Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 46
Phần 46

Rời khỏi Cung Điện, Lạc Nam tiến vào Linh Dược Điền.

Bắt gặp Mộc Ái My cùng Mộc Linh Nhu đang loay hoay cực kỳ bận rộn, Mộc Lực trong cơ thể không ngừng tiến vào lòng bàn tay, uân dưỡng và chăm sóc toàn bộ Linh Dược Điền.

Từ khi phạm vi Linh Dược Điền mở rộng, hai nữ có thể nói là bận tối mặt tối mày.

Đầu tiên là Bất Tử Thụ liên tục bị Lạc Nam hái lá cây để luyện thành số lượng Bất Tử Dược Thủy khổng lồ cung cấp cho đông đảo thành viên sử dụng, kế đến là Cửu Diệp Liên Hoa bắt đầu quá trình phục hồi đủ chín cánh, sau đó là Lập Ma Thụ, Bàn Đào Thụ các loại liên tục xuất hiện.

Dù thiên phú của Mộc Linh Nhu và Mộc Ái My tốt đến mức nào, khi phải chăm sóc một đống thứ khủng bố như vậy cũng có phần không xuể a.

Nhưng cũng nhờ như vậy, tu vi của hai nữ tiến bộ cực kỳ nhanh chóng.

Bởi vì Mộc Linh Tộc sẽ tự giác tu luyện trong quá trình bồi dưỡng thực vật, lại thêm Linh Dược Điền là nơi được Lạc Nam đầu tư Nguyên Thạch nhiều nhất ở Linh Giới Châu, cường độ Nguyên Khí dày đặc tạo thành môi trường tu luyện lý tưởng nhất…

Chưa kể còn có Gia Tốc Trận ngày đêm hoạt động gấp trăm lần để đẩy nhanh tốc độ phá triển của thực vật, hai nữ ở bên trong cũng được thơm lây.

Chỉ một thời gian, Mộc Ái My đột phá Địa Đế, còn Mộc Linh Nhu cũng là Đế Giả rồi.

Tuy nhiên, tu vi cao chỉ trợ giúp Mộc Linh Tộc bồi dưỡng thực vật nhanh hơn, khả năng chiến đấu rất yếu, Lạc Nam cũng chưa từng có ý định để hai nữ phải có mặt trên chiến trường.

“Các nàng vất vả rồi…” Nhìn hai tỷ muội bận rộn đến cực điểm, Lạc Nam không đành lòng nói ra.

“Có gì mà vất vả? Bọn thiếp cầu còn không được!” Mộc Ái My thoáng dừng động tác trên tay, hoảng hốt nói:

“Trước đây, thiếp nằm mơ cũng không nghĩ có ngày mình sẽ sở hữu tu vi cao như vậy!”

“Đúng nha đúng nha, được chăm sóc những thực vật quý giá này chính là lý tưởng của Mộc Linh Tộc!” Mộc Linh Nhu nhí nhảnh nói.

“Nhưng chỉ có hai người, có phần nhàm chán a…” Lạc Nam vuốt cằm.

Trước đây có Nhân Sâm Tỷ Năm là Nhân Nhi tung tăng nhảy nhót, nhưng hiện tại nha đầu đó bận chơi với Thỏ Ngọc của Thường Nga vẫn chưa chịu trở về nhà, Linh Dược Điền rộng lớn chỉ còn lại hai tỷ muội.

“Tất cả thực vật nơi này đều có thể làm bạn với bọn thiếp!” Mộc Ái My mỉm cười, bàn tay vuốt nhẹ cánh hoa thứ chín nhỏ nhắn vừa mới nhô ra chưa lâu của Cửu Diệp Liên Hoa, ôn nhu nói:

“Huống hồ, sắp tới sẽ có thêm thành viên mới!”

Đạt được tin tức Cửu Diệp Liên Hoa sắp hóa hình từ miệng Mộc Ái My, Lạc Nam vô cùng vui vẻ.

Số lượng cánh hoa đã phục hồi đủ con số chín nhưng vì cánh hoa cuối cùng vẫn còn non nớt, phải chờ một thời gian nữa mới hoàn thành công đoạn hóa hình.

Lạc Nam cũng không vội, dù sao thì cũng là chuyện sớm muộn mà thôi.

Rời khỏi Linh Giới Châu, hắn chạy về Làng Nhất Thế một chuyến muốn thăm chúng nữ, nhân tiện lấy Vô Tức Bảo Rương tiến hành nâng cấp.

Nào ngờ Làng Nhất Thế im ắng đến lạ thường, tất cả thành viên mỗi một người đều ôm lượng Nguyên Thạch và Bàn Đảo Quả bế quan, tu vi đang cuồn cuộn gia tăng…

Chúng nữ đều hiểu đây là giai đoạn chạy nước rút, khi Địa Ngục Môn biến mất, số lượng các Thiên Đế trở về trong vũ trụ rất nhiều, lại thêm việc Nghịch Long hàng thế khiến các Đại Thế Lực đang nỗ lực phát triển, các nàng một khi lơ là sẽ khó mà đuổi kịp.

Vì thế, dù là nghịch ngợm không tim không phổi như Đình Manh Manh cũng đang nỗ lực tu luyện.

Hài lòng mỉm cười, Lạc Nam cầm Vô Tức Bảo Rương đi tìm Cuồng Khí Lão Nhân.

Đập vào mắt hắn, Tiểu Hồng Nhi đang thích ý ngồi trên ghế nhỏ, miệng gặm một thanh Đại Đao Đế Cấp Thượng Phẩm, đồng thời vươn ra cánh tay nhỏ nhắn cho Cuồng Khí Lão Nhân lấy một ít máu.

