Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 107
Phần 107

Sát Vực cùng Chiến Vực phô thiên cái địa, Lạc Thần Cung bắn ra nhất tiễn chi uy, khóa chặt lấy thân ảnh Phó Thị Trưởng.

Sắc mặt Phó Thị Trưởng kịch biến, cảm giác tử vong xen lẫn sợ hãi dâng lên tận đỉnh đầu, mồ hôi lạnh tuôn trào như suối.

Hắn xin thề, cả đời hắn hắn chưa từng nhìn thấy bất kỳ ai chỉ bắn ra song tiễn đã có thể nghiền nát ba tòa Đế Cấp Cực Phẩm Trận Pháp.

Liên tưởng đến lần trước khi Văn Lang cướp dâu ở Ma Đình, trước khi rời đi cũng bắn ra một tiễn mang tính hủy diệt, hắn lập tức đoán ra nhân vật đang bí ẩn ra tay chính là Văn Lang, hơn nữa Văn Lang chắc chắn cùng Song Tu Lâu có quan hệ.

Ma Thương Phó Thị Trưởng không tin thế gian này sẽ có chuyện trùng hợp như vậy, mặt phải đại ca của hắn dẫn theo các cường giả chinh phạt Song Tu Lâu, mặt trái Văn Lang đã đơn thương độc mã trực tiếp giết đến.

Bất quá mặc dù biết đối thủ chỉ là một tên tiểu bối, nhưng Phó Thị Trưởng ngay cả một chút ý chí chiến đấu cũng không có.

Nói đùa sao? Một tiễn vừa rồi quá mức kinh khủng, dù là đại ca của hắn ở đây sợ rằng cũng phải nhượng bộ lui binh, huống hồ là hắn?

Cũng may, Ma Thương Thị thứ không thiếu nhất chính là tài sản.

Phó Thị Trưởng từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một tấm Phù Chú xé rách.

Dịch Không Phù.

Thân ảnh của hắn biến mất tại chỗ, dịch chuyển không gian.

Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, đồng tử Phó Thị Trưởng mãnh liệt co rút lại.

Chỉ thấy mũi tên kia như sinh ra linh tính, bắn hụt vị trí vừa rồi của hắn lại uốn lượn giữa thiên không, sau đó xuyên qua không gian tiếp tục nhắm về vị trí của hắn lao vọt đến.

“Làm sao có thể? Đây rốt cuộc là Tiễn Pháp gì?”

Phó Thị Trưởng như gặp quỷ hét ầm lên.

Lạc Nam thấy cảnh này nở nụ cười hài lòng, vuốt ve Lạc Thần Cung trong tay.

Đừng quên một trong các nguyên liệu quý giá nhất tạo thành Lạc Thần Cung chính là nhánh Tre Cổ Việt biến dị.

Bên trên nhánh tre có đến 99 đường vân, trong đó có những đường vân sở hữu Không Gian và Thời Gian lực lượng.

Vì thế mà lúc này, khi mũi tên được bắn ra, Lạc Thần Cung cũng có thể dùng Không Gian Chi Lực để thao túng nó truy sát mục tiêu, không thể bỏ chạy.

Phó Thị Trưởng quả nhiên điên cuồng thi triển thân pháp bỏ trốn, nhưng mặc kệ hắn làm như thế nào, nhất tiễn kia vẫn chưa chết không tha.

“Là ngươi ép ta!”

Phó Thị Trưởng cắn răng quát lớn.

Từ trong Nhẫn Trữ Vật, một kiện Khôi Lỗi khổng lồ đạt đến Thiên Thể Đế xuất hiện.

RỐNG!

Ngửa đầu lên trời thét dài, Khôi Lỗi hướng về phía mũi tên hung hăng tung ra nấm đấm.

“Dịch Chuyển Tức Thời!”

Nào ngờ Lạc Nam ngay thời khắc này lại kích hoạt Cấm Kỵ Chi Nhãn, thần thông Dịch Chuyển Tức Thời triển khai.

