Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 129
Phần 129

Nguyên Lão Chủ Điện.

Đại Nguyên Lão lửa giận bừng bừng trở về, trên khuôn mặt trẻ trung anh tuấn tràn đầy phẫn hận.

“Chủ nhân!”

Nghênh đón hắn là một đám nữ tử như hoa như ngọc, mỗi người đều là chim sa cá lặn, kiều mị mê người.

Vì tu luyện công pháp lột xác hồi xuân, Đại Nguyên Lão tuy tuổi tác đã cao nhưng tinh lực vẫn luôn ở trạng thái thịnh vượng, hưởng thụ cuộc sống như bậc quân vương, luôn có cung tần mỹ nữ hầu hạ, được xem là nhân vật phong lưu hàng đầu Săn Ma Điện.

“Hừ!”

Một tiếng hừ lạnh cất lên, đám mỹ nữ toàn bộ bị hất văng, sắc mặt trắng bệch vội vàng quỳ xuống.

Các nàng không nghĩ đến chủ nhân lại phẫn nộ đến như vậy.

Đại Nguyên Lão bị Lạc Nam cho ăn hành trước mặt nhiều người, tâm trạng đang âm u như đáy vực, làm sao còn hứng thú để tâm đến mỹ nữ?

Hắn không một chưởng vỗ chết các nàng đã là may mắn lắm rồi.

“Sư phụ bớt giận, thắng bại là chuyện bình thường của tu sĩ chúng ta, người đừng quá để bụng!”

Từ trong chủ điện có một thanh niên tiến ra, sắc mặt kính cẩn cùng cực nói với Đại Nguyên Lão.

“Cút!” Đại Nguyên Lão ngay cả nhìn cũng không nhìn, óng tay áo phất ra.

PHỐC!

Thanh niên thổ huyết bay ngược, thân thể đập vào thành vách đại điện, lục phủ ngũ tạng như bị xới tung.

Bị đối xử thô bạo như vậy, thanh niên không dám phật lòng dù chỉ một chút, quỳ rạp xuống đất rung cầm cập.

“Hừ! Tên vô dụng… ngươi hiện tại chẳng còn giá trị cái thá gì!” Đại Nguyên Lão như tìm ra được nơi trút giận, một tay xác đầu thanh niên lên.

ROẸT…

Áo quần rách nát, trước lòng ngực thanh niên hiện lên một dấu ấn màu đen kịch ẩn chứa lực lượng to lớn.

Ma Ấn!

Không sai, thanh niên này chính là truyền nhân của Tiên Ma Cung, từ nhỏ đã bị Đại Nguyên Lão của Săn Ma Điện tìm thấy và thu làm đệ tử, quán triệt tư tưởng, tẩy não, cũng nghiêm cấm thanh niên dám giải phóng Ma Ấn.

Nhờ vào tên đồ đệ hờ này, nhiều năm qua Săn Ma Điện đã làm thịt được khá nhiều truyền nhân của Tiên Ma Cung, đồng thời biết thân phận của Phàm Chính cũng như Hoa Phá Vân.

Nhưng hiện tại sau khi xác định truyền nhân Tiên Ma Cung lưu lạc không còn, những kẻ sống sót thì đầu nhập dưới trướng Tiên Ma Công Chúa biệt lai vô dạng, giá trị của thanh niên trong mắt Đại Nguyên Lão hạ thấp đến cực điểm.

Nhắm ngay Ma Ấn giữa lòng ngực thanh niên, hắn hung hăng giẫm chân vào, nhổ nước bọt, trong mắt tràn đầy khinh bỉ.

Năm đó đích thân hắn có thể góp sức diệt Tiên Ma Cung, hiện tại cũng là như vậy, sợ gì một đám dư nghiệt?

Nhận ra sát cơ trong mắt Đại Nguyên Lão, thanh niên dập đầu điên cuồng xuống đất như muốn rỉ máu, lè ra đầu lưỡi liếm giày cho Đại Nguyên Lão, thề sống thề chết, bù lu bù loa nói:

“Sư phụ, niệm tình đồ nhi là do một tay ngươi nuôi lớn, xin đừng giết ta!”

