Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 147
Phần 147

Tưởng như đã thật sự rơi vào đường cùng.

Bỗng nhiên từ trong lòng ngực của Văn Lang có Ngũ Sắc Giới bay ra.

Nó nhanh chóng đem Văn Lang hút vào, các vị Hoa Khôi thấy thế cũng biểu hiện vui vẻ, thả lỏng tinh thần.

Ngũ Sắc Giới cũng đem các nàng hút vào, sau đó thu liễm khí tức đến cực hạn, ẩn giấu chân thân, hóa thành lưu tinh bay vọt.

Nào ngờ Lạc Nam thật sự quyết tâm không từ bỏ.

Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn của hắn lóe sáng dữ dội, quét ngang quét dọc, vậy mà thật sự tìm ra vị trí của Ngũ Sắc Giới trong ánh mắt khiếp sợ của vô số người.

Trục Nhật Lạc Nguyệt Tiễn một lần nữa ngưng tụ, như xuyên thấu thời gian và không gian, nhắm ngay Ngũ Sắc Giới đang đào tẩu oanh tạc mà đến.

“Xong!”

Toàn trường âm thầm thở dài, trúng phải một môn Siêu Việt Vũ Kỹ này, e rằng cả Văn Lang và các vị Hoa Khôi khó thoát khỏi cái chết.

RĂNG RẮC…

Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, một khe nứt không gian cự đại hiện ra.

GÁY!

Tiếng gáy kiệt ngạo bất tuần xuyên thấu cửu tiêu, cuồn cuộn Bất Tử Thánh Hỏa tiến ra như thiêu thiên phần địa, đốt cháy thương khung, huyễn hóa thành hư ảnh Bất Tử Điểu khổng lồ.

“Lạc Nam của Côn Lôn, ngươi rất giỏi a… uổng cho bổn Công Chúa còn hứng thú thu ngươi vào Tiên Ma Cung, ngươi thật khiến ta thất vọng!”

Thanh âm giận dữ của Tiên Ma Công Chúa chấn động linh hồn của toàn trường.

Hư ảnh Bất Tử Điểu được gia cố bởi Lĩnh Vực Lực Đẩy bất khả xâm phạm, cường hoành nghênh đón Trục Nhật Lạc Nguyệt Tiễn.

ĐÙNG!

Mọi thứ như trở về thời đại sơ khai, tầm mắt của vô số người trở nên trắng xóa một màu, không thể nhìn thấy bất kỳ cảnh tượng nào đang tiếp diễn.

Không biết qua bao lâu sau, mãi đến khi lấy lại tinh thần, từng đôi mắt mới trừng lên thật lớn.

Chiến trường đã hóa thành một vùng hiểm địa, vạn dặm tinh không có vô số Bá Lực sôi trào, có Bất Tử Thánh Hỏa phẫn nộ thiêu đốt, có lực đẩy tán loạn đang nghiền nát mọi thứ bên trong.

Lạc Nam và Tiên Ma Công Chúa giao thủ, liền biến một vùng tinh không trở thành hiểm địa hàng đầu trong vũ trụ, mức độ nguy hiểm thậm chí vượt qua Loạn Cổ Chiến Trường và Tiên Ma Mộ Địa, tiệm cận Bạo Loạn Tiên Ma Vực.

“Hahaha, nể mặt Tiên Ma Công Chúa xuất thủ, lần này tạm thời bỏ qua!”

Tiếng cười khí phách của Lạc Nam từ trên đỉnh Bá Vũ Điện truyền xuống:

“Nhưng nếu có lần sau, dám chọc vào Côn Lôn Giới… Bổn Thiếu Chủ không ngại truy cùng diệt tận!”

Tiếng cười văng vẳng bên tai thật lâu không tán…

Cửu đại Kim Cương Thiên Long nâng lên từng đôi cánh lớn, lôi kéo Bá Vũ Điện phá không mà đi.

Ngang tàn đến cực điểm.

Toàn trường âm thầm rùng mình, một cổ khí lạnh chạy dọc theo sóng lưng…

Quá mức kinh khủng, Côn Lôn Giới quá mức kinh khủng.

Không! Phải nói là bất kỳ thế lực nào sở hữu Lạc Nam cũng đều kinh khủng.

Ngay cả Tiên Ma Công Chúa cũng chỉ xuất thủ cứu người, hoàn toàn không đứng ra đòi lại công bằng cho đệ tử.

Phải biết rằng trước đây không lâu, ngay cả Săn Ma Điện cũng chưa làm gì được Tiên Ma Cung đấy.

“Tiên Ma Công Chúa quyết định như vậy là đúng…” Một lão quái vật vuốt cằm:

“Nếu lúc này xung đột toàn diện cùng Côn Lôn Giới, e rằng sẽ tạo thời cơ cho Săn Ma Điện và Tru Tiên Điện ngư ong đắc lợi!”

“Haizz, mặc kệ như thế nào, Tiên Ma Cung và Côn Lôn Giới xem như kết thù!” Không ít người khẳng định.

“Hừ, trước đây còn có kẻ ngu suy đoán Côn Lôn Giới và Tiên Ma Cung bí mật kết minh!” Một người lớn tiếng quát:

“Kết minh cái rắm a, Lạc Nam xém chút lấy mạng Văn Lang rồi!”

“Không được, ta phải trở về căn dặn tộc nhân tuyệt đối không được đắc tội với Côn Lôn!” Một vị Tộc Trưởng lau mồ hôi lạnh.

“Chúng ta cũng vậy!”

Trong lúc nhất thời, trận khoáng thế chi chiến lấy một tốc độ kinh hoàn truyền khắp mọi ngõ ngách của vũ trụ.

Rất nhiều người bí mật dùng Lưu Ảnh Ngọc thu lại quá trình xảy ra trận chiến, đem bán với giá trên trời.

Vô số tu sĩ hận bản thân tin tức thua kém, không được tận mắt chứng kiến cuộc chiến kinh khiếp quỷ thần này, quả thật sống uổng một đời người.

Tiên Tu tự hào kiêu ngạo, Ma Tu ảm đạm cúi đầu…

Danh vọng của Tiên Lạc – Lạc Nam một lần nữa tăng nhanh như diều gặp gió.

Danh xưng Vạn Cổ Yêu Nghiệt được thiết lập, không còn bất kỳ kẻ nào dám hoài nghi, ghi vào sử sách của vũ trụ.

Văn Lang trở thành kẻ làm nền vĩ đại, là người duy nhất đủ tư cách chiến đấu với Lạc Nam trong cùng cấp mà không thảm bại nhanh chóng.

Nghe nói Thư Viện Cổ Việt của Cổ Việt Tộc cũng đã lưu giữ sự kiện mang tính lịch sử này.

“Các ngươi trở về Côn Lôn báo cáo, ta có chút việc riêng cần hành động!” Lạc Nam hướng Kiếm Đế, Thanh Đế, Lôi Giới mấy người phân phó.

Hắn chỉ mang theo Tứ Đại Cung Nữ, còn lại những người khác cho về Côn Lôn.

“Tuân mệnh!” Kiếm Đế, Thanh Đế mấy người cung kính tuân mệnh.

Trải qua cuộc chiến vừa rồi, địa vị của Lạc Nam càng thêm cao thượng trong lòng bọn hắn, dù Thiếu Chủ lúc này ra lệnh đi chết… bọn hắn cũng không chút do dự hay nhíu mày.

Đưa tiễn Kiếm Đế, Thanh Đế, Lôi Giới nhóm người rời khỏi Bá Vũ Điện.

Với đội hình hai vị Thiên Đế và các Tiên Đế của bọn hắn, hành tẩu trong không gian ai dám chọc đến mới là lạ.

Lúc này, Kiếp Thiền nhìn qua Lạc Nam nói:

“Thiếu Chủ cũng thật nhẫn tâm, hại các nàng đau lòng đến như vậy!”

“Đúng đúng đúng, các vị Hoa Khôi đều mỹ lệ như hoa, ngươi đúng là đầu gỗ không biết thương hương tiếc ngọc!” Kiếp Linh gật đầu phụ họa liên tục.

Kiếp Tâm cùng Kiếp Nhược cũng bất mãn nhìn lấy hắn, hiển nhiên các nàng thay mấy vị hoa khôi cảm thấy đau lòng.

Lạc Nam nhún nhún vai, bàn tay nhẹ lật.

Bên trong lòng bàn tay, một tiểu thế giới với năm loại màu sắc lộng lẫy xoay tròn, chính là Ngũ Sắc Giới.

Ý niệm vừa động, hắn mang theo Tứ Đại Cung Nữ tiến vào bên trong.

“Huhuhu, Thiếu Chủ a… Thiếu Chủ…”

Bên trong Song Tu Lâu, thanh âm khóc rống lên của Dạ Ly và Yêu Yêu vang vọng.

Các nàng nhìn lấy Văn Lang đầu đầy máu nằm trước mặt mình, khí tức của hắn đang ngày càng suy yếu…

“Tắt thở… tắt thở rồi…”

Thanh Mịch run rẩy hạ giọng, xém chút ngất đi…

Mấy nữ khác hoa dung thất sắc, ngay cả trầm ổn như Thủy Nguyệt sắc mặt cũng trở nên trắng bệch như tờ giấy.

Quả thật linh hồn của Văn Lang đang suy yếu đến cùng cực, hơi thở không còn, nhìn qua như một bộ thi thể lạnh tanh.

“Thiếu chủ, chúng ta có lỗi với người!” Các vị hoa khôi òa nhau khóc, giọng điệu bi thiết đến đáng thương:

“Là chúng ta vô dụng đã hại chết ngươi!”

“Ai nói ta chết?”

Một giọng nói vừa buồn cười vừa tức giận vang lên.

Chúng nữ vội vàng nhìn qua, sắc mặt nhất thời đầy vẻ cuồng nộ, bởi vì chứng kiến Lạc Nam mang theo Tứ Đại Cung Nữ chậm rãi đi vào.

Không còn tâm tình để sợ hãi, Dạ Ly khuôn mặt nhỏ trướng đến đỏ bừng, mang theo hai hành thanh lệ, đem một đống Dâm Độc lấy ra nhìn về phía hắn:

“Ta ném chết ngươi!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242