.

“Sao lại không thắng? Chúng ta còn rất nhiều tỷ muội chưa xuất chiến đây nè!” Đình Manh Manh không phục chống nạnh.

“Bọn hắn là Đan Thần Tháp!” Âu Dương Thương Lan trịnh trọng nói:

“Bởi vì lần này Đan Thần Tháp chưa liên minh chống Nghịch Long nên chưa được Trận Điện bố trí hệ thống Truyền Tống Trận, bằng không đồng minh của chúng đã sớm kéo đến, chúng ta chỉ có thể nhượng bộ lui binh!”

“Thương Lan nói không sai!” Quái Ảnh Nữ Đế trầm giọng nói tiếp:

“Thành lập vô số năm, trợ giúp rất nhiều nhân vật luyện chế đan dược, có trời mới biết quan hệ của Đan Thần Tháp khủng bố đến cỡ nào!”

“Chưa kể Đan Thần Tháp chắc chắn tích lũy số lượng Đế Đan có thể đại tăng chiến lực nhiều đến đáng sợ, chẳng qua chưa đến bước đường cùng nên bọn hắn không lấy ra sử dụng mà thôi, dù sao thì di chứng phục dụng Đế Đan cũng rất nghiêm trọng!”

Lạc Nam gật gù tán thành.

Bản thân hắn cũng là một vị Luyện Đan Sư, đương nhiên hiểu rằng trên thế giới này có một vài loại Đan Dược mang đến công dụng vô cùng đáng sợ, chỉ là di chứng sau khi phục dụng nó cũng nặng nề không kém…

Đan Thần Tháp chắc chắn sở hữu những Đan Dược như vậy, chẳng qua vì chưa đến mức độ sinh tử tồn vong nên bọn chúng vẫn cố gắng nhẫn nhịn mà thôi.

Hơn nữa sự đáng sợ của Đan Thần Tháp không nằm ở chỗ chiến lực, mà nằm ở khả năng hiệu triệu kinh khủng của hàng loạt Luyện Đan Sư cao cấp.

Lần này Thái Thượng Đan Đế chỉ mở miệng một tiếng đã có thể nhờ đến 11 vị Thiên Đế sẵn sàng bán mạng, nếu như toàn bộ Đan Thần Tháp vận dụng các mối quan hệ, lại đưa ra cái giá cao hơn… có thể tưởng tượng lực lượng mà bọn hắn sẽ hiệu triệu được đạt đến mức độ nào.

Lần này Bạch Đằng Hãm Quân Trận của Lạc Nam tuy vây nhốt được 11 vị Thiên Đế, nhưng cùng lắm cũng chỉ làm bọn hắn bị thương mà thôi, muốn dùng một tòa Trận Pháp diệt cả 11 vị Thiên Đế cùng lúc là phi thực tế.

Nói tóm lại, rút lui sau khi đem Đan Thần Tháp lật úp xuống đã là kết quả tốt nhất có thể rồi, vừa mang lại danh vọng cho Lạc Nam, vừa không phải liều mạng đến phút cuối cùng để rồi tổn thất thảm trọng.

“Tiểu tử thúi ngươi cũng thật liều, một thân một mình đánh vào Đan Thần Tháp như vậy mà chưa từng hỏi qua ý kiến của chúng ta!” Côn Lôn Nữ Hoàng nhìn Lạc Nam giận trách:

“Cũng may có Tử Yên kịp thời thông báo cho Trẫm, bằng không để xem một mình ngươi làm sao có thể toàn thân trở ra!”

“Haha, vốn ta chỉ định quậy phá một trận rồi chuồn đi, nào ngờ các nàng muốn tham gia náo nhiệt, cho nên nhân tiện lật úp Đan Thần Tháp luôn!” Lạc Nam cười lớn nói.

Nếu chỉ có một thân một mình, hắn sẽ ném cho Đan Thần Tháp vài quả Bom Bá Lực sau đó kích hoạt Vạn Cổ Bất Hủ Thân nghênh ngang rời đi trong sự tức giận của bọn chúng.