“Hừ!” Đại Nguyên Lão một cước đem hắn đá văng, phất tay áo tiến vào bế quan khôi phục.

Hắn không giết thanh niên không phải vì hắn nhân từ, chẳng qua là một giữ lại một con chó của Tiên Ma Cung để nuôi dưỡng đùa nghịch mà thôi.

Từng trọng thương trong tay Cung Chủ Tiên Ma Cung chỉ còn một hơi thở, Đại Nguyên Lão căm hận thế lực này tận xương tủy, dù Tiên Ma Cung đã diệt… hắn vẫn không vơi đi mối hận trong lòng.

Thấy Đại Nguyên Lão đi mất, thanh niên mới chật vật lau máu nơi khóe miệng đứng lên, nắm đấm siết chặt vì thịnh nộ nhưng lại không dám có chút ý niệm phản kháng nào.

“Nam nhân sống như ngươi mà cũng sống được, thật là giỏi!”

Đám nữ nhân của Đại Nguyên Lão nhìn lấy thanh niên, giọng điệu tràn đầy mỉa mai, trong mắt vô cùng xem thường.

Hiển nhiên các nàng thân là nữ nhân của Đại Nguyên Lão, đâu cần phải sợ hãi một con chó do Đại Nguyên Lão nuôi dưỡng dưới danh nghĩa đồ đệ.

“Các ngươi dựa vào cái gì chế nhạo ta?” Thanh niên nghiến răng nghiến lợi quát lớn.

“Chúng ta còn có thể giúp chủ nhân vui sướng chơi đùa!” Đám nữ nhân tự tin ưỡn ngực đáp:

“Còn ngươi… khi Tiên Ma Cung bị diệt, giá trị lợi dụng của ngươi đã hết, ngươi chỉ là con chó vô chủ mà thôi!”

“Phốc!” Thanh niên lại uất ức phun ra một ngụm máu, xém chút hôn mê.

Nhục nhã dâng trào, hắn phất tay xoay người rời khỏi, không muốn tiếp tục ở lại để chuốc lấy sỉ nhục.

Nào ngờ vừa trở về phòng, một giọng điệu khinh bỉ khác đã vang lên bên tai:

“Không ngờ kẻ ta phải phí công ám sát lại có bộ dạng hèn mọn như vậy, uổng công đi một chuyến rồi!”

“Kẻ nào?” Thanh niên hoảng hốt mở miệng, bản năng chiến đấu bùng phát, tu vi Đại Đế nổ ra…

Để được thanh niên thật tâm cống hiến, Săn Ma Điện cũng cho hắn không ít tài nguyên tu luyện, với thiên phú của truyền nhân Tiên Ma Cung, không dùng Ma Ấn vẫn có thể thành Đại Đế xem như rất khá rồi.

Đáng tiếc thực lực giữa thanh niên và Văn Lang quá mức chênh lệch…

Một con mắt đen kịch như lỗ đen hiện lên giữa không trung, đem tất cả lực lượng của thanh niên hút vào.

Thôn Phệ Ma Nhãn!

Chưa dừng lại ở đó, một tòa lao ngục lạnh lẽo như hàn băng vạn năm có thể xuyên thấu vào da thịt phong tỏa cả không gian, đem thanh niên vây nhốt.

Băng Ngục Ma Lao!

Hầu như không có chút cơ hội nào, Hắc Diện Ma Chưởng đã nhắm ngay đầu thanh niên vỗ đến.

“Con chuột nào dám lén lút xâm nhập địa bàn của bổn Nguyên Lão?”

Tiếng gầm phẫn nộ của Đại Nguyên Lão xuyên không mà đến, hiển nhiên khi Văn Lang xuất thủ, hắn đã cảm ứng được.

RỐNG!

Ma Long Hồn từ Ma Long Thương nghiền nát hư không nhắm về Văn Lang xuyên phá mà đến.

Thanh niên trong mắt hiện lên nét mừng, hy vọng sư phụ có thể cứu mạng mình.

Đáng tiếc, tất cả chỉ là ảo vọng.

Đứng trước một Đại Nguyên Lão bị thương chưa lành, Văn Lang chỉ nở nụ cười đầy trêu tức.

KENG!

