Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 220
Phần 220

Vài chục vạn người tiến vào sàn đấu rộng lớn, lại có dị tượng phát sinh…

ẦM ẦM ẦM ẦM… XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Từ dưới mặt đất, vô số khối đá to lớn có đường kính trung bình ba mét trồi lên, sau đó bay lên thiên không, lơ lửng giữa bầu trời.

Bên trên từng khối đá có khắc số tương ứng với thẻ dự thi mà thí sinh được nhận lúc đầu.

Có khí tức hùng hậu lan tỏa khắp toàn trường, một thân ảnh già nua chậm rãi xuất hiện ở trung tâm, cao giọng giới thiệu:

“Lão phu là Chương giận, Đại Trưởng Lão Đan Thần Tháp… đồng thời cũng là người chủ trì của Đan Thần Đại Hội lần này!”

Toàn trường âm thầm rùng mình, trước đây bọn hắn không biết sự sâu cạn của Chương giận, nhưng từ khi Lạc Nam đại náo Đan Thần Tháp, Chương giận hiện ra bản thể mà Ma Thú Cổ Đại – Ma Vực Chương Ngư thật sự quá mức ghê gớm, đủ để kinh sợ vô số người.

Chương giận không để ý đến biểu hiện của đám đông, tiếp tục dõng dạc quát:

“Mời tất cả thí sinh tiến vào vị trí!”

Hắn vừa dứt lời, toàn trường liền hiểu ý thả người bay lên các hòn đá đang lơ lửng giữa trời, mỗi người đứng trên hòn đá có số thứ tự tương ứng với mình, chờ đợi quy tắc cuộc thi được tuyên bố.

Hơn ba mươi vạn hòn đá lơ lửng chở lấy hơn ba mươi vạn thí sinh, cảnh tượng hoành tráng khiến nhiều người sôi sục.

Khán giả theo dõi cuộc thi lại được sắp xếp ngồi xung quanh quảng trường, chỉ riêng chúng nữ trên Bá Vũ Điện là ngoại lệ.

“Kế tiếp, lão phu xin tuyên bố ban giám khảo… cũng như một số khách quý có mặt ở Đại Hội lần này!” Chương giận đảo mắt một vòng, kính nể hô vang:

“Giám khảo – Thái Thượng Đan Đế!”

“Giám khảo – Phó Hội Trưởng Thiên Địa Hội – Trần Huyền!”

“Giám khảo – Tam Lão!”

Toàn trường bắt đầu xôn xao, không nghĩ đến lần này ngay cả Phó Hội Trưởng của Thiên Địa Hội cũng góp mặt và trở thành một vị giám khảo.

Làm như thế, tính công bằng của Đan Thần Đại Hội cũng được đảm bảo hơn trước vô số người chứng kiến.

Bất quá Tam Lão là ai? Vì sao chưa từng nghe qua?

Không để đám người nghi hoặc quá lâu, trên đỉnh Đan Thần Tháp đã xuất hiện ba kiện Bảo Tọa cao quý.

Bên trên đó tương ứng có ba nhân vật đang ngồi, đưa mắt nhìn xuống toàn bộ quảng trường.

Người đầu tiên không thể nghi ngờ chính là Thái Thượng Đan Đế.

Người thứ hai là một nam nữ trung niên khiến Lạc Nam giật mình, bởi hắn nhận ra con hàng này chính là người bắt cóc mình khi kết thúc Giao Dịch Nội Bội, sau đó đặt ra hứa hẹn cứu lấy nhân vật thần bí của Thiên Địa Hội, đổi lại được một nửa mỏ Nguyên Thạch.

Không ngờ tên của hắn là Trần Huyền, còn là Phó Hội Trưởng của Thiên Địa Hội, thân phận cao đến dọa người a.

Liếc mắt đánh giá người cuối cùng, tuy đối phương khoác áo choàng đỏ thẳm che phủ tất cả diện mạo, nhưng Lạc Nam vẫn phát giác toàn bộ Đan Điền của mình đều ầm ầm rung lên.

Bá Đỉnh và cả trang giấy Hoàng Kim cũng đang xém chút phóng ra ngoài làm loạn.

“Tam Lão là Tam Muội Chân Hỏa?” Lạc Nam sắc mặt trở nên cổ quái.

Rất có thể Tam Lão này là một phân thân của Tam Muội Chân Hỏa, bởi vì chỉ có Vĩnh Hằng Thuộc Tính mới khiến cái trang giấy chết tiệt kia phản ứng mãnh liệt như vậy.

Bất quá nó dường như cũng biết hiện tại không thích hợp cướp đoạt, cho nên vẫn kiên nhẫn chịu đựng.

“Khá lắm, Vĩnh Hằng Thuộc Tính chạy ra làm giám khảo!” Lạc Nam âm thầm thấy thú vị.

Những người khác tuy không biết thân phận thật sự của Tam Lão, nhưng có thể ngồi ngang hàng với Thái Thượng Đan Đế và Trần Huyền, xem ra cũng là lão quái vật lánh đời nào đó, không ai dám xem thường hay có ý kiến gì.

“Kế tiếp chính là những khách quý mà Đan Thần Tháp hân hạnh tiếp đón đến từ Tiên Ma hai giới!” Chương giận tiếp tục nói ra:

“Đại diện Cổ Việt Tộc – Bụt!”

“Đại diện các tộc Thần Thú – Chân Long Tộc Trưởng – Long Ngạo Thiên!”

“Đại diện các tộc Ma Thú – Ma Long Tộc Trưởng – Ma Long Vấn Thiên!”

“Săn Ma Điện Chủ – Săn Vô Lệ!”

“Tru Tiên Điện Chủ – Tru Vô Dạ!”

Hắn vừa dứt lời, lại có năm thân ảnh hiện ra ở hàng ghế chuyên giành cho khách quý.

Vô số Luyện Đan Sư thấy cảnh tượng này hưng phấn đến cực điểm, đây là cơ hội tốt để biểu hiện trước mặt những nhân vật hàng đầu vũ trụ a.

“Haha!” Bụt bỗng nhiên vuốt râu mỉm cười:

“Có Tuế Nguyệt Nữ Đế ở đây, lão phu không dám tự xưng khách quý…”

Vô số người âm thầm giật mình, lúc này mới nhớ vẫn còn một nhân vật khủng bố khác đang hiện diện.

Đệ nhất cường giả đương thời, người khiến Săn Ma Điện hùng mạnh phải bất lực.

Trần Huyền cũng lên tiếng cười: “Tuế Nguyệt Nữ Đế nếu đã đến, mời tiến vào hàng ngũ quý khách đi!”

Đáng tiếc, đối mặt với hai vị cường giả thịnh tình, Tuế Nguyệt chỉ bình thản từ trong Bá Vũ Điện đáp lại:

“Đa tạ tâm ý của chư vị, ta chỉ đến để cổ vũ người nhà dự thi, ngoài ra không có hứng thú nào khác…”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242