Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 137
Phần 137

Mộng Gia – Thiên Địa Hội.

Bên trong một đình viện trang nhã, mấy vị mỹ nữ như hoa như ngọc ung dung ngồi thưởng trà, dung nhan của các nàng khiến cảnh sắc mỹ lệ xung quanh cũng phải ảm đạm thất sắc.

Một người mỹ phụ thành thục, phong vận như mật đào chín mộng, có sức hút khó cưỡng đối với mọi nam nhân, hận không thể nhào đến cắn nàng một ngụm.

Một thiếu phụ khuynh quốc khuynh thành như một đóa hoa hồng chớm nở, có thể dẫn dụ vô số loài ong bướm vờn quanh, nhưng sự kiêu ngạo của nàng chỉ cho phép một người thưởng thức.

Cuối cùng là một thiếu nữ bát ngát tuổi thanh xuân, hoa nhường nguyệt thẹn đang chờ người đến chinh phục, nắm lấy trái tim của nàng.

Không ai khác, các nàng phân biệt là Liễu Tú Quyên, Mộng Chi Tiên và Phú Nhược Linh.

Lúc này, phía trước mặt các nàng là một khối Lưu Ảnh Ngọc.

Đây là Lưu Ảnh Ngọc mà Lạc Nam vừa thông qua truyền tống trận gửi về, muốn nhờ Thiên Địa Hội thông qua danh nghĩa Văn Lang khuếch đại càng rộng rãi càng tốt.

Sẽ không có gì bất thường nếu như Lạc Nam không nghiêm túc căn dặn các nàng tuyệt đối đừng xem nội dung ở bên trong.

Nhưng hắn không biết rằng, nữ nhân vốn là có tính tò mò mãnh liệt, ngươi càng muốn các nàng không xem, các nàng lại càng muốn xem, trong lòng ngứa ngáy đến cực điểm.

Rõ ràng chúng nữ rất thắc mắc, vì sao nội dung của Lưu Ảnh Ngọc này sắp lan truyền rộng rãi, nhưng lại không cho phép các nàng xem?

Bên trong đó rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì?

“Thế nào? Có xem hay không?” Mộng Chi Tiên cắn cắn cánh môi anh đào hỏi.

“Tiểu Nam dặn dò chúng ta tuyệt đối đừng xem, nếu không hắn sẽ không chịu trách nhiệm!” Liễu Tú Quyên do dự đáp.

“Xem một chút thôi nha, đâu có ai biết?” Phú Nhược Linh phấn chấn bừng bừng, thân là một thiếu nữ… lòng hiếu kỳ của nàng càng thêm dữ dội.

“Nhưng nếu Tiểu Nam đã dặn dò chắc chắn có mục đích riêng của hắn, chúng ta không thể vì lòng hiếu kỳ mà làm lỡ đại sự được!” Liễu Tú Quyên cố nén cảm giác hiếu kỳ nói.

“Vậy thôi không xem nữa!” Mộng Chi Tiên đáp: “Ta sẽ nhờ người nhanh chóng đem nó sao chép và lan truyền rộng rãi!”

Nghe nói liên quan đến đại sự của Lạc Nam, Phú Nhược Linh cũng đành hiểu chuyện gật gù, không tiếp tục đòi xem nữa.

“Hừ, một chút chuyện nhỏ mà các ngươi cũng do dự?”

Đúng lúc này, có tiếng hừ yêu kiều truyền đến.

Chúng nữ đưa mắt nhìn, phát hiện một vị nữ tử phiêu nhiên như tiên, khí chất xuất trần, toàn thân áo trắng đang ngự không mà đến.

Chính là đệ nhất cường giả của Mộng Gia ở thời điểm này – Mộng Thải Vân.

“Nghe nói tiểu tử vô tình vô nghĩa kia vừa gửi một khối Lưu Ảnh Ngọc thần bí đến?” Mộng Thải Vân biết rõ còn cố hỏi.