Chỉ bất quá, sắc mặt Cuồng Khí Lão Nhân lúc này lại đen như đáy nồi.

Bởi vì dù Tiểu Hồng Nhi đã hóa thành hình dáng nhân loại, nhưng cường độ cơ thể lại cứng rắn dị thường, Cuồng Khí Lão Nhân dù dùng một thanh Dao Găm đạt đến Đế Cấp Cực Phẩm vẫn không thể làm xướt da thịt của nàng.

“Baba, ôm!”

Thấy Lạc Nam đi vào, Tiểu Hồng Nhi mặc kệ Cuồng Khí Lão Nhân, nhảy vọt vào lòng hắn, tứ chi nhỏ bé quấn chặt như gấu túi không chịu buông ra.

“Còn muội nữa nha…” Tiểu Ngân Nhi từ phía sau nghe vậy cũng chạy vọt tới, nhảy lên.

Lạc Nam chụp lấy nàng, ôm hai tiểu nữ nhi dở khóc dở cười, cưng chiều véo véo cái má bụ bẫm của các nàng, mắng nói:

“Hai xú nha đầu, lên chức tỷ tỷ, có muội muội rồi mà còn làm nũng!”

“Muội muội nào nha?” Hai tiểu nha đầu ánh mắt mờ mịt.

“Chính là muội muội trong bụng dì Huân Dao!” Lạc Nam nói.

“A!”

Hai tiểu cô nương mừng rỡ kinh hô, vội vàng nói: “Baba mau, chúng ta muốn gặp muội muội!”

Lạc Nam mỉm cười, đem thu hai nàng vào trong Linh Giới Châu để đi gặp Tiểu Thiên Ý.

Lúc này hắn mới nhìn sang Cuồng Khí Lão Nhân đang có vẻ mặt bất đắc dĩ, cười hỏi:

“Thế nào rồi? Lấy máu của Hồng Nhi làm cái gì?”

Cuồng Khí Lão Nhân vuốt vuốt râu, nói ra suy nghĩ của mình: “Lão phu cảm thấy thiên phú và bản năng di truyền của mỗi một chủng tộc đều ẩn sâu bên trong huyết mạch, vì lẽ đó muốn mượn máu của Binh Nhân Tộc để nghiên cứu, xem thử có khả thi không!”

Lạc Nam lắc đầu, nghiêm túc nói: “Ta chỉ chấp nhận cho ngươi nghiên cứu Binh Nhân Tộc với điều kiện không làm tổn thương đến các nàng, việc lấy máu nếu ảnh hưởng thì nên dừng lại!”

“Chủ công yên tâm, lão phu xem các nàng như nữ nhi ruột thịt, chắc chắn sẽ không làm ảnh hưởng đến thể trạng của các nàng, chỉ dùng một lượng nhỏ máu không đáng kể mà thôi!” Cuồng Khí Lão Nhân trịnh trọng đáp.

Lạc Nam nhẹ gật đầu, bởi vì đang nắm giữ Linh Hồn Bổn Nguyên của Cuồng Khí Lão Nhân nên hắn cảm nhận được lão già này không hề nói dối.

“Muốn tổn thương Binh Nhân Tộc chỉ có thể để Binh Nhân Tộc ra tay!” Hắn kiến nghị:

“Ngươi nên dùng Lạc Hồng Kiếm lấy chút máu của Tiểu Ngân Nhi sẽ dễ hơn!”

“Đa tạ chủ công chỉ điểm!” Ánh mắt Cuồng Khí Lão Nhân sáng lên, chắp tay than thở:

“Chẳng biết vì sao, lão phu cảm thấy nếu chủ công tự mình nghiên cứu, nói không chừng sẽ đạt thành tựu trước cả bản thân ta!”

“Ta không có thời gian!” Lạc Nam thành thật trả lời, đồng thời phất nhẹ óng tay áo.

Vô Tức Bảo Rương hiện ra, bên trong chứa đựng 200 kiện Vô Tức Áo Choàng.

“Ta muốn nâng cấp chúng nó thành Đế Cấp Cực Phẩm…” Hắn đề nghị.

“Cái gì?” Cuồng Khí Lão Nhân giật bắn người, lắp ba lắp bắp nói:

“Mặc dù loại Pháp Bảo che giấu dung mạo không tốn nhiều nguyên liệu như Pháp Bảo Công Kích hay Phòng Ngự, nhưng nếu muốn luyện chế 200 bộ Đế Cấp Cực Phẩm cũng sẽ tiêu hao lượng nguyên liệu khổng lồ, dù là lão phu cũng không có đủ!”

“Yên tâm, nguyên liệu ta hỗ trợ!” Lạc Nam cười tà.

Ý niệm vừa động, hai đống nguyên liệu chất chồng như hai ngọn núi, chồng chất hiện ra trước mắt.

Đây là tất cả nguyên liệu mà hắn đổi được từ phía Thiên Địa Hội.

“Tốt rồi!”

Chứng kiến số lượng nguyên liệu khổng lồ, Cuồng Khí Lão Nhân liếm liếm môi:

“Đủ rồi… bắt tay vào việc thôi!”

Lạc Nam lấy ra Phỏng Thiên Kính, đem nó biến thành Gia Tốc Trận, bao trùm lấy mình và Cuồng Khí Lão Nhân vào bên trong.

Nổ lửa, công cụ Luyện Khí cùng lúc xuất hiện trong tay, một già một trẻ đắm chìm vào quá trình luyện chế.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242