Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 191
Phần 191

Thiên Địa Hội…

Tại một nơi tưởng chừng như tiểu thế giới, có rừng núi, sông suối, hải dương, các loại thời tiết…

Nếu không nói, có lẽ sẽ không ai biết rằng đây chỉ là một tầng bên trong Thiên Địa Tháp, thuộc về những tầng cao cấp nhất.

Trên thảo nguyên mênh mông, một nam tử trung niên diện mạo bình phàm, thân mặc y phục nâu sậm đơn giản thản nhiên ngồi đó.

Kỳ quái ở chỗ, dù mắt thường của ngươi nhìn thấy hắn, nhưng khi dùng Thần Thức quét ngang lại phát hiện như quét vào một khoảng không, dường như người nam tử trung niên kia đang không hề tồn tại.

Hoặc hiểu theo cách nào đó… hắn dừng như đang ở một chiều không gian khác.

Nếu Lạc Nam có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra nam tử trung niên này chính là người thần bí mà hắn gặp ở Thiên Địa Hội lần trước khi tham gia Giao Dịch Nội Bộ.

Đây cũng là người giao cho Lạc Nam nửa mỏ Nguyên Thạch, với mong muốn chờ đợi hắn cứu người đang nằm trên Ngưng Đọng Thạch.

Nhờ nửa mỏ Nguyên Thạch này mà Linh Dược Điền và cả thế lực dưới trướng của Lạc Nam phát triển một cách thần tốc.

Phải biết rằng Nguyên Khí cao cấp hơn Tiên Khí quá nhiều, nói nửa mỏ Nguyên Thạch sánh ngang hàng vạn mỏ Tiên Thạch cũng không quá đáng.

Chưa kể trong hoàn cảnh Nguyên Thạch khan hiếm trên toàn vũ trụ này, chỉ sợ thế lực như Thiên Địa Hội hay Cổ Việt Tộc mới lấy ra được con số khủng bố như nửa mỏ Nguyên Thạch.

Mà một khi thành công cứu sống người kia, Lạc Nam còn được phép tiến vào tầng 99 của Thiên Địa Tháp tuyển chọn 3 kiện vật phẩm.

Mà lúc này, nam tử trung niên cũng có chút nhíu mày, suy nghĩ sâu xa:

“Dựa theo suy tính của ta, Cửu Diệp Liên Hoa của tiểu tử kia đã sớm hóa hình mới đúng, vì sao hắn còn chưa đến thực hiện hứa hẹn?”

Thời gian của vị kia đã không còn nhiều lắm, Ngưng Đọng Thạch cũng không phải toàn năng, vạn vật đều có giới hạn nhất định, nam tử trung niên đã âm thầm lo lắng rồi.

“Phó Hội Trưởng, người cho gọi ta!”

Đúng lúc này, một âm thanh trầm ổn vang lên phía sau lưng.

Chỉ thấy một thân ảnh toàn thân đầy lông đen tuyền, thể hình vừa linh động vừa lực lưỡng, diện mục có phần uy nghiêm đang chậm rãi bước đến.

Nếu Lạc Nam ở đây, sẽ nhận ra thân ảnh này chính là Viên Hồng Ma, chắc chắn cũng kinh hãi vì thân phận của nam tử trung niên, không ngờ vậy mà lại là Phó Hội Trưởng của Thiên Địa Hội.

Viên Hồng Ma đến cũng cắt đứt dòng suy nghĩ của nam tử Phó Hội Trưởng, hắn cũng không quay đầu lại, chỉ mở miệng cảm thán một tiếng:

“Hồng Ma à, tâm và chí của ngươi từ lâu đã thoát ly Thiên Địa Hội!”

Toàn thân Viên Hồng Ma nhẹ run lên, bất quá im lặng không nói chuyện.

Hắn không giảo hoạt như Tôn Hầu Tử, càng không phải lão quái vật mặt không đổi sắc như Vô Chi Kỳ.

Cá tính của Viên Hồng Ma rất khẳng khái và thật thà, lại kiêu ngạo từ tận xương tủy, sẽ không mở miệng nói dối hay buông lời ngụy biện.

“Ngươi trải nghiệm Luân Hồi sao rồi?” Phó Hội Trưởng xoay chuyển đề tài hỏi.

