Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 223
Phần 223

Cảm nhận được một cổ sức mạnh bất khả kháng cự đang điên cuồng tước đoạt Vô Ảnh Hỏa của mình, Đan Dĩnh trong lòng âm thầm hối hận.

Nàng không nghĩ đến tên nam nhân này lại khủng bố như vậy, ở trong cùng cấp mình hoàn toàn vô lực trước mặt hắn.

Đế Diễm quá mức áp đảo, chỉ lấy hình thái Tứ Thủ Bạch Hỏa xuất hiện đã dễ dàng chế trụ này.

Vừa sợ vừa vội, Đan Dĩnh lớn tiếng la lên:

“Chỉ đùa một chút thôi nha, ngươi cần gì phải nặng tay như thế?”

“Haha, nếu không phải đùa giỡn… nàng nghĩ nàng còn mạng đứng trước mặt ta?” Lạc Nam hài hước cười nói.

Hắn quả thật không cảm nhận được địch ý của Đan Dĩnh nên mới chỉ muốn cướp đoạt Vô Ảnh Hỏa của nàng, bằng không nàng đã sớm trở thành một cổ thi thể.

“Hừ, ngươi cũng đừng trách ta!”

Thấy thái độ của Lạc Nam cứng rắn, ánh mắt của Đan Dĩnh hiện lên một tia quyết liệt.

Bất chợt nàng kê sát môi đỏ lại gần khuôn mặt của hắn, hé mở hai cánh môi.

Lạc Nam nhìn mà chép miệng, không thể không công nhận môi của nàng rất thơm a.

PHÌ!

Đột ngột, một ngọn lửa dữ dội từ trong miệng Đan Dĩnh phun ra, hòa bên trong đó là vô số độc tố vô hình vô ảnh, rất nhanh đã bao trùm thân thể Lạc Nam.

“Xem ngươi còn đắc ý!” Đan Dĩnh khóe môi cong lên ma mãnh.

Bất quá khoảnh khắc tiếp theo khiến nụ cười trên miệng nàng cứng đờ.

“Mỹ nhân à, ngươi phạm quy… dám dùng độc trong cuộc thi Khống Hỏa!” Âm thanh cười nhạt của Lạc Nam chậm rãi vang lên.

Hắn há mồm, đem ngọn lửa của Đan Dĩnh nuốt sạch trong ánh mắt trợn tròn của nàng.

“Làm sao có thể?” Đan Dĩnh không dám tin kinh hô lên, phải biết với lượng độc tố vừa rồi ngay cả Thiên Đế tiếp xúc một ít cũng phải tử trận, làm sao nam nhân này không hề hấn gì?

Nàng cũng không sợ mình phạm quy, bởi vì lượng Độc Tố đó đã được nàng dùng thủ đoạn đặc biệt dung hợp cùng Hỏa Lực Lượng của mình, cho nên nó như một loại Hỏa Độc, vẫn nằm trong phạm trù hỏa hệ.

Điều đáng sợ chính là đối thủ không hề kháng cự, thậm chí đem Hỏa Độc của nàng nuốt vào vẫn thản nhiên như thường, tên này rốt cuộc là quái vật gì?

Mà lúc này, Vô Ảnh Hỏa cũng đã thoát ly một phần khỏi đan điền của Đan Dĩnh, khóe môi nàng rỉ máu vì nhận phản phệ, sắp mất đi Dị Hỏa rồi.

“Mau dừng tay!”

Đột ngột có âm thanh lạnh lùng thốt lên, chỉ thấy một vị mỹ phụ che mặt xuất hiện phía sau lưng Lạc Nam, vô số ngọn lửa hình chim hoàng yến xinh đẹp bay lượn với quỷ đạo chóng mặt, điên cuồng lao đầu vào hòn đá dưới chân hắn kích nổ.

“Ừm? Sao hôm nay mỹ nữ tìm đến tận cửa nhiều như vậy?” Lạc Nam nhíu mày thầm nghĩ.

Mỹ phụ vừa ra tay đột kích hắn không ai khác chính là Gia Chủ của Dược Hoàng Thế Gia – Hoàng Mộng Yến.

“Yến tỷ cứu ta!” Đan Dĩnh hướng về phía Hoàng Mộng Yến la lớn, trong mắt lóe lên những tia hy vọng.

Hiển nhiên hai nữ nhân này có quen biết, quan hệ cũng không tồi nên Hoàng Mộng Yến mới mạo hiểm ra tay cứu giúp Đan Dĩnh.

Bất quá Lạc Nam không thèm quan tâm, nếu đã chủ động công kích hắn thì nàng ta cũng là đối thủ.

Vừa vặn hắn đối với Dị Yến Hỏa xinh đẹp cũng có chút hứng thú.

Ý niệm vừa động…

GÁY!

Tiếng gáy kiệt ngạo bất tuần vang vọng thiên không, Tứ Linh Vệ Hồn kích hoạt, Hỏa Phượng Hoàng ngưng tụ từ Đế Diễm ngạo nghễ bầu trời được triệu hoán.

Vừa mới xuất hiện, một đôi cánh khổng lồ hoa lệ đã bao phủ cả bầy yến nhỏ, đem chúng nó nhấn chìm trong biển lửa dữ dội của mình, hoàn toàn áp đảo.

Sắc mặt Hoàng Mộng Yến có chút tái đi, nàng biết Lạc Nam rất mạnh nhưng không ngờ mạnh đến mức độ này.

Chỉ đơn giản đứng đó đã triệu hồi ra Hỏa Phượng Hoàng nghiền ép thế công của nàng.

GÁY!

Chưa dừng lại ở đó, Hỏa Phượng Hoàng như một tên lửa di động với tốc độ kinh hoàng, hung hăng lao vào Hoàng Mộng Yến.

ẦM!

Hỏa diễm phần thiên, Hoàng Mộng Yến và cả khối đá dưới chân nàng đột ngột hóa thành vô số con chim hoàng yến nhỏ phân tán bay lượn, thành công né tránh thế công của Hỏa Phượng Hoàng.

Bản thể của nàng đạp trên khối đá xuất hiện ở sau lưng Lạc Nam, triệu hồi một đôi cánh yến khổng lồ hoa mỹ ầm ầm tập kích.

Đáng tiếc sức mạnh vẫn quá áp đảo.

Lạc Nam như đã đoán trước được động thái của Hoàng Mộng Yến, một cái Hỏa Liên Vô Ảnh đã vô thanh vô thức bay ra sau lưng từ bao giờ.

Khi nàng vừa mới lộ diện, Hỏa Liên Vô Ảnh đã điên cuồng bạo tạc.

ĐÙNG!

Sắc mặt Hoàng Mộng Yến đại biến.

Trong lúc nguy cấp, nàng vội vàng chuyển công thành thủ, đôi cánh yến nhanh chóng bao phủ thân thể và khối đá dưới chân vào bên trong.

PHỐC!

Mặc dù là như vậy, nàng vẫn bị lực lượng chấn động đến mức thổ huyết, tấm khăn che mặt tung bay để lộ dung nhan khuynh quốc khuynh thành.

Mà khi vô tình liếc thấy khuôn mặt thật sự của Hoàng Mộng Yến, ánh mắt Lạc Nam bỗng nhiên co rút lại.

“Làm sao có thể?”

Phía trên Bá Vũ Điện, mấy nữ Âu Dương Thương Lan, Độc Cô Ngạo Tuyết cũng hé mở môi đỏ, không dám tin nhìn lấy Hoàng Mộng Yến.

Sắc mặt Lạc Nam biến ảo thất thường, cuối cùng quyết đoán thu tay, đem cả Hoàng Mộng Yến và Đan Dĩnh đẩy ra, không tiếp tục cướp đoạt Dị Hỏa.

“Ngươi…”

Đan Dĩnh không nghĩ đến mình sẽ thoát nạn trong gang tấc, có chút khó hiểu nhìn lấy nam nhân, lại không dám mở miệng dò hỏi.

Vội vàng lấy ra Đan Dược trị thương bỏ vào trong miệng, nàng nhanh chóng đỡ lấy Hoàng Mộng Yến ân cần hỏi:

“Yến tỷ ngươi có sao không?”

Hoàng Mộng Yến lắng đầu, một lần nữa đeo lên khăn che mặt, cũng tương tự nghi ngờ nhìn lấy Lạc Nam, cuối cùng thốt lên một tiếng:

“Đa tạ!”

Tuy không biết vì sao mình được buông tha, nhưng vừa rồi rõ ràng Lạc Nam đã hạ thủ lưu tình với nàng.

“Đừng dây vào hắn!” Đan Dĩnh lúc này đã thật sự bị dọa sợ, vội vàng kéo Hoàng Mộng Yến cách xa hiện trường, không còn dám chọc đến Lạc Nam.

Thấy hắn không có ý định đuổi theo, nàng mới thở phào nhẹ nhõm hỏi:

“Yến tỷ, vừa rồi sao hắn bỏ qua cho chúng ta?”

“Ta cũng không biết nha…” Hoàng Mộng Yến mờ mịt lắc đầu.

“Hừ, chắc là thấy dung nhan tuyệt sắc của tỷ nên mềm lòng!” Đan Dĩnh yêu kiều hừ nói:

“Hắn là một tên ngựa giống chính hiệu, tỷ phải cẩn thận mới được!”

“Phi!” Hoàng Mộng Yến khẽ gắt giọng mắng: “Muội so với tỷ còn đẹp hơn, hắn vì sao không động lòng với muội?”

“Muội đâu có đẹp bằng tỷ!” Đan Dĩnh nịnh nọt cười nói, trong lòng lại âm thầm không phục.

Đúng vậy nha, ta cũng rất đẹp… vì sao tên khốn đó không biết thương hoa tiếc ngọc?

Chẳng lẽ gu của hắn là những thiếu phụ thành thục trổ hoa như Yến tỷ?

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242