Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 6
Phần 6

Rời khỏi Linh Giới Châu, Lạc Nam lại tiến vào một Lâu Đài thu nhỏ.

“Ngươi là…”

Cảm ứng được có người bước vào, Long Tán đanh canh giữ bên cạnh Long Chiến vội vàng đứng lên.

Lạc Nam liếc mắt nhìn hắn, Long Uy nhàn nhạt tỏa ra.

Bởi vì quanh năm ở đáy Long Ngục, Long Tán chưa từng hay biết tin tức về Lạc Nam.

Nhưng lúc này cảm nhận được Long Uy của hắn, Long Tán vội vàng chắp tay cầu khẩn:

“Nghịch Long các hạ, làm ơn cứu Đại Trưởng Lão!”

“Yên tâm! Lời ta đã hứa đương nhiên sẽ làm được!” Lạc Nam chậm rãi gật đầu.

Long Chiến như một bãi thịt vụn khổng lồ, bởi vì tự mình dốc sức bình sinh rút ra vô vàn xiềng xích, trạng thái của hắn còn tệ hại hơn Tiểu Tiên và Long Liên rất nhiều.

Nhưng chính ý chí ngoan cường và lòng dũng cảm đó, Lạc Nam quyết định bằng mọi giá phải cứu được hắn.

Lạc Nam ném Bất Tử Dược Thủy cùng Tẩy Hồn Thủy vào tay Long Tán, ra hiệu hắn tự chăm sóc cho Long Chiến.

“Đây là…”

Cảm nhận được sinh mệnh khủng bố từ Bất Tử Dược Thủy cùng hồn lực tinh khiết đến khó tin của Tẩy Hồn Thủy, toàn thân Long Tán rung động.

Tài nguyên cấp bậc này, dù với nội tình của Long Tộc cũng hiếm hoi như phượng mao lân giác.

Biết Long Chiến sắp được cứu rồi, Long Tán cảm kích đến cực điểm chạy đến chăm sóc vết thương cho hắn.

Mà Lạc Nam cũng không nhàn rỗi, lại lấy ra đoạn Long Cốt của Long Chí Tôn, đem Thánh Long Lực truyền vào thân rồng già nua ốm yếu của Long Chiến.

“Thánh Long Lực!”

Long Tán ở bên cạnh xém chút quỳ rạp xuống đất.

Hắn gắt gao khóa chặt đoạn Long Cốt trong tay Lạc Nam, cảm giác được lai lịch của đoạn Long Cốt này, năm xưa Nghịch Long Đế cũng có một đoạn.

“Nghịch Long các hạ, ngươi là vị nhi tử nào của Long Chí Tôn? Là đệ đệ của Nghịch Long Đế bệ hạ sao?” Long Tán tò mò hỏi.

“Ta là nhân loại, vì cơ duyên xảo hợp đạt được truyền thừa và huyết mạch Nghịch Long mà thôi!” Lạc Nam ăn ngay nói thật:

“Ngươi có thể xem như ta là vị hôn phu của Khuynh Thành!”

“Cơ duyên truyền thừa?” Long Tán vẻ mặt hiện lên vẻ cổ quái, hiển nhiên không hiểu vì sao một nhân loại lại được truyền thừa nghịch thiên như vậy.

Bất quá mặc kệ như thế nào, Lạc Nam có ân với Long Chiến và Long Liên các nàng, giúp Long Tán hắn có thể oanh oanh liệt liệt để không hổ thẹn với lương tâm làm chó săn cho Long Ngạo Thiên nữa.

Long Tán quyết định, chỉ cần Lạc Nam đối nghịch với Long Ngạo Thiên, hắn sẽ thề chết trung thành…

“Ngươi biết Long Khinh và Long Lệ chứ?” Nhìn lấy Long Tán trị liệu vết thương cho Long Chiến, Lạc Nam nhẹ giọng hỏi.

“Đương nhiên biết a!” Long Tán nhanh chóng đáp trả:

“Hai nàng chính là chủ mẫu thế hệ trước của Long Tộc chúng ta, thê tử cưới hỏi đàng hoàng của Nghịch Long Đế bệ hạ!”

“Các nàng ấy sao rồi?” Ánh mắt Lạc Nam lóe lên, hắn vẫn luôn thắc mắc điều này, khi trong quá trình rời khỏi Long Ngục, Châu Nhi đã cố ý quan sát nhưng không phát hiện các nàng tồn tại.

“Các nàng đã chết…” Long Tán có chút thê lương nói.

“Cái gì?” Lạc Nam sắc mặt đại biến.

Long Tán nhận ra sự kích động trong giọng nói của hắn, giọng điệu cũng trở nên căm phẫn:

“Trận chiến năm đó cực kỳ khốc liệt, phe cánh của bệ hạ rất ít người sống sót, Long Lệ và Long Khinh hai vị chủ mẫu thực lực kém hơn Long Liên chủ mẫu, sau cùng rơi vào tay Long Ngạo Thiên, đón nhận cái kết thê thảm…”

Lạc Nam hít sâu liên tục vài ngụm lãnh khí, thanh âm trầm thấp vang lên: “Ngươi và Long Chiến nghỉ ngơi cho tốt đi, ta còn có việc!”

“Bên ngoài sóng lớn ngập trời, Long Tán ta sao có thể an lòng thảnh thơi?” Long Tán cắn răng, quỳ xuống một chân đáp:

“Chỉ cần Nghịch Long các hạ cần dùng, Long Tán thề chết mới dừng!”

“Trạng thái hiện tại không phải là ngươi của thời kỳ toàn thịnh!” Lạc Nam phất óng tay áo nói:

“Ta muốn một Long Tán sánh ngang, thậm chí vượt qua Long Tuyệt trong quá khứ!”

Nói xong, điều động thêm một tia Thánh Long Lực ban phát cho Long Tán.

Long Tán cảm nhận được lực lượng quý giá thần thánh chảy xuôi theo cơ thể mình, toàn thân chấn động, cảm kích đến cực điểm quỳ rạp xuống đất:

“Tuân mệnh chủ công! Nhận Long Tán cúi đầu!”

“PHỐC!”

Vừa rời khỏi Lâu Đài, Lạc Nam không ức chế nổi phun ra một ngụm máu tươi, ánh mắt ửng đỏ:

“Long Lệ… Long Khinh…”

Mặc dù mọi thứ chỉ là ảo mộng bên trong luân hồi, nhưng tình cảm và ký ức là thật.

Hắn có thể chấp nhận Long Liên và Tiểu Tiên không quen biết mình, chấp nhận các nàng đối xử với mình như kẻ xa lạ…

Nhưng hắn khó thể chấp nhận Long Lệ và Long Khinh đã nhận lấy kết cục bi thảm.

Có lẽ mọi chuyện trên thế gian này luôn không có sự thập toàn kỳ mỹ và diễn ra theo ý muốn của ngươi…

Long Lệ và Long Khinh vĩnh viễn là tiếc nuối trong lòng hắn.

Giữa tinh không đen kịch, tầm mắt Lạc Nam như chứng kiến hư hai nàng đang hướng mình mỉm cười ngọt ngào như trăm hoa đua nở…

Tất cả hồi ức hóa thành một tiếng thở dài, Lạc Nam lau đi vết máu nơi khóe miệng… thân ảnh hòa vào đêm đen biến mất.

Không gian một lần nữa trở nên vắng lặng…

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242