“Hồi bẩm Phó Hội, Hồng Ma bất tài, chỉ vượt qua 94 kiếp!” Viên Hồng Ma kính cẩn đáp.

“94 Đã là không tồi… dù sao thì điểm mạnh của Hỗn Thế Tứ Hầu các ngươi là trời sinh chiến tướng, vì chiến mà sinh, lại kiêu ngạo bất tuần, có thể luân hồi từng ấy kiếp đã là khó được!” Phó Hội Trưởng có chút ngợi khen nói:

“Cũng may Hồng Ma ngươi tính cách trầm ổn, kiên cường… đổi lại là Tôn Hầu Tử, với bản tính nóng nảy của hắn sợ rằng trực tiếp thoát ly khỏi những kiếp đầu tiên!”

Viên Hồng Ma trầm mặc, hắn cũng tự nhận thấy mình không được hoạt bát như những con khỉ bình thường.

“Chỉ tiếc… ân tình với Luân Hồi Thụ cũng đã chấm dứt!” Phó Hội Trưởng lắc đầu cười.

Năm đó khi Luân Hồi Thụ còn nhỏ yếu, bị cường giả thời Cổ Đại ý đồ chiếm đoạt, Hội Trưởng của Thiên Địa Hội đã đứng ra cứu giúp, từ đó đạt được một ân tình.

Với bản tính ưa thích ngao du thiên hạ của Luân Hồi Thụ, mọi cuộc gặp gỡ đều là tùy duyên, không thể cưỡng cầu hay ép buộc.

Vì vậy để Luân Hồi Thụ hàng lâm Thiên Địa Hội, ban phát năm kiện bảo tọa cho những thiên tài hàng đầu của Thiên Địa Hội trải nghiệm Luân Hồi đã là một ngoại lệ to lớn.

Mà để làm nên ngoại lệ này, Thiên Địa Hội đã vận dụng đến ân tình năm xưa của Luân Hồi Thụ, từ đó không còn ai nợ ai.

Viên Hồng Ma cũng là một trong năm nhân tuyển được trải nghiệm luân hồi, đạt đến 94 trên tổng số 99 kiếp.

Nghĩ đến Phó Hội Trưởng ban tặng cơ hội quý báo lần này cho mình, giúp hắn thực lực tăng mạnh sau 94 kiếp, Viên Hồng Ma trong lòng cảm động, chắp tay nghiêm nghị nói:

“Hồng Ma vĩnh viễn hiệu trung với Thiên Địa Hội!”

“Haha!” Phó Hội Trưởng cười lớn một tiếng, thản nhiên nói ra:

“Ngươi rời Hội đi thôi!”

Sắc mặt Viên Hồng Ma đại biến, tràn đầy lo lắng hỏi: “Phó Hội Trưởng hà cớ gì nói lời ấy?”

“Thiên Địa Hội có thể thích hợp với rất nhiều người trong vũ trụ này, nhưng chắc chắn không thích hợp với nhân vật trời sinh để làm chiến tướng như Hỗn Thế Tứ Hầu các ngươi!” Phó Hội Trưởng nghiêm nghị nói:

“Chỗ của ngươi phải là chiến trường tung hoành ngang dọc, nơi có máu, thi thể và khô lâu, nơi có huy hoàng và vinh diệu, nơi có thể mang đến yên bình hoặc thống khổ!”

“Quy tắc không xen vào tranh đấu trong vũ trụ ảnh hưởng quá lớn đến sự phát triển của một trong các Hỗn Thế Tứ Hầu như ngươi, đặc biệt là Thông Túy Viên Hầu với khả năng học hỏi kinh nghiệm, lớn mạnh tự thân qua từng trận chiến!”

“Quả đúng như dự đoán của ta, khi ngươi được chiến đấu thỏa thích trong các kiếp luân hồi, tiến bộ của ngươi hiện tại vượt xa tất cả tháng ngày sống ở Thiên Địa Hội cộng lại!”

Viên Hồng Ma siết chặt nắm tay, lời của Phó Hội Trưởng khiến hắn nhiệt huyết sôi trào, nhưng càng nhiều hơn là áy náy.

Hắn áy náy vì chính mình quả thật có ý định rời khỏi một nơi tuyệt vời như Thiên Địa Hội, nơi hắn xem là nhà từ nhỏ đến tận bây giờ, nơi đã cho hắn thân phận, địa vị và những ưu ái mà vô số người mơ ước cũng không với tới.

“Nên nhớ rằng, Thiên Địa Hội chưa từng ngăn cản hoài bão của bất cứ thành viên nào!” Phó Hội Trưởng tiếp tục nói:

“Ví dụ như Cuồng Khí Lão Nhân, khi đã cảm thấy đến thời điểm cần ra đi, Thiên Địa Hội lập tức tán thành và ủng hộ hắn!”

Viên Hồng Ma cười khổ đáp:

“Cuồng Khí Trưởng Lão cả đời cống hiến và mang lại vô số lợi ích cho Thiên Địa Hội, còn ta chưa làm được trò trống gì, chỉ nhận ân huệ mà Thiên Địa Hội mang lại, sao dám so sánh với hắn?”

“Hiện tại ngươi chưa thể báo đáp Thiên Địa Hội vì ngươi còn được Thiên Địa Hội che chở, còn nằm trong vòng tay của Thiên Địa Hội!” Phó Hội Trưởng nghiêm khắc nói:

“Ngươi muốn báo đáp một thế lực mạnh hơn ngươi quá nhiều, vậy chỉ có cách ngươi phải mạnh hơn đối phương, để có bản lĩnh trợ giúp khi đối phương khốn khó…”

Viên Hồng Ma bừng tỉnh, vài lời của Phó Hội Trưởng như đánh thức tâm trí hắn.

Hắn vẫn luôn do dự và bâng khuâng, cho rằng mình rời khỏi Thiên Địa Hội là hành vi phản bội lại thế lực đã bồi dưỡng mình.

Hắn vẫn muốn được làm chút gì đó để đền đáp cho Thiên Địa Hội, nhưng lại phát hiện Thiên Địa Hội gần như đứng trên đỉnh vũ trụ này rồi, còn chuyện gì cần đến hắn trợ giúp chứ?

Thậm chí nếu thật sự Thiên Địa Hội gặp khó khăn chân chính, Viên Hồng Ma chỉ có thể tử chiến đến cùng, làm sao đủ năng lực xoay chuyển cục diện?

Suy cho cùng là do tầm mắt hạn chế, Viên Hồng Ma như đang lạc trong bóng mát của một gốc đại thụ to lớn.

Muốn có năng lực và bản lĩnh để bảo vệ và đền đáp gốc đại thụ này, chỉ còn cách lao ra khỏi bóng mát của nó, hướng tầm mắt và mục tiêu về phía chân trời xa xăm vô tận.

“Đi thôi… đi theo hoài bão và lý tưởng!” Phó Hội Trưởng mỉm cười:

“Ta tin tưởng có một ngày, Thiên Địa Hội sẽ vì Viên Hồng Ma mà cảm thấy kiêu ngạo!”

“Hồng Ma dù đi đến đâu, trong lòng chắc chắn không quên đời ân tình, đời kiếp kiếp cũng sẽ là một phần tử của Thiên Địa Hội!” Viên Hồng Ma hốc mắt phiếm hồng, kiên quyết cắn răng.

Khí tức Thiên Yêu Đế lóe lên, thân ảnh hắn đã xuất hiện bên ngoài Thiên Đạp Tháp.

Nhìn từ xa xăm, bóng lưng đầy mạnh mẽ hữu lực kia như hòa cùng màn đêm vừa buông xuống…

Nhìn theo đến khi khuất xa, âm thanh uy nghiêm trầm thấp của Phó Hội Trưởng đã vang vọng mà lên khắp mọi ngõ ngách:

“Viên Hồng Ma chủ động rời khỏi Thiên Địa Hội, từ nay cùng Thiên Địa Hội không có bất kỳ liên quan nào, mọi hành vi của hắn chỉ là cá nhân tự quyết!”

Một lần nữa nhắm lại đôi mắt thâm thúy, Phó Hội Trưởng khẽ lầu bầu:

“Chúng ta chỉ giúp ngươi được đến đó, có thể trở thành cánh tay đắc lực của kẻ nằm ngoài khí vận thì phải xem bản lĩnh của ngươi rồi…”

“Đừng quên nhắc nhở chủ công ngươi trả nợ cho ta!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242