Khôi Lỗi vừa mới bảo vệ Phó Thị Trưởng lập tức bị dịch chuyển sang một nơi khác, chính là phía trước Đan Thần Thành.

ẦM!

Khôi Lỗi vừa lúc đánh ra một quyền, tường thành rạn nứt như mạn nhện.

Phó Thị Trưởng xém chút thổ huyết nhìn cảnh tượng này, nhưng hắn thật sự không có thời gian để tức giận, bởi vì không còn Khôi Lỗi bảo vệ, mũi tên kia vẫn như tử thần muốn đoạt mạng của hắn.

Trong thời khắc then chốt, Phó Thị Trưởng lại xuất động một quyển trục cổ xưa phủ đầy bụi bặm.

Chỉ thấy hắn phun ra một ngụm máu lên trên quyển trục, miệng niệm thành kính:

“Hiến tế tuổi thọ phá vỡ mũi tên này!”

Tiếng nói vừa dứt, quyển trục cấp tốc sáng lên.

Một cổ lực lượng từ bên trong đó nhanh chóng tiến ra bao trùm lấy mũi tên.

Lạc Nam chân mày nhíu lấy, bởi vì hắn đã nhìn thấy mũi tên cực kỳ mạnh mẽ mà mình phí công ngưng tụ đột nhiên hóa thành hư ảo.

“Đó là Chú Thuật sao?”

Nhớ đến biểu hiện của Phàm Chính cách đây không lâu, Lạc Nam trong lòng sinh ra nghi hoặc.

“Chính là Chú Thuật!” Kim Nhi ngồi trên bả vai nam nhân, thoải mái đung đưa hai chân, nhí nhảnh giải thích:

“Quyển Trục đó là của một vị cường giả tinh thông Chú Thuật tạo ra, người khác muốn sử dụng bắt buộc phải hiến tế thứ gì đó trên cơ thể mình, hơn nữa số lần thi triển có hạn!”

Lạc Nam nhẹ gật đầu, vừa rồi hắn nghe thấy Phó Thị Trưởng chấp nhận hiến tế tuổi thọ, cũng không biết là đã mất bao nhiêu.

“Khốn kiếp!” Hai mắt long lên sòng sọc, Phó Thị Trưởng oán độc nhìn về vị trí của Lạc Nam gầm thét:

“Ngươi chỉ biết lẫn trốn thôi sao?”

Lạc Nam cười nhạt, không thèm để ý đến Phó Thị Trưởng căm hận, Lạc Thần Cung lại một lần nữa bắn ra.

Phó Thị Trưởng thấy mũi tên tử thần lao về phía mình, nhất thời vừa giận vừa sợ, tiếp tục phun máu vào quyển trục gầm thét:

“Hiến tế tuổi thọ, vô hiệu hóa thanh cung vừa bắn tên cho ta!”

Hắn vừa dứt lời, Lạc Thần Cung trong tay Lạc Nam trở nên ảm đạm trong khoảnh khắc.

Mũi tên vừa bắn ra cũng tiêu tán thành không khí.

Ánh mắt Lạc Nam co rút lại: “Ngay cả Binh Nhân Tộc cũng bị Chú Thuật vô hiệu!”

“Chỉ cần không phạm vào quy tắc của thiên địa, Chú Thuật có thể tác động lên vạn vật… nhưng cái giá để nhắm vào Binh Nhân Tộc cũng rất đắt a!” Kim Nhi thản nhiên nói.

Lạc Nam giật mình nhìn về phía Phó Thị Trưởng.

Chỉ thấy lúc này, lưng của hắn đã còng xuống, mái tóc đen tuyền trở thành bạc trắng thương lão, làn da nhăn nheo, gần đất xa trời.

Ma Thương Phó Thị Trưởng điên cuồng hét thảm, cảm giác được tuổi thọ của mình vẫn đang điên cuồng trôi đi, hắn không dám tưởng tượng chỉ vô hiệu hóa thanh cung kia một thoáng đã rút gần sạch tuổi thọ của mình.

“Dừng lại! Mau dừng lại…”

Phó Thị Trưởng điên cuồng gầm lên, đôi tay già nua dùng lực đánh vào quyển trục, thậm chí muốn xé rách nó nhưng không thể nào làm được.

