Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 27
Phần 27

“Các hạ rốt cuộc là người nào? Thê tử của ta đâu?”

Tại một ngôi sao hoang vắng, Hoa Phá Vân có chút khẩn trương nhìn lấy người thần bí.

Mặc dù hắn đã là Thiên Đế, nhưng đừng nói là hiện tại đã trọng thương, dù là ở trạng thái toàn thịnh thì Hoa Phá Vân cũng không cho rằng mình có thể chống lại người thần bí trước mắt.

Kẻ này quá mức quỷ dị khó lường, chẳng những thần không biết quỷ không hay lấy mất Thôn Phệ Giới Chỉ của Bát Trưởng Lão trong gang tấc, còn nhìn thấu Trùng Thế Mạng được ẩn giấu cực sâu trong cơ thể hai tên trưởng lão và bắt ra, cuối cùng không ngần ngại tiễn bọn hắn về tây thiên.

Giết hai tôn Thiên Đế không chút nao núng, đặc biệt là khi bọn hắn đều là Trưởng Lão của Săn Ma Điện, nhân vật bình thường có thể làm được như thế sao?

Cho nên đối mặt với người thần bí này, Hoa Phá Vân thật sự cảm nhận được một luồng áp lực vô hình.

“Ta là ai không quan trọng, quan trọng là ta hỏi, ngươi đáp… ngươi phải trả lời thật lòng!”

Người thần bí thản nhiên cười: “Xong chuyện ta sẽ trả thê tử lại cho ngươi!”

“Được, các hạ hỏi đi!” Hoa Phá Vân hít sâu một hơi, Hoa Tam Nhất trịnh trọng đứng sau lưng hắn, không biết người thần bí này muốn làm gì.

“Thân là truyền nhân của Hoa Gia, vì sao ngươi không nỗ lực báo thù Săn Ma Điện, trái lại ngươi lựa chọn che giấu thân phận suốt thời gian dài như vậy?” Người thần bí hỏi.

Hoa Phá Vân trong mắt hiện lên vẻ hổ thẹn, bất quá vẫn thành thật đáp:

“Ta tự biết Săn Ma Điện là quái vật khổng lồ, muốn báo thù bọn hắn phải đi vào con đường cửu tử nhất sinh!”

“Mà ta lại được sư phụ giao phó toàn bộ Âm Dương Thánh Giáo, có được thê tử và nữ nhi… ta không thể kéo bọn họ vào hận thù nguy hiểm của mình được!”

Người thần bí lại hỏi: “Nếu như Săn Ma Điện không phát hiện ra ngươi, liệu ngươi có giải trừ Ma Ấn và khôi phục thân phận?”

“Không!” Hoa Phá Vân nghiêm túc đáp: “Ta vẫn sẽ ẩn giấu thân phận đến cuối đời!”

Người thần bí âm thầm gật đầu, quả nhiên đúng như hắn dự đoán…

Truyền nhân của Tiên Ma Cung, không phải tất cả đều có ý định sẽ phục thù Săn Ma Điện và Tru Tiên Điện, không phải tất cả đều có mong muốn gầy dựng, khôi phục lại Tiên Ma Cung.

Lòng người phức tạp, lý trí và mục tiêu sống không thể rập khuôn, càng không thể ép người này phải theo ý nguyện của người khác.

Trong mắt Hoa Phá Vân thì Âm Dương Thánh Giáo, Bích Khả và Hoa Tam Nhất mới là động lực sống, thù hận của Hoa Gia và Tiên Ma Cung chỉ xếp phía sau.

Vì để Âm Dương Thánh Giáo và vợ con an toàn, hắn tình nguyện che giấu thân phận truyền nhân Tiên Ma Cung vĩnh viễn.

Đương nhiên đó chỉ là trước đây…

“Hiện tại thì sao?” Người thần bí trầm giọng hỏi.

“Còn có thể thế nào?” Hoa Phá Vân trong mắt lóe lên ngọn lửa căm hận:

“Âm Dương Thánh Giáo đã bị diệt, ta và thê nhi đều trở thành mục tiêu truy sát của bọn chúng, vậy chỉ có thể đối đầu đến cùng, là Săn Ma Điện bức ta!”

“Nếu ta có cách để bọn chúng bỏ đi truy sát với ba người các ngươi thì sao?” Người thần bí tiếp tục hỏi:

“Liệu ngươi có còn muốn đối nghịch với chúng?”

“Ta sẽ không lùi bước nữa!” Hoa Phá Vân kiên nghị đáp:

“Nếu không tử chiến đến cùng, không thể diệt đi Săn Ma Điện… ta còn mặt mũi nào nhìn Hoa Gia tổ tiên, nhìn anh linh sư phụ, nhìn hàng vạn thành viên Âm Dương Thánh Giáo chết thảm?”

“Rất tốt, ngươi khiến ta hài lòng!” Người thần bí khẽ cười gật đầu.

Ý của Hoa Phá Vân rất đơn giản, vốn hắn vì tông môn và vợ con quên đi thù hận diệt tộc để trải qua một kiếp an bình… nhưng Săn Ma Điện lại ép hắn vào đường cùng, diệt đi tông môn của hắn, nên hắn quyết tâm diệt đi Săn Ma Điện để trả thù.

Người thần bí nhẹ nhàng khoác tay.

Không gian nứt ra, Phượng Tịch Y mang theo Bích Khả xuất hiện.

“Thê tử, mẫu thân…”

Hoa Phá Vân cùng Hoa Tam Nhất mừng rỡ kinh hô chạy đến, sau khi xác định Bích Khả không có bị thương tổn gì, lúc này mới vạn phần cảm kích chắp tay cảm tạ.

“Ngươi dự định sẽ trả thù Săn Ma Điện bằng cách nào?” Người thần bí nhàn nhạt lên tiếng.

Hoa Phá Vân cùng Bích Khả liếc mắt nhìn nhau, đồng thanh nói:

“Nếu các hạ cũng là kẻ thù của Săn Ma Điện, chúng ta nguyện ý giúp các hạ một tay!”

Hai người cũng không phải ngu ngốc.

Nếu người thần bí này dám giết hai vị Trưởng Lão của Săn Ma Điện, không phải kẻ có mối thâm thù mới là chuyện lạ.

Có câu kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu, tin chắc đó cũng là lý do người thần bí ra tay cứu cả nhà ba người bọn hắn.

Mà như nhận ra suy nghĩ trong lòng bọn hắn, người thần bí chỉ là nhàn nhạt cười:

“Ta không cần lời hứa, ta cần bằng chứng của sự trung tâm!”

Nói xong, chậm rãi tháo xuống mặt nạ.

Mà khi chứng kiến dung mạo này, đồng tử của Hoa Tam Nhất mãnh liệt co rút lại, kinh dị hô vang:

“Sao lại là ngươi?!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242