Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 159
Phần 159

“Khốn kiếp!”

Nhìn thấy thành viên của thế lực mình chết thảm, Phó Điện Chủ Trận Điện căm hận rống to.

“Haha, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu!”

Đối diện với hắn là Thiên Lý Mã đang điên cuồng lập trận, nở nụ cười trêu tức.

“Ngươi sẽ hối hận vì lựa chọn của mình!” Phó Điện Chủ Trận Điện căm hận quát lớn.

Vô số Trận Văn lấp lóe liên tục được triển khai, các loại Trận Pháp điên cuồng thành lập, đối kháng với Thiên Lý Mã.

Cuộc chiến của hai vị Chiến Trận Sư hàng đầu, Trận Pháp tầng tầng lớp lớp được lập nên rồi phá hủy, quy mô vô cùng to lớn khiến không ai dám đến gần, đặc sắc tuyệt luân.

“Khốn nạn, vì sao Cửu Vĩ Thiên Hồ và Phượng Hoàng Tộc còn chưa đến viện trợ cho chúng ta?”

Nhận thấy khó thể đánh bại liên minh Nghịch Long khi phần lớn lực lượng đang bị cầm chân ở Tuế Nguyệt Cung, không ít Thần Thú mở miệng mắng to.

Ngay cả Kiếm Đế Thành cũng đã cử người đến chi viện bọn hắn, vậy mà vẫn chưa thấy quân đội và cường giả của Thiên Hồ Tộc với Phượng Hoàng Tộc đâu.

Phải biết rằng hai tộc này rất mạnh, nếu bọn hắn tham chiến sẽ giúp ít rất nhiều, thậm chí là lật ngược tình thế.

Vậy mà đại chiến đã kéo dài rất lâu, tín hiệu cũng được gửi đi, nhưng chưa thấy Thiên Hồ Tộc và Phượng Hoàng Tộc kéo đến.

Tình cảnh hỗn loạn đến cực điểm…

Không ai chú ý đến, một tiểu nữ hài mặc áo yếm đang cưỡi trên lưng một con heo đen, trong lòng còn ôm mèo và chuột… tạo thành tổ đội vô cùng kỳ quái.

Bọn hắn mặc kệ đám đông chiến đấu kịch liệt, lén lút nhắm về hướng bảo khố của Kim Ô Tộc vô thanh vô tức lẻn vào…

Bảo khố của Kim Ô Thiên Hoàng Giới là một Kiến Trúc pháp bảo cấp cao, bên ngoài còn có Trận Văn bao phủ.

Vì thế mà khi gần như đại bộ phận diện tích của thế giới hóa thành bình địa, bảo khố vẫn vững vàng gần như hoàn hảo.

Lúc này, một con Heo đen cõng trên lưng một tiểu nữ hài, trong lòng còn ôm theo một con mèo và một con chuột, lén lút tiến về phía bảo khố.

“Trư thúc thúc, bảo khố bị trận pháp phong tỏa rồi, chúng ta làm sao trộm đây?”

Ngồi trên lưng Hắc Trư, Tiểu Thiên Ý nãi thanh nãi khí hỏi.

“Chuyện nhỏ, một chút Trận Pháp kiểu này sao có thể làm khó được Trư thúc của ngươi?”

Con heo phá lệ cười đắc ý.

Chỉ thấy hai cái móng heo của nó nâng lên, tầng tầng lớp lớp Trận Văn nhanh chóng luân chuyển, tiến vào bên trong Trận Pháp bảo hộ của Bảo Khố.

Không lâu sau đó, Trận Pháp che đậy bên ngoài đã ầm ầm sụp đổ…

Tiến đến thật gần, nhìn thấy Đại Môn của Bảo Khố đóng chặt, có một cái Ổ Khóa hình đôi cánh Kim Ô gia cố vô cùng chặt chẽ, không thể tiến vào.

“Khó chơi rồi, cái ổ khóa này là một loại Pháp Bảo mang tính bạo tạc, nếu như không có chìa khóa mà cưỡng ép mở ra, chắc chắn nó sẽ phát nổ, trọng thương cả Thiên Đế!” Hắc Trư vuốt cằm nói:

“Sợ rằng chỉ có Kim Ô Tộc Trưởng và người phụ trách ganh giữ bảo khố mới có được chìa khóa!”

Tiểu Thiên Ý xụ mặt xuống, buồn bực dậm chân đi qua đi lại.

Chợt từ phía xa, một thân ảnh bay vọt về phía nàng.

Tiểu Thiên Ý hoa dung thất sắc, đang muốn vung quyền đem thân ảnh này đánh ra, chợt nhận thấy hắn chỉ còn là một cổ thi thể, vừa vô tình bị dư ba công kích của Long Ngạo Thiên và hai vị Hầu thúc thúc nện trúng dẫn đến thiệt mạng.

“A, trên cổ hắn có đeo thứ gì?” Tầm Bảo Thử Bảo Bảo hai mắng sáng lên chỉ về phía thi thể.

