Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 233
Phần 233

Toàn trường tĩnh lặng đến đáng sợ…

Vô số người không kịp định thần sau những gì vừa mới phát sinh.

Đang yên đang lành, Thủy tìm đến Lạc Nam nói gì đó khiến ba vị thê tử của hắn biến sắc.

Kế tiếp là Lạc Nam thể hiện ra một mặt cường thế bá đạo của mình, điên cuồng đuổi giết Thủy bất chấp Đan Thần Tháp, Ma Long Vấn Thiên, hai vị lão đạo tối cao của Tru Tiên Điện đứng ra ngăn cản.

Kết quả cuối cùng, một vị Thiên Đan Đế, Thiên Ma Đế sống sờ sờ bị lưỡi kiếm Lạc Hồng chém cho đầu lìa khỏi cổ.

Bá đạo, cường thế, sát phạt quyết đoán kẻ thù… ôn nhu, dịu dàng với thê tử.

“Đâu mới là bộ mặt thật của nam nhân này?”

Cái chết của Thủy càng khiến uy nghiêm Lạc Nam tăng cao chưa từng có.

Nhất là liên tưởng đến vừa rồi hắn buông lời uy hiếp toàn trường không được động vào ba huynh muội nhà họ Cao.

Sau khi chứng kiến những gì vừa diễn ra, chỉ có kẻ điên mới dám động vào ba huynh muội này.

Sự cường thế của Lạc Nam đã được chứng minh vô cùng rõ nét.

Dương Diệp nhìn đầu Thủy lìa khỏi cổ, sinh cơ tiêu tán mà lạnh toát cả sống lưng.

Sự sợ hãi đối với cái chết chưa từng gần hắn đến như vậy.

Hắn không dám tưởng tượng nếu như vừa rồi người Lạc Nam muốn giết là mình chứ không phải Thủy, liệu mình có sống được hay không?

Dương Diệp rùng mình, thật sự không dám nghĩ đến viễn cảnh kế tiếp.

Hít sâu một hơi, hai chân hắn run run cất bước đến bên cạnh Lạc Nam, cố rặn ra nụ cười khó coi hơn cả khóc, mếu máu cúi đầu:

“Lạc đại ca… à không, Lạc tiền bối… ta biết mình sai rồi, xin hãy tha thứ cho ta, ta nguyện làm tất cả để chuộc lại lỗi lầm đã gây ra, ta ngu dốt khi đã đắc tội với ngươi, người đại nhân đại lượng chắc không chấp với tiểu nhân…”

Dương Diệp cố gắng hạ thấp mình hết sức có thể, bất chấp mặt mũi tạ lỗi trước mặt toàn trường.

Lúc này hắn đã chẳng còn chút tự tin nào để đối nghịch với Lạc Nam nữa cả.

Thế lực mà hắn dựa dẫm nhất là Đan Thần Tháp vừa rồi cũng chẳng thể bảo vệ nổi Thủy, sư phụ Thái Thượng Đan Đế của hắn cũng bất lực.

Chỉ còn cách dