Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 185
Phần 185

“Hắc hắc!”

Lạc Nam đắc ý nhếch miệng cười nhìn chín vị Cửu Huân Dao nằm im bất động trên giường lớn, từng đôi mắt mê ly, từng đôi môi mộng mê người hé mở và những dấu vết ửng đỏ trên làn da trắng nõn của các nàng chính là chiến tích đáng tự hào của một đấng nam nhân như hắn.

Hiển nhiên sau một phen ân ái nhiệt liệt, Cửu Huân Dao cảm thấy tình hình không ổn nên đã triệu hồi các phân thân ra chi viện, kết quả nhất long vẫn đánh bại cửu xà.

Ánh sáng lóe lên, chín người các nàng một lần nữa dung nhập thành một, bất quá vẫn chỉ nằm im thở hổn hển, ngay cả lay động đầu ngón tay cũng làm không nổi.

Lạc Nam trêu chọc nâng lấy chiếc cằm trên bóng của nàng lên, nhìn vào mắt Cửu Huân Dao hài hước nói:

“Đây là hậu quả của việc thách thức phu quân của nàng!”

Trong lúc hai người ân ái, Cửu Huân Dao ỷ vào tính dâm của xà nữ, nhiều lần muốn chuyển thủ thành công nhằm mục đích giành chiến thắng, một lần đem Lạc Nam ép khô để hắn đau lưng không xuống giường được.

Kết quả chín nàng liên thủ vẫn lực bất tòng tâm.

Không thể không phủ nhận, trời sinh ra Cửu Đầu Xà phương diện sinh lý quả thật mạnh mẽ đến cực điểm, ngay cả Cửu Vĩ Thiên Hồ sở hữu Thiên Sinh Mị Cốt như Hồ Khinh Vũ và người mang theo thể chất song tu đặc biệt như Tô Mị và Á Hy Thần cũng khó thể sánh bằng.

Thái Bạch Thôn Tinh Xà như Bạch Tố Mai cũng chào thua.

Nếu Lạc Nam chỉ có huyết mạch Nghịch Long, e rằng mặc dù không đến mức bại trận nhưng cũng khó thể nào áp đảo được Cửu Huân Dao.

Đáng tiếc hắn còn có Long Tiên Thánh Điển và Vạn Cổ Bất Thủ Thân, khả năng hồi phục lúc ái ân quả thật không thể tưởng tượng nổi, Cửu Đầu Xà dù lợi hại đến mấy cũng không thể nghịch thiên được.

Cửu Huân Dao trừng mắt nhìn hắn, bặm lấy đôi môi, cảm thấy ở trước mặt nam nhân này sự uy nghiêm thường thấy của mình biến đi đâu mất, chỉ còn lại vũ mị và phong tình mặc cho hắn khi dễ.

Nghĩ đến đây, nàng có chút hồi tưởng lần đầu hai người gặp gỡ, khi đó hắn chỉ là một tiểu tu sĩ nhỏ yếu, ngay cả huyết mạch Nghịch Long cũng chưa luyện hóa hết, bị nàng chiếm thế thượng phong.

Thấy nàng bộ dạng mềm yếu đáng thương, Lạc Nam cũng không tiếp tục trêu chọc, bèn bế phốc nàng dậy theo kiểu công chúa.

Cửu Huân Dao chưa hiểu ra sao, bèn thấy hai người xuất hiện trong Cực Lạc Suối, Lạc Nam bắt đầu tỉ mỉ tẩy rửa thân thể cho nàng từng ngõ ngách.

Cửu Huân Dao cảm giác được nam nhân quan tâm âu yếm, hơi nước ấm phủ đầy Nguyên Khí của Cực Lạc Suối cũng làm nàng dễ chịu vô cùng, lười biếng nhắm hai mắt lại tận hưởng.

Làm xong tất cả, Lạc Nam mặc vào Cửu Thiên Huyền Y cho nàng, đặt Cửu Huân Dao lại trên giường, hôn vào trán của nàng một cái, lúc này mới xoay người rời đi.

Nhìn theo bóng lưng của nam nhân, Cửu Huân Dao thỏa mãn cười hạnh phúc, lúc này mới lười biếng rúc vào ổ chăn.

Lạc Nam vừa ra ngoài, lập tức hứng thú đánh giá một tiểu thân ảnh đang đứng trước mặt mình.

Đây là một con khỉ nhỏ, cố bộ long màu bạch kim óng ánh, tuy chưa quá mức rậm rạp nhưng cũng tràn đầy một khí tức tôn quý.