Chiêu Tài Miêu vội vàng nhảy xuống, phát hiện treo trên cổ của thi thể là một cái chìa khóa có hình dạng móng vuốt Kim Ô cực kỳ tỉ mỉ.

“Ta nhận ra rồi, tên xui xẻo này chính là Kim Tài, vị Trưởng Lão phụ trách canh giữ Bảo Khố của Kim Ô Tộc!” Hắc Trư giật mình nói ra, ngửa đầu cười như điên:

“Trời cũng giúp chúng ta!”

Tiểu Thiên Ý khuôn mặt nhỏ nhắn đầy hưng phấn, vội vàng đoạt lấy Chìa Khóa treo trên cổ Kim Tài.

Tầm Bảo Thử và Chiêu Tài Miêu nhảy lên vai nàng, cả đám nhanh chóng cho chìa vào lỗ.

RĂNG RẮC…

Kim Ô Khóa thành công mở ra, Đại Môn tiến vào bảo khố rốt cuộc hé mở.

“Để ta đi trước!” Hắc Trư vội vàng nói.

Trong Bảo Khố thường có thiết lập không ít cạm bẫy, người lạ tiến vào khó tránh khỏi nguy hiểm nếu như bất cẩn.

Một khi để tiểu tổ tông Lạc Thiên Ý gặp chuyện không may, sợ rằng Cửu Tỷ sẽ lột da heo của hắn.

ẦM ẦM ẦM…

Quả nhiên vừa mới bước vào, trên trần bảo khố có một con mắt Hoàng Kim chiếu rọi mà xuống.

Khi phát hiện Hắc Trư là kẻ lạ mặt, con mắt đột ngột bắn ra vô tận Kim Quang, ẩn chứa sát cơ cường liệt muốn xuyên thủng đầu hắn.

“Hừ, Kim Chung Tráo!”

Hắc Trư cười lạnh một tiếng, lực lượng tiến ra bao phủ toàn thân, hóa thành một cái Kim Chung bảo vệ cơ thể.

ĐÙNG!

Kim Quang bắn vào Kim Chung Tráo như va phải kim loại, không thể làm bị thương Hắc Trư dù chỉ một chút.

Nhân cơ hội đó, Lạc Thiên Ý hai tay nhỏ nhắn bất chợt đẩy ra.

NGAO!

Một tiếng Long Ngâm rít gào, hư ảnh Nghịch Long phá không mà tiến, Cầm Long Chưởng vung ra vuốt rồng vồ đến con mắt hoàng kim kỳ lạ.

Ở bên ngoài, Long Ngạo Thiên đang đại chiến cùng hai con khỉ lập tức sinh ra cảm ứng, sắc mặt hắn trở nên lạnh lẽo, cười gằn:

“Nghiệt chủng của Nghịch Long cũng đang ở đây, chết đi cho ta!”

Hắn dùng Thăng Long Thành tạm ngăn thế công của hai vị Hỗn Thế Tứ Hầu, miệng rồng ngưng tụ một khỏa Long Pháo cự đại, bắn xuyên không gian, nhắm ngay thân ảnh Tiểu Thiên Ý tập kích.

Cùng lúc đó, con mắt hoàng kim treo trên trần thấy tiểu nữ hài dám ngỗ nghịch công kích mình, tròng mắt hiện lên vẻ phẫn nộ, dồn hết tất cả lực lượng tích lũy bấy lâu nay, điều động vô tận Kim Ô Thánh Hỏa hội tụ trong tròng mắt, hóa thành một hư ảnh Kim Ô mang theo hỏa diễm trùng thiên lao thẳng xuống.

ĐÙNG…

Cầm Long Chưởng của Tiểu Thiên Ý còn nhỏ yếu, lập tức bị Hư Ảnh Kim Ô nghiền nát.

Hư ảnh Kim Ô vẫn tiếp tục lao về phía Tiểu Thiên Ý.

“Không xong!” Hắc Trư biến sắc, vội vàng nhảy khỏi Kim Chung Tráo, muốn đem nó bảo vệ cho Tiểu Thiên Ý.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh.

Vô cùng đột ngột, Long Pháo của Long Ngạo Thiên vừa lúc bay tới, vô tình bắn trúng hư ảnh Kim Ô.

ĐÙNG!

Hai luồng công kích khủng bố chạm nhau, ầm ầm nghiền nát, thân ảnh Tiểu Thiên Ý chỉ bị dư ba công kích đẩy văng một đoạn, vừa lúc Kim Chung Tráo đón đỡ lấy nàng, hoàn hảo vô hại…

“Cái này…” Hắc Trư trừng lớn cả hai mắt.

Công kích của hai kẻ thù đánh ra vô tình lại đụng độ lấy nhau, bảo vệ cho mục tiêu bị nhắm đến?

Vận khí kiểu này quả thật chưa từng thấy qua.

“Khốn kiếp!” Long Ngạo Thiên ngửa đầu mắng to, hai con khỉ lại điên cuồng ám sát không cho hắn cơ hội xuất thủ.

Trong lòng động lấy ý niệm, Long Ngạo Thiên ra lệnh cho một vị U Linh Long…

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242