Nào ngờ Phiêu Miểu Tiên Cung rồi chúng nữ đánh vào viện trợ, Lạc Nam thừa cơ chơi lớn một phen luôn.

Việc gia nhập chiến trường của chúng nữ không nằm trong kế hoạch ban đầu của hắn.

“Phu quân…” Tử Yên cảm động chớp chớp đôi mi cong vút, nắm tay Lạc Nam đầy nhu tình.

Nàng biết nam nhân này liều lĩnh đắc tội với Đan Thần Tháp là muốn giúp nàng hả giận.

Đời này có được phu quân như vậy, nàng cảm thấy quyết định phản lại Vong Tình Đạo của mình là hoàn toàn xứng đáng.

Thấy vây quanh Lạc Nam có quá nhiều mỹ nữ, mỗi người cũng đều là mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, Phiêu Tử Hàm ánh mắt không một tia cảm xúc, nhàn nhạt lên tiếng:

“Lần này đa tạ Côn Lôn Giới trợ giúp ân oán của Phiêu Miểu Tiên Cung và Đan Thần Tháp!”

“Phiêu Miểu Tiên Cung sẽ tìm một nơi hoang vu phong bế lánh đời, sẽ không làm phiền đến các vị nữa!”

Lạc Nam nghe vậy nhướn mày, nhìn thẳng Phiêu Tử Hàm nghiêm giọng nói:

“Nàng muốn đi đâu? Trời đất bao la nhưng không nơi nào an toàn bằng Côn Lôn Giới!”

“Nếu nàng thích lánh đời, cứ việc để Phiêu Miểu Tiên Cung phong bế tại Côn Lôn, ta cam đoan không một ai quấy rầy!”

Ánh mắt chúng nữ trở nên đầy quỷ dị, giọng điệu của nam nhân này nói chuyện với Phiêu Tử Hàm không giống như cách nên nói với sư phụ của thê tử mình nha.

“Cung Chủ, lần này Đan Thần Tháp có thể tìm ra vị trí của chúng ta, e rằng sau này cũng không ngoại lệ!” Đại Trưởng Lão Phiêu Tịnh cũng khuyên nhủ nói:

“Sợ rằng bọn chúng lại muốn dùng chúng ta để đối phó với Côn Lôn Giới, khi đó được không bằng mất!”

“Đúng vậy đó sư phụ!” Tử Yên kéo tay Phiêu Tử Hàm làm nũng:

“Một khi tách nhau ra, rất khó để phu quân và Côn Lôn Giới kịp thời chi viện!”

Phiêu Tử Hàm ánh mắt lấp lóe, thân là một người đứng đầu của thế lực, nàng phải cân nhắc toàn cục cho chu toàn.

Lời của Phiêu Tịnh và Tử Yên không hề sai, Phiêu Miểu Tiên Cung có hàng ngàn đệ tử, không thể vì quyết định của riêng nàng mà để tất cả phải rơi vào nguy cơ được.

Thấy Phiêu Tử Hàm đã sinh ra dao động, Thường Nga Nữ Đế mở miệng thuyết phục:

“Phiêu Miểu Tiên Cung cứ như Quảng Hàn Cung của chúng ta, trở thành thế lực phụ thuộc của Côn Lôn Giới là được rồi, khi đó cũng dễ dàng giúp nhau đối địch!”

Lạc Nam hai mắt sáng quắc nhìn lấy Thường Nga Nữ Đế, trong lòng cười như điên, không nghĩ đến nàng có thể đưa ra đề nghị tuyệt vời đến như vậy.

Một khi Phiêu Miểu Tiên Cung cũng ở tại Côn Lôn, hắn còn gì không hài lòng nữa chứ?

“Nhân danh Nữ Hoàng, ta thành tâm thành ý mời Phiêu Miểu Tiên Cung gia nhập, chúng ta xem như người một nhà, không phân biệt trên dưới!”

Côn Lôn Nữ Hoàng trịnh trọng hướng Phiêu Tử Hàm hứa hẹn, hỗ trợ đồ đệ của mình có cơ hội tán gái.