Xích Tà Kích vừa ra, Kích ngân vang dội, Diệt Ma Long Thương của Đại Nguyên Lão sợ rung.

Liên Kích Tru Tiên Quyết triển khai, Kích Ảnh đầy trời, nghiền nát Ma Long Hồn đang giương nanh múa vuốt.

Mà cùng lúc đó, Hắc Diện Ma Chưởng không hề dừng lại, dễ dàng đem đầu thanh niên nghiền nát thành mảnh vụn, xoắn nát cả Linh Hồn.

Làm xong tất cả, Văn Lang cũng không có ý định ở lại, muốn nhanh chân chuồn đi.

“Hử?”

Bất quá lúc này có thứ khiến hắn lưu ý.

Chỉ thấy một chùm sáng đen kịch từ cơ thể thanh niên bay ra ngoài, xung quanh có vô số mắc xích đang hiện hữu, bên trong sở hữu nguồn Ma Lực tinh khiết khổng lồ.

Chính là Ma Ấn trên người thanh niên.

Thần kỳ ở chỗ dù thanh niên bị diệt, Ma Ấn vẫn hoàn hảo vô hại.

“Đồ tốt!” Văn Lang hưng phấn bừng bừng, Ma Ấn này chẳng khác nào truyền thừa của một vị cường giả của Tiên Ma Cung.

Óng tay áo phất ra, Tụ Lý Càn Khôn kích hoạt, đem Ma Ấn thu vào bên trong.

“CHẾT!”

Đại Nguyên Lão xách thương đuổi đến, bắt gặp Xích Tà Kích quen thuộc lập tức kinh hô thành tiếng:

“Ngươi là Văn Lang?!”

“Hahaha, không rảnh chơi với ngươi!” Văn Lang ngửa đầu cười dài, Băng Ngục Ma Lao cuồn cuộn tiến ra vây nhốt Đại Nguyên Lão, thân thể cấp tốc rời khỏi Nguyên Lão Chủ Điện.

Nếu là bình thường, Đại Nguyên Lão chắc chắn dễ dàng phá nát Băng Ngục Ma Lao, nhưng lần này đang bị thương, hắn vẫn bị cầm chân trong thoáng chốc.

Văn Lang nhân cơ hội đó đã rời khỏi Chủ Điện.

“Có tặc nhân xâm nhập, toàn diện khởi công!” Đại Nguyên Lão ngửa đầu rít gào, âm thanh hòa vào không gian lan tràn khắp ngõ ngách Săn Ma Điện.

Tiếng quát vừa dứt, hắn cũng đã phá vỡ Băng Ngục Ma Lao, điên cuồng truy đuổi.

“Văn Lang, dám xâm nhập Săn Ma Điện, ngươi thật gan to bằng trời!”

Tiếng gầm kinh động vân tiêu của Săn Ma Điện Chủ uy nghiêm vọng khắp lãnh thổ Săn Ma Điện.

Trong thoáng chốc, đích thân Điện Chủ, Phó Điện Chủ cùng các vị cao tầng đã ngự không bay lên.

Văn Lang vừa mới rời khỏi chủ điện đã bị thập diện mai phục, hàng loạt cổ sát cơ hùng hậu phong tỏa cơ thể hắn.

Có thể nói là vạn phương thụ địch.

Văn Lang biểu lộ nghiêm nghị, lại nở nụ cười càn rở:

“Ta nhân danh Tiên Ma Cung tru diệt phản đồ, các ngươi có ý kiến gì?”

“Hừ, ngươi dám giết đệ tử của Đại Nguyên Lão, tội ác khó dung… mặc dù không biết ngươi vì sao có thể tiến vào, nhưng đây là lãnh thổ Săn Ma Điện, dù đích thân sư phụ ngươi đến cũng không cứu được ngươi!”

Phó Điện Chủ khẳng định đầy đanh thép.

Mà đúng lúc này, Lạc Nam vừa từ Bảo Khố đi ra, chứng kiến cảnh tượng trên bầu trời, nhất thời chiến ý bùng nổ, ngửa đầu cười dài, âm động như sấm:

“Văn Lang, nghe nói ngươi được vinh dự so sánh với bổn Thiếu Chủ? Để hôm nay ta xem thử ngươi lợi hại đến mức nào!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242