Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 116
Phần 116

“Các bảo bối yên tâm! Dù phải đạp vỡ vô tận tinh không, san bằng Tiên Ma hai giới… ta cũng tìm các nàng trở về!”

Lời nói năm nào đầy khí phách và kiên định của nam nhân vẫn vang vảng bên tai, cảnh tượng một vị nam tử tuấn mỹ tà dị, đỉnh thiên lập địa đưa mắt nhìn các thê tử và nữ nhi của mình tiến vào cung điện, xuyên phá tinh không như vẫn còn đó…

Với thân phận năm đó, lời nói của nam nhân kia thể hiện sự vô tri quá mức, ngông cuồng tự đại, lọt vào tai tu sĩ cao cấp chắc chắn sẽ bị xem là ếch ngồi đáy giếng, hoàn toàn không biết tự lượng sức mình.

Nhưng bất kể như thế nào, những nữ nhân của hắn, thê tử của hắn đều lựa chọn tin tưởng tuyệt đối vào những lời hoang đường đó…

Nam nhân của các nàng, chắc chắn sẽ làm được.

Ánh mắt Diễm Nguyệt Kỳ có chút hoảng hốt, từng cảnh tượng trong quá khứ như một thước phim quay chậm hiện rõ mồn một trong tâm trí nàng, vĩnh viễn không thể xóa nhòa dù đã qua năm tháng dài đằng đẳng.

Mỹ nhân cao quý ngồi bên cửa sổ, một thân Bạch Ma Chiến Bào trắng trơn ôm sát cơ thể thành thục, triển lộ từng đường nét cơ thể hoàn mỹ đến mức không thể bắt bẻ…

Tóc dài tùy ý tung bay trong gió, mắt phượng sắc sảo, da trắng như tuyết, môi đỏ như lửa… để miêu tả dung nhan và khí chất của nàng, có lẽ chỉ bốn từ “phong hoa tuyệt đại” mới miễn cưỡng có thể hình dung.

Sở hữu huyết mạch Kim Ô tinh khiết sánh ngang tổ tiên, có lẽ y phục Hoàng Kim càng thích hợp hơn với nàng.

Nhưng không… nàng vẫn trung thành với màu trắng áo da ôm sát cơ thể của Bạch Ma Chiến Bào.

Bởi rất đơn giản, đây là y phục mà nam nhân kia lần đầu khoác lên cơ thể nàng.

Ý nghĩa vĩnh cửu.

“Nguyệt Kỳ, lại nhớ đến hắn sao?” Có thanh âm ôn nhu pha lẫn kiều mị truyền đến.

Khói xanh nhẹ nhàng lướt qua, thân ảnh một vị tuyệt đại giai nhân mờ ảo xuất hiện.

Khác với vẻ phong hoa tuyệt đại như một vị Nữ Vương của Diễm Nguyệt Kỳ, mỹ nhân vừa đến sở hữu dung nhan ma mị…

Mái tóc lục bảo hòa cùng ánh tím bồng bềnh như mây, ngũ quan chính là kiệt tác của tạo hóa, mắt đẹp sâu thẳm như có thể hút sạch linh hồn của người đối diện, mũi quỳnh cao thẳng, bờ môi hơi dày căng mộng đen tuyền huyền bí…

Nhìn xuống phía dưới, móng tay, móng chân của nàng tất cả đều thuần một màu đen… cá tính, nổi loạn.

Nàng là một chất độc, chất độc có thể mê chết bất cứ nam nhân nào.

Nàng gọi Liễu Ngọc Thanh, một trong số những ác chủ bài của Tuế Nguyệt Cung, chưa từng lộ diện trong mắt người đời.

Thậm chí, không ai biết nhân vật sở hữu Diệt Sinh Độc Thể như nàng đang tồn tại với tu vi đẳng cấp cao nhất.

“Mẫu thân tỷ tỷ!”

Thấy Liễu Ngọc Thanh đến gần, Diễm Nguyệt Kỳ có chút trêu chọc gọi một tiếng.

“Hừ!” Liễu Ngọc Thanh liếc xéo nàng, uyển chuyển ngồi xuống ở phía đối diện, thở dài như gió:

“Đừng trêu chọc tỷ, ta vốn không phải mẫu thân của hắn…”

Thời gian mười năm trước khi ly biệt ở Việt Long Tinh, quan hệ phu thê của nàng và Lạc Nam ngày một thắm nồng, có những chuyện hắn cũng không muốn tiếp tục lừa dối nàng nữa.

Dựa theo lời của hắn, nhi tử của nàng… Lạc Nam thật sự đã chết dưới sự hành hạ vô nhân tính của Lạc Gia rồi.

Nam nhân kia, hắn chỉ là một luồng linh hồn đến từ thế giới khác, vô tình dung nhập vào thân thể của Lạc Nam, sống tiếp với những ký ức về nhi tử đã chết của nàng mà thôi…

Sau khi đúc thành Vạn Cổ Bất Hủ Thân, cơ thể của hắn cũng không còn thuộc về nhi tử.

Hắn là nam nhân của nàng, là phu quân của nàng… ngoài ra không còn tầng thân phận nào khác.

Khi được Lạc Nam cho hay sự thật, Liễu Ngọc Thanh thật sự đau lòng và tiếc nuối.

Nhưng có những thứ mất đi thật sự đã vô pháp cứu vãng.

Thay vì đau khổ và buồn rầu, Liễu Ngọc Thanh chọn cách đối mặt sống tiếp, nếu nam nhân của nàng kế thừa ý chí của nhi tử, vậy nàng sẽ dùng tất cả tình yêu của mình trao hết cho hắn.

Chúng nữ đều đã biết được chuyện này, vì thế thường gọi nàng là mẫu thân để trêu chọc vì những hiểu lầm lúc trước.

Thấy Liễu Ngọc Thanh chìm vào suy tư, Diễm Nguyệt Kỳ cũng thay đổi chủ đề nói chuyện:

“Ngoài kia náo động ngày càng lớn, đám Thần Thú quyết không từ bỏ ý đồ, ngay cả đại lễ cầu hôn cũng nghĩ ra, thật là buồn cười!”

Liễu Ngọc Thanh vuốt nhẹ mái tóc, bờ môi quyến rũ cong lên: “Với bản tính của hắn, e rằng đã sớm đứng ngồi không yên!”

“Hừ, tên vô lương tâm đó hiện tại thê thiếp thành đàn, mỗi người đều là Nữ Đế phong quang vô hạn, sao còn nhớ đến đám lão bà chúng ta!” Diễm Nguyệt Kỳ ra vẻ giận dỗi.

“Khanh khách, thế có dám đánh cược không?” Liễu Ngọc Thanh cười đến bộ ngực sữa run rẩy gợn sóng.

“Cược cái gì?” Diễm Nguyệt Kỳ chớp mắt.

“Ta cược hắn sẽ đến!” Liễu Ngọc Thanh nháy mắt nói.

“Không cược!” Diễm Nguyệt Kỳ nhoẻn miệng cười như trăm hoa đua nở.

Dù rằng ngoài miệng tỏ vẻ giận hờn, nhưng phu quân của nàng… làm sao nàng không hiểu cho được.

Không những bản thân nàng, mà tất cả tỷ muội cũng đang ngóng chờ ngày đó.

Ngày gặp lại kẻ đánh cắp trái tim…

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242