Đặc biệt ở chỗ, mỗi bên đầu của nó có đến ba cái lỗ tai, lúc này đang tràn ngập hiếu kỳ đánh giá Lạc Nam, giọng điệu non nớt nói:

“Ngươi chính là chủ công sao?”

“Haha tiểu hầu nhi, không sai… ta chính là chủ công!” Lạc Nam mỉm cười gật gù.

“Ta nghe các vị đại ca nói ngươi rất mạnh, không biết là mạnh đến mức nào?” Con khỉ nhỏ chớp chớp mắt hỏi.

“Ngươi là Lục Nhĩ Mỹ Hầu, có thể nghe thông tam giới… vì sao không tự mình nghe ngóng xem ta mạnh bao nhiêu?” Lạc Nam ngồi xuống xoa xoa đầu nó cười hỏi.

“Ta vẫn còn rất nhỏ, chỉ nghe được trong vạn dặm gần, hơn nữa vừa nghe một chút là toàn thân mệt mỏi, suy yếu a…” Con khỉ nhỏ thành thật đáp, sắc mặt vô cùng buồn bực.

Lạc Nam vuốt vuốt cằm, xem ra thiên phú nghe trộm của Lục Nhĩ Mỹ Hầu cũng có hạn chế, tu vi thấp thì nghe không được ở khoảng cách quá xa, hơn nữa còn tiêu hao lực lượng.

“Không những thế, Lục Nhĩ Mỹ Hầu muốn nghe trộm cường giả càng cao cấp cũng tiêu hao càng nhiều, gặp cường giả như Long Ngạo Thiên thậm chí còn bị đối phương cảm ứng được, tiến hành truy sát!” Kim Nhi phụ họa nói thêm.

Lạc Nam gật đầu, như vậy mới là điều dễ hiểu, bằng không một con khỉ vừa mới ra đời có thể dễ dàng nghe trộm những cường giả hàng đầu mới thật sự vô lý.

Dù là Hỗn Thế Tứ Hầu cũng không thể bá đạo đến mức như vậy.

“Chủ công, ngươi có chấp nhận khiêu chiến của ta hay không?” Lục Nhĩ Mỹ Hầu hai mắt sáng rực nhìn lấy hắn, trong mắt là nồng đậm chiến ý, vô cùng nghiêm túc hỏi.

“Ngươi bây giờ còn rất nhỏ, làm sao đánh lại ta?” Lạc Nam âm thầm buồn cười, Hỗn Thế Tứ Hầu quả nhiên đều là tồn tại hiếu chiến a.

“Nhưng các vị hầu ca nói ta phải nghe lời chủ công, ta chỉ nghe lời người có thể đánh bại ta mà thôi!” Lục Nhĩ Mỹ Hầu hào hứng bừng bừng nói.

“Ồ, vậy là ngươi đã khiêu chiến hết các vị đại ca rồi?” Lạc Nam quái dị nhìn lấy con hàng này.

“Đúng vậy!” Lục Nhĩ Mỹ Hầu vẻ mặt đau khổ: “Các vị ca ca đều lợi hại, bọn hắn chấp ta ba chiêu ta vẫn thua!”

Nói xong, hắn một mặt mong đợi nhìn Lạc Nam đề nghị: “Ngươi chấp ta mười chiêu được không?”

“Tại sao ta phải chấp ngươi tận mười chiêu?” Lạc Nam bất ngờ hỏi.

“Ngươi là chủ công, các vị ca ca nói ngươi rất mạnh, ngươi mạnh hơn bọn họ nên phải chấp nhiều chiêu hơn!” Trong mắt con khỉ nhỏ lóe lên tia giảo hoạt.

“Được rồi!” Lạc Nam nghiêm túc gật đầu.

“Vậy ta đánh tới đây, ngươi phải cho ta đánh mười lần!” Lục Nhĩ Mỹ Hầu trịnh trọng nói.

“Không thành vấn đề!” Lạc Nam vỗ vỗ lòng ngực.

“Tốt lắm!” Lục Nhĩ Mỹ Hầu gật đầu, bắt đầu thi triển thế công.

Chỉ thấy hắn từ đâu lấy ra một cây côn bằng gỗ, từ trên cơ thể có Mộc thuộc tính lan tràn hòa vào thân côn, năm tầng Chiến Ý và Côn Ý bạo phát mà ra.

“Thú vị, không hổ danh là trời sinh chiến tướng!” Lạc Nam trong lòng hứng thú vô cùng.

Phải biết rằng con khỉ này vừa được Vô Chi Kỳ phí công đánh ra từ trong Lục Nhĩ Thạch chỉ mới chưa đến một tháng mà thôi.