Phiêu Tử Hàm vẫn mặt không biểu tình, chỉ nhẹ gật đầu nói ra:

“Ta sẽ thương lượng lại với các vị trưởng lão, dù sao vấn đề liên quan đến tương lai của Phiêu Miểu Tiên Cung không thể do một mình ta quyết định được!”

Lạc Nam nghe vậy nhanh mồm nhanh miệng nhảy vào, vỗ vỗ lòng ngực:

“Mỗi một vị tu vi đạt đến Đế ở Côn Lôn sẽ được ban tặng một loại Công Pháp Đế Cấp Cực Phẩm, 3 quả Bàn Đào Thụ, Bất Tử Dược Thủy và Tẩy Hồn Thủy phòng thân… nếu như Phiêu Miểu Tiên Cung gia nhập, đãi ngộ y đúc như thế!”

Hắn vừa dứt lời, ánh mắt một đám trưởng lão Phiêu Miểu Tiên Cung sáng rực lên.

Cả đám nở nụ cười tươi tắn như hoa, nhìn Phiêu Tử Hàm mười miệng một lời:

“Cung Chủ, chúng ta cảm thấy gia nhập Côn Lôn Giới rất tốt, không cần phải thương lượng!”

“Các ngươi…” Phiêu Tử Hàm choáng váng, nàng âm thầm giận dữ đám trưởng lão tham tài, bèn đưa mắt về phía một mỹ phụ trung niên tóc trắng vẫn yên lặng từ nãy đến giờ.

Mỹ phụ trung niên này chính là sư phụ của Phiêu Tử Hàm, lão cung chủ đời trước của Phiêu Miểu Tiên Cung.

Thấy Phiêu Tử Hàm nhìn đến mình, lão cung chủ thản nhiên liếc mắt Lạc Nam.

Lạc Nam trong lòng hơi chột dạ, bởi vì ngay tại quá khứ… chính hắn là người ra tay dẫn đến việc lão cung chủ bị thương.

Bất quá Lạc Nam dám làm dám chịu, dùng ánh mắt xin lỗi và bất đắc dĩ nhìn lại lão cung chủ.

Chứng kiến trong đôi mắt trắng đen tà dị của hắn không chút tạp chất nào, lão cung chủ trịnh trọng gật đầu:

“Đây quả là phương án vẹn cả đôi đường, hơn nữa lão bà ta cũng đã thức tỉnh, Phiêu Miểu Tiên Cung không cần thiết phải lánh đời nữa!”

Tử Yên nhoẻn miệng cười xinh đẹp, ôm lấy cánh tay lão cung chủ làm nũng.

Phiêu Tử Hàm thấy tình cảnh này còn có thể nói thêm gì được nữa?

Nàng hít nhẹ một hơi, nhìn lấy Nữ Hoàng ứng tiếng:

“Sau này Phiêu Miểu Tiên Cung đành phiền phức Côn Lôn Giới rồi!”

“Không phiền chút nào cả!” Côn Lôn Nữ Hoàng hài lòng mỉm cười cao quý:

“Có Phiêu Miểu Tiên Cung và các tỷ muội gia nhập chính là phúc phận của Côn Lôn chúng ta!”

“Hahaha!”

Lạc Nam thấy chúng nữ hòa thuận, Phiêu Tử Hàm đồng ý ở lại với mình, trong lòng vui sướng đến cực điểm, không nhịn được bật cười sang sảng.

Chúng nữ thấy tên này đột nhiên cười như phát rồ, cả đám đồng loạt ném sang ánh mắt nghi vấn.

“Khụ khụ khụ…” Lạc Nam mặt mo đỏ lên giả vờ ho khan, nghiêm chỉnh nói:

“Có Phiêu Miểu Tiên Cung gia nhập, Côn Lôn Giới như hổ mọc thêm cánh, thân là thiếu chủ ta cảm thấy cực kỳ vui mừng!”

Tử Yên nhìn chằm chằm Phiêu Tử Hàm, lại liếc sang nhìn Lạc Nam…

Liên tưởng đến thái độ kỳ quái nhiều lần phát sinh giữa hai người, trong mắt nàng xuất hiện một tia thần thái, như có điều suy nghĩ…

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242