Kết quả cuối cùng, không đợi Lạc Nam đích thân ra tay, một đời nhân vật nổi danh hóa thành thi thể, tuổi thọ mất sạch, chết đến không thể chết hơn được nữa.

Mà khi Phó Thị Trưởng vừa chết, Chú Thuật do hắn triển khai trở nên vô hiệu, Lạc Thần Cung một lần nữa khôi phục toàn thịnh, lóe sáng mỹ lệ như ngân hà trong tay Lạc Nam.

“Cái này…”

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm.

Mặc dù biết sớm hay muộn thì Phó Thị Trưởng cũng khó sống sót trong tay mình, nhưng lại không nghĩ đến cái chết của hắn lại quái dị đến như vậy.

Có lẽ Phó Thị Trưởng không thể nào nghĩ được rằng Lạc Thần Cung không phải chỉ là một Đế Binh, mà chính là Binh Nhân Tộc.

Bản chất của Binh Nhân Tộc đến từ một thế giới khác cao cấp hơn vũ trụ này, muốn thi triển Chú Thuật lên trên nó thì cái giá phải trả sẽ vô cùng đắt đỏ.

Kết quả cuối cùng, toàn bộ tuổi thọ của Phó Thị Trưởng bị rút sạch, Lạc Thần Cung vẫn chỉ bị vô hiệu trong một thời gian cực ngắn mà thôi.

Nếu như ở dưới địa ngục biết được mình tiêu hao tất cả tuổi thọ chỉ để đổi lấy điều vô nghĩa như vậy, e rằng Phó Thị Trưởng sẽ phẫn nộ đến mức đội mồ sống lại.

Thân ảnh biến mất tại chỗ, Lạc Nam nhanh chóng tiếp cận thi thể của Phó Thị Trưởng, đem toàn thân hắn thu vào Nhẫn Trữ Vật, sau đó mới cẩn thận nhặt lấy quyển trục kia.

Chỉ thấy bên trong nó có khảm lấy tất cả bảy ngôi sao, trong đó 5 ngôi sao đã trở nên ảm đạm, chỉ còn lại 2 ngôi sao còn lóe sáng.

“Số lần Quyển Trục này có thể thi triển Chú Thuật nữa là 2 lần!” Kim Nhi cười nói.

“Người tạo ra Quyển Trục này chắc chắn là nhân vật đáng gờm, không biết Chú Thuật của Phàm Chính có sánh bằng hay không?” Lạc Nam tò mò vuốt cằm hỏi.

“Haha, Chú Thuật tuyệt tích từ thời Cổ Đại, ở Thượng Cổ chỉ còn lưu lại chút da lông, Phàm Chính chỉ mới thi triển được chút Chú Thuật đơn giản mà thôi, còn kém xa lắm!” Kim Nhi mỉm cười đáp.

Lạc Nam nhẹ gật đầu, nhớ lại lần trước chiến đấu Phàm Chính biểu hiện cũng chỉ ở mức tạm được chứ chưa quá xuất sắc.

Nếu Chú Thuật sánh bằng người tạo nên Quyển Trục này, e rằng Phàm Chính không cần đến sự trợ giúp của hắn cũng có thể thoát khỏi Săn Ma Điện truy bắt.

“Điện chủ suy đoán không sai, ngươi quả nhiên có tỷ lệ tập kích Ma Thương Thành!”

Trong lúc Lạc Nam cảm khái, một thanh âm già nua bất chợt lạnh lẽo vang lên.

Không gian sụp đổ, bốn ông lão chậm rãi bước ra.

Điểm đặc biệt là, bốn người bọn hắn giống nhau như đúc, từ kiểu tóc, dung mạo cho đến khí chất.

Nhìn không ra điểm khác biệt nào, bốn người như một.

Nếu có cường giả kiến thức sâu rộng của Ma Giới xuất hiện, chắc chắn sẽ phải kinh hô vì thân phận của bốn ông lão này.