Có thể thấy một tháng qua nó ở trong Ngũ Sắc Giới nhìn thấy các quân đội huấn luyện và chiến đấu nên đã lĩnh ngộ được.

Chỉ tiếc quân đội của Lạc Nam chỉ luận bàn với nhau, không phải thực sự hạ sát thủ, cho nên nó mới chưa lĩnh ngộ được Sát Ý.

Một khi ném nó vào chiến trường chân thật, xem người người chém giết, sợ rằng không bao lâu sẽ lĩnh ngộ được cả Sát Vực.

“Đón ta một côn!”

Đúng lúc này, Lục Nhĩ Mỹ Hầu hai chân đạp đất phóng lên, tu vi Ất Yêu hướng Lạc Nam vung côn nện xuống.

Lạc Nam tưởng chừng bất động, đột ngột vung ra một chân đá ra.

VÈO!

Như lưu tinh bay vọt, Lục Nhĩ Mỹ Hầu biến mất trên bầu trời, bên tai còn vang lên tiếng cười của nam nhân kia:

“Tiểu hầu tử, dạy cho ngươi một bài học… đừng nên tin tưởng đối thủ của mình, biết chưa?”

“Công tử thật đáng ghét, khi dễ một con khỉ nhỏ!” Kim Nhi cũng không nghĩ đến Lạc Nam sẽ làm như vậy, phồng má thở phì phò nói.

“Haha, con khỉ này muốn qua mặt người chủ công như ta, phải dạy cho nó biết không chỉ riêng thực lực mà cả trí tuệ của chủ công cũng vượt qua nó!” Lạc Nam cười haha nói.

“Ngụy biện!” Kim Nhi bĩu môi.

Lạc Nam nhún nhún vai, hắn rất ưa thích trẻ nhỏ… cú đá vừa rồi cũng không mang theo sát thương, khống chế lực đạo khiến Lục Nhĩ Mỹ Hầu bị bật ra xa mà thôi.

“Chủ công!”

Đúng lúc này chỉ thấy Sơn Dương Đế và Vô Chi Kỳ mấy người đi đến, mà Hắc Trư thì đang kéo tay Ngưu Đại Lực, dường như hắn đang có gì khó nói.

“Là chuyện liên quan đến Ngưu Ma Vương đúng không?” Lạc Nam cười hỏi.

“Chủ công anh minh!” Sơn Dương Đế chắp tay, vuốt lấy râu dê lên tiếng:

“Sau khi hai tổ chúng ta chia nhau hành động, các loại nhiệm vụ và dự định ban đầu đều hoàn thành, đã đem tài nguyên của Chủ Công giao đến tay nhóm người Trần Giang ở Đong Binh Đoàn, đồng thời khám phá được hai di tích cổ thu được không ít tài nguyên!”

“Chỉ có việc mang Ngưu Ma Vương trở về là thất bại!”

Hắc Trư lên tiếng nói tiếp: “Tổ chúng ta đến Tru Tiên Điện ý đồ lén mang Ngưu Ma Vương rời đi, chỉ cần gặp được hắn thì việc này không hề khó, dù sao thì có lão Ngưu là phụ thân hắn đi cùng!”

“Đáng tiếc từ khi Tru Tiên Điện bị Văn Lang giả mạo thành Chấn Hào đột nhập đã gia tăng canh gác, nghiêm mật đề phòng vô cùng cẩn thận, có đích thân Thiên Ma Đế đứng tại lối vào kiểm tra từng người ra vào!”

“Chúng ta tìm đủ mọi cách vẫn không dám mạo hiểm, chỉ có thể nghe ngóng thông tin… biết được Ngưu Ma Vương bị sư phụ của hắn bế quan sâu trong Tru Tiên Điện, khó mà tiếp cận!”

“Nghĩ tới nghĩ lui, chủ công thần thông quảng đại, tin chắc có thể giúp được Lão Ngưu!”

Lạc Nam nhẹ gật đầu, chợt nghe Ngưu Đại Lực hổ thẹn nói:

“Chủ công trăm công nghìn việc, chúng ta một đám người còn làm không được, sao có thể để hắn mạo hiểm? Chuyện này cứ từ từ rồi tính!”

“Không thể!” Lạc Nam nghiêm nghị cắt ngang lời hắn, hừ lạnh một tiếng:

“Ta đã từng hứa sẽ đích thân mang Ngưu Ma Vương về cho ngươi, nếu chút chuyện đó còn làm không được sao xứng để ngươi gọi chủ?”

“Chuyện này…” Ngưu Đại Lực vẫn còn chút do dự.

“Nam nhân nên kiên quyết một chút, do dự cái rắm a!” Lạc Nam cười mắng.

“Đội ơn chủ công!” Ngưu Đại Lực cảm động trong lòng, hướng chủ công chắp tay hành lễ.

Thật ra Ngưu Đại Lực tự biết hiện tại dưới trướng Lạc Nam binh hùng tướng mạnh, nhiều hay ít một người như mình cũng chẳng ảnh hưởng bao nhiêu.

Vậy mà Lạc Nam vẫn không ngại thân nhập nguy hiểm để đem con trai về cho mình, Ngưu Đại Lực sao có thể không cảm động?

Hận không thể lập tức đi chết vì Lạc Nam.

Thái Cổ Ngưu Ma Tộc hiện tại chỉ còn lại hắn và Ngưu Ma Vương, về tình về nghĩa… Ngưu Đại Lực cũng không thể để Ngưu Ma Vương tiếp tục ở lại thế lực của địch nhân được.

“Không cần cảm tạ, ta cũng có chút chuyện giao cho ngươi đi làm!” Lạc Nam mỉm cười.

“Xin chờ lệnh!” Ngưu Đại Lực chắp tay cung kính.

“Ngươi bí mật đến Việt Long Đế Quốc một chuyến, đem hai huynh đệ là Ngưu Thiên Ám và Ngưu Ngũ Bá nhận làm đồ đệ, cố gắng bồi dưỡng bọn hắn!” Lạc Nam nói ra.

Hắn sẽ không quên những người có thiên phú đáng giá được đào tạo ở Việt Long Tinh.

Trong đó Ngưu Ngũ Bá là Ngũ Sắc Thần Ngưu, mà Ngưu Thiên Ám chính là hậu duệ lai tạp giữa Thao Thiết và Hắc Ám Thánh Ngưu, được xưng Hắc Ám Thôn Thiên Ngưu.

Về sau khi Lạc Nam đem tài nguyên gửi về Việt Long, trong đó có huyết mạch tổ tiên của Ngũ Sắc Thần Ngưu thật thụ và huyết mạch của Ma Thú Thao Thiết chính tông cho hai huynh đệ bọn hắn, thiên phú được nâng lên hàng đầu.

Lúc này chỉ cần có cường giả chinh chiến sa trường nhiều năm như Ngưu Đại Lực dạy dỗ, chắc chắn sẽ giúp Lạc Nam đào tạo ra hai tên chiến tướng mạnh mẽ.

“Tuân lệnh chủ công! Mạt tướng sẽ toàn lực hoàn thành nhiệm vụ lần này!” Ngưu Đại Lực vỗ vỗ ngực cam đoan nói.

“Hắc hắc, nếu như Ngưu Ngũ Bá và Ngưu Thiên Ám trở thành Thiên Yêu Đế, lại thêm hai cha con của Ngưu Ma Vương, vậy dưới trướng của ta cũng có bốn con trâu!” Lạc Nam trong lòng tự đắc, thú vị thầm nghĩ:

“Hỗn Thế Tứ Hầu đã sớm vang danh thiên hạ từ rất lâu, hiện tại ta tự mình tạo nên Loạn Thế Tứ Ngưu, nếu như bọn hắn có thể mang đến chiến tích huy hoàng, chắc chắn ghi danh sử sách a!”

Đám người nhìn Lạc Nam, không biết chủ công đang suy nghĩ cái gì mà nở nụ cười xấu xa như vậy.

Hắc Trư lúc này móc ra một khối Truyền Âm Ngọc, đưa cho Lạc Nam nói:

“Thứ này là của Ngưu Ma Vương giao cho trư gia, chỉ là bị trận pháp của Tru Tiên Điện ngăn cách nên không liên lạc được, chỉ cần chủ công thành công xâm nhập vào trong, dựa vào nó có thể nhanh chóng tìm được con trâu kia!”

Đám người giật mình, lúc này mới nhớ đến Ngưu Ma Vương xem con heo là thần tượng, lúc nào cũng mặc quần lót màu sắc sặc sỡ.

Nghĩ đến đây cả đám âm thầm thương hại nhìn về phía Ngưu Đại Lực, không biết khi nhìn thấy bộ dạng kia của nhi tử mình, hắn sẽ có cảm tưởng gì.

Ngưu Đại Lực bị đám người quỷ dị liếc nhìn, đột nhiên có dự cảm không lành nhưng lại chẳng hiểu ra sao.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242