Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 52
Phần 52

Ngũ Sắc Giới…

Chiến trường lặng ngắt như tờ, toàn quân tạm dừng đối luyện, tất cả ánh mắt đồng loạt hướng về cảnh tượng diễn ra giữa không trung.

Lạc Nam chắp tay mà đứng, khí định thần nhàn, có một cổ khí chất vững vàng như sơn, tĩnh lặng như rừng, nhưng lại ẩn sâu bên trong là ngọn lửa cuồng nộ sẵn sàng bùng phát như cuồng phong bão vũ.

Khó có thể tin, một người lấy tu vi Đại Đế khi đối mặt với hai vị Hầu Hỗn Thế lại có thể giữ được loại khí độ như vậy.

Mà ở phía đối diện, sắc mặt của Tôn Hầu Tử cùng Vô Chi Kỳ cũng nghiêm túc tột cùng, hai mắt hừng hực chiến ý, hận không thể lập tức đại chiến ba trăm hiệp.

Thế gian này, để tìm ra người có thể khiến Hỗn Thế Hầu bọc phát chiến ý đến mức như vậy chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà Lạc Nam chính là một trong số đó.

Toàn trường gần như nín thở, thân thể không nhịn được căng cứng.

Bởi vì bọn hắn biết mình sắp được chứng kiến một trong những trận so tài ở đẳng cấp cao nhất vũ trụ.

Ở tại nơi này, có rất nhiều người từng nghe qua danh tiếng của Lạc Nam, nào là Quán Quân Thiếu Đế Chi Chiến, nào là yêu nghiệt bậc nhất Tiên Giới, nào là kẻ vượt hai cảnh giới đánh bại Thiên Đế…

Tuy nhiên đa số chỉ là nghe nói qua, số người chứng kiến những trận chiến lớn của Lạc Nam lác đác không có mấy.

Hiện tại biết hắn vậy mà là Nghịch Long, là nhân vật mà tương lai bọn hắn theo hầu, trong lòng khó tránh khỏi sinh ra cảm giác tò mò, tự đặt câu hỏi liệu hắn có xứng đáng để bản thân mình trung thành hay không.

Đây là cơ hội tốt nhất để chứng minh cho điều đó…

Thảnh thơi ngồi rung đùi, Hắc Trư vuốt cằm, nhếch miệng đầy đắc ý.

Đứng bên cạnh hắn là một lão già râu trắng đầu dê, đỉnh đầu có một đôi sừng cong, ánh mắt thâm thúy và cơ trí như tinh thần đại hải… không ai khác chính là Sơn Dương Đế.

Liếc mắt nhìn Hắc Trư, Sơn Dương Đế tán thưởng nói:

“Con heo ngươi lại độc chiếm công đầu a, tạo điều kiện cho Lạc Nam dùng chiến lực lập uy trước mặt các nhánh quân đội, gia tăng danh vọng!”

Bởi vì mới đầu quân cho Lạc Nam, rất nhiều thành viên Vô Tận Hỏa Giới, Cự Chiến Cổ Tộc các loại ngay cả tiếp xúc với Lạc Nam cũng chưa từng, cho nên khó tránh khỏi các suy nghĩ không phục, hoài nghi về năng lực của hắn.

Vậy nên Hắc Trư nhìn thì giống như cố tình gây sự, thực chất là suy nghĩ cực kỳ sâu sa, muốn mượn tay hai vị Hỗn Thế Hầu để củng cố hình tượng của Lạc Nam trong mắt các phương thế lực.

Nếu xét về trí tuệ, Sơn Dương Đế thậm chí không dám cho rằng mình vượt qua Hắc Trư, mỗi một hành động của con heo này đều có mục đích sâu xa bên trong đó.

“Hắn phải chứng minh chính mình, không phải chỉ đối với các nhánh quân, mà còn đối với ngươi và Thiên Lý!” Hắc Trư hài hước nhìn Sơn Dương Đế và Thiên Lý Mã ngồi cách đó không xa thản nhiên cười nói.

Sơn Dương Đế cùng Thiên Lý Mã trầm mặc không đáp.

Hiển nhiên bị Hắc Trư nói trúng tim đen.

Không riêng gì những người khác, mà cả hai bọn hắn cũng đang mơ hồ về năng lực thật sự của Lạc Nam.

Những người khác dù sao cũng luôn sống ở vũ trụ này, nghe được các loại tin tức liên quan đến Lạc Nam qua các sự kiện.

Nhưng còn bản thân Sơn Dương Đế và Thiên Lý Mã lại tồn tại ở trạng thái pho tượng vô số năm qua, trước đó bọn hắn ngay cả Lạc Nam là ai cũng không biết.

Hơn nữa sau khi được Lạc Nam hóa giải lời nguyền, vì thời gian quá mức gấp rút, Sơn Dương Đế và Thiên Lý Mã đã bị cuốn vào kế hoạch do Hắc Trư lập ra, toàn diện tập kích Thiên Đình, đâu có thời gian để tìm hiểu về con người Lạc Nam như thế nào.

Chính vì vậy, hai người vẫn luôn muốn biết, liệu Lạc Nam có sánh bằng Nghịch Long Đế năm xưa, đủ tư cách dẫn dắt bọn hắn báo mối thù cũ, giành lại huy hoàng hay không.

Trận chiến vô thưởng vô phạt này cực kỳ quan trọng, nó sẽ là cơ hội để Lạc Nam lưu lại ấn tượng không thể phai nhòa trong mắt những kẻ vẫn còn nghi vấn năng lực của hắn.

“Đây cũng là một con dao hai lưỡi!” Sơn Dương Đế trầm giọng nói:

“Nếu Lạc Nam bại trận quá nhanh, e rằng danh vọng của hắn trong quân đội sẽ tuột dốc không phanh, mà ta và Thiên Lý cũng sẽ suy nghĩ lại về tương lai sau này liệu có nên theo hắn?”

Sơn Dương Đế đang tự hỏi, liệu dùng hai vị Hỗn Thế Hầu để Lạc Nam chứng minh liệu có quá sức của hắn hay không?

Dù sao chiến lực của Hỗn Thế Hầu nổi tiếng kinh thiên động địa, mà Lạc Nam còn thua kém về mặt cảnh giới nghiêm trọng như vậy.

Từ trước đến nay chỉ nghe Hỗn Thế Hầu vượt cấp chiến đấu, chưa từng nghe người khác vượt cấp chiến đấu trước mặt bọn hắn.

Thiên Lý Mã cũng nhìn thoáng qua Hắc Trư, không hiểu con heo này là đang tạo cơ hội cho Lạc Nam tăng danh vọng hay giẫm hắn xuống đáy bùn.

“Cứ thoải mái xem đi…” Hắc Trư nhìn hai người cười đầy quỷ dị:

“Kẻ được Cửu tỷ và con khỉ tán thành sẽ không để các ngươi thất vọng!”

Nghe hắn nói vậy, sắc mặt Sơn Dương Đế cùng Thiên Lý Mã càng thêm trịnh trọng nhìn lên không trung.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242