“Cái gì vô tình vô nghĩa?” Mộng Chi Tiên lập tức thay tình lang cảm thấy bất bình, phùng mang trợn má nói:

“Không nhờ chàng làm sao tỷ thành Thiên Đế?”

“Haha!” Mộng Thải Vân bĩu môi căng mọng: “Ném cho một chút tài nguyên là được à? Xem cái tên khốn đó từ lúc đem ngươi ăn sạch đến nay có thèm ngó qua nữa hay chưa?”

“Đáng ghét!” Mộng Chi Tiên bị trêu chọc đến mặt mũi đỏ bừng: “Tỷ ăn nói khó nghe, cái gì mà ăn sạch?”

Liễu Tú Quyên dở khóc dở cười nhìn lấy Mộng Thải Vân nói: “Tỷ đừng ra vẻ, nam nhân của chúng ta bận rộn trăm công nghìn việc, thân là nữ nhân phải biết cảm thông cho hắn!”

Nói xong, như cười như không nhìn lấy Mộng Thải Vân: “Hay là có người tưởng niệm hắn nên mới mượn gió bẻ măng, giả vờ bất bình hộ chúng ta?”

“Ăn nói xằng bậy!” Đến lượt Mộng Thải Vân đỏ hồng khuôn mặt, thản nhiên nói:

“Tuổi của ta có thể làm lão nương của hắn!”

“Có đúng không?” Ba nữ đều ném đến ánh mắt nghi ngờ.

“Không cùng các ngươi nói nhãm!” Mộng Thải Vân bèn đánh trống lãng.

Nàng nhanh tay chụp lấy khối Lưu Ảnh Ngọc trên bàn, hừ lạnh nói:

“Để ta xem thử rốt cuộc là thứ gì mà ra vẻ thần thần bí bí!”

Nói xong, đem lực lượng truyền vào trong ánh mắt chăm chú của chúng nữ.

“A… A… ƯM…”

Đập vào tai các nàng đầu tiên là thanh âm vừa đau đớn vừa sung sướng của hai nam nhân xen lẫn với nhau.

Theo sau đó, tình cảnh hai vị Nguyên Lão của Tru Tiên Điện đang quằn quại xuất hiện, Độc Tôn đang dùng tiểu côn thịt ra vào thật mãnh liệt trong thân thể Tù Diệm.

PHỐC!

Mấy nữ xém chút phun một ngụm ra ngoài, Mộng Thải Vân càng là một tay đem cảnh tượng đang chiếu lên đánh vỡ.

Bốn khuôn mặt đỏ bừng như rướm máu, Phú Nhược Linh hai tay che kín mặt, hận không thể tìm một cái lỗ để chui vào.

“Tên khốn kiếp đó sao lại gửi đến đồ vật dơ bẩn như vậy?” Mộng Thải Vân thở phì phò giận dữ.

Với tâm cảnh vạn năm bất biến như nàng cũng nhịn không được cảm thấy buồn nôn đến cực điểm a.

“Chàng đã dặn kỹ các tỷ muội không được xem, chỉ tại Thải Vân tỷ ngươi tò mò!” Liễu Tú Quyên gắt giọng.

Mỹ phụ thành thục quyến rũ như nàng cũng chịu không nổi khi thấy hai tên nam nhân làm chuyện như vậy a.

Mộng Chi Tiên rợn cả da gà, sắc mặt xinh đẹp như muốn khóc: “Nhờ các tỷ tỷ xóa đoạn trí nhớ vừa rồi của ta!”

“Ta cũng muốn!” Phú Nhược Linh vội vàng phụ họa.

Các nàng vô pháp tưởng tượng, khi hình ảnh cay mắt đó của hai vị Nguyên Lão Tru Tiên Điện lan truyền rộng rãi sẽ mang đến hậu quả gì.

Nhưng chắc chắn Ma giới… thậm chí toàn vũ trụ sắp tới sẽ náo nhiệt đến cực điểm.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242