Đại Nguyên Lão của Tru Tiên Điện – Tứ Hồn Thiên Ma Đế, hay còn được gọi là Tứ Hồn Lão Nhân.

Tu luyện công pháp Đế Cấp Cực Phẩm – Tứ Hồn Kinh, từ nhỏ đã đem Linh Hồn của một mình tách thành bốn phần.

Sau đó bằng vào các loại tài nguyên tiếp tục đúc nên cơ thể, để bốn Linh Hồn chiếm đóng ở bốn cơ thể khác biệt nhau.

Tuy là bốn người… thực chất chính là một người.

Mặc dù quá trình hình thành và rèn đúc cơ thể khó khăn, tiêu tốn thời gian và tài nguyên hơn Nhất Khí Hóa Tam Thanh của Thục Phi, nhưng bốn nhiều hơn ba, chiếm một chút ưu thế… hoàn toàn xứng đáng chức vụ Đại Nguyên Lão.

“Dư nghiệt Tiên Ma Cung, người người có thể tru diệt!”

Tứ Hồn Lão Nhân mặt không đổi sắc cao giọng nói.

Bốn người đứng ở bốn phương hướng khác nhau, đem Lạc Nam vây vào giữa trung tâm, Bát Tầng Sát Vực bạo phát.

KENG!

KENG!

KENG!

KENG!

Chỉ nghe bốn tiếng Kiếm ngâm ngân vang giữa trời, tiếng Kiếm vang dội thương khung, xuyên thủng vân tiêu, khiến hàng vạn kiếm tu ở khoảng cách gần sinh lòng sợ hãi.

Bốn thanh Kiếm phân biệt ngự không mà lên, mỗi một thanh phân biệt lơ lửng bên cạnh một người chủ nhân của mình.

Mỗi một thanh Kiếm chính là Đế Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo, một khi tứ kiếm cùng lúc xuất thủ… đạt đến sức mạnh Đế Binh.

Tru Tiên Tứ Kiếm – một trong các Đế Binh nổi danh ở Tru Tiên Điện, do Đại Nguyên Lão chấp chưởng.

Tru Tiên Tứ Kiếm phân làm bốn kiếm: Hãm Tiên Kiếm, Đồ Tiên Kiếm, Lục Tiên Kiếm và Tru Tiên Kiếm.

Bốn vị Đại Nguyên Lão đồng loạt ra tay, bát tầng Sát Vực, cửu tầng Kiếm Vực gào thét dữ dội.

Tru Tiên Tứ Kiếm hùng mạnh khó thể hình dung, lấy tốc độ kinh hoàng nghiền nát trực diện về phía Lạc Nam, thần tiên khó thoát.

Đối mặt với thế công như vậy, bản thân Lạc Nam cũng không dám xem thường chút nào.

RỐNG!

Một tiếng rít gào như địa ngục vô tận từ thân thể hắn phát ra.

Lạc Thần Cung được thu vào, thay vào đó là một thanh Ma Kích thon dài, toàn thân đen kịch, đầu kích dữ tợn hàng lâm, ngoan ngoãn rơi vào trong tay Lạc Nam.

Xích Tà Kích!

Sự xuất hiện của nó liền khiến Tru Tiên Tứ Kiếm run lên, thế công đang đánh tới Lạc Nam cũng vô thức chậm lại một nhịp.

“Hừ, quả nhiên là Binh Nhân Tộc!” Đại Nguyên Lão vừa ghen ghét vừa đố kỵ nhìn chằm chằm Xích Tà Kích trong tay Lạc Nam.

Hiển nhiên kiến thức của hắn đủ nhận ra lai lịch của Xích Tà Kích.

Bất quá không hề sợ hãi, Tru Tiên Tứ Kiếm của Đại Nguyên Lão đã lấy lại tự tin.

Có được linh tính cao cấp, chúng nó đủ bản lĩnh vượt qua bản năng, không hề e sợ.

Bất chấp kẻ địch có sợ mình hay không, Lạc Nam tóc dài tung bay, Sát Vực… Chiến Vực nổ tung.

Chưa dừng lại ở đó, Xích Tà Kích ngân vang ngạo nghễ.

Cửu tầng Kích Vực sát phạt quét ngang, nguyện cùng chủ nhân chinh phạt cửu thiên thập địa.

Lực Hóa Y Công, Bá Y của Lạc Nam hóa thành một bộ Hắc Ma Chiến Giáp đen tuyền, tay cầm Xích Tà Kích uy phong lẫm lẫm.

60 Đường Hồng Hoang Ma Văn quấn quanh thân kích, Lạc Nam cười dài:

“Liên Kích Tru Tiên Quyết!”

Chỉ trong nháy mắt, Lạc Nam liên tục đâm ra hàng loạt Kích ảnh, liên kích tầng tầng lớp lớp triển khai.

KENG KENG KENG KENG KENG…

Mỗi một kích đều lấy cứng đối cứng, ngạnh kháng trực diện.

Tru Tiên Tứ Kiếm không ngừng tiếp cận rồi lại không ngừng bị Xích Tà Kích đẩy lui.

“Hừ, quả nhiên tin đồn ngươi có thể học trộm công pháp, vũ kỹ của người khác là thật!” Đại Nguyên Lão khinh thường hừ một tiếng.

Liên Kích Tru Tiên Quyết là một trong những Kích pháp cường đại nhất Tru Tiên Điện, không ngờ rơi vào tay địch nhân dùng để đối phó với mình, hắn làm sao không phẫn nộ?

Bốn vị Đại Nguyên Lão thu Kiếm về tay, đồng thanh xuất động công pháp:

“Tru Tiên Kiếm Quyết!”

Bốn người cực kỳ ăn ý nắm giữ Tru Tiên Tứ Kiếm, phối hợp ăn ý không chút kẻ hở, từng luồng Kiếm mang tính hủy diệt nhắm vào những điểm yếu chí mạng trảm xuống toàn thân Lạc Nam.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Kiếm Quyết và Kích Pháp không ngừng ma sát lấy nhau.

Nhìn từ bên ngoài, Lạc Nam đang lấy một địch bốn, nhưng thật ra đây là đơn đả độc đấu, là trận chiến giữa hắn và Đại Nguyên Lão của Tru Tiên Điện.

Thân phận Văn Lang hạn chế không ít con bài của Lạc Nam, nhưng không có nghĩa hắn sẽ e ngại.

Dò Thám Tương Lai vẫn luôn được kích hoạt, hắn có thể biết trước từng đường kiếm và diễn biến trận chiến, từ đó làm ra phản kích và ung dung ứng phó.

Ngược lại với hắn, bốn người Đại Nguyên Lão sắc mặt ngày càng âm trầm.

Chiến lực của Văn Lang quả thật đủ tư cách so sánh với tên yêu nghiệt Lạc Nam ở Tiên Giới bên kia.

Khả năng sử dụng Vực không hề thua kém những lão quái vật sống lâu năm, kinh nghiệm chiến đấu càng là lô hỏa thuần thanh, thành thục đến cực điểm.

Chưa kể trong quá trình giao đấu, Đại Nguyên Lão nhận ra sự khác biệt giữa Binh Nhân Tộc và Đế Binh thông thường.

Tuy Đế Binh miễn cưỡng chống lại được khí thế áp bách của Binh Nhân Tộc, nhưng các nội tại trong quá trình chiến đấu thì Binh Nhân Tộc lại chiếm ưu thế quá lớn.

Giống như Xích Tà Kích, nó có thể tự tung ra Kích Vực để phối hợp với Kích Vực của chủ nhân mình một cách hoàn mỹ, lại có khả năng thôn phệ phần nào uy lực công kích của đối thủ mỗi khi va chạm.

Chính vì vậy, dù có ưu thế về người… Đại Nguyên Lão vẫn khó lòng đánh bại Lạc Nam như suy nghĩ ban đầu của hắn.

Nghĩ đến đây, Đại Nguyên Lão âm thầm niệm bí pháp truyền âm:

“Nhị Nguyên Lão, Tam Nguyên Lão… đến hỗ trợ lão phu một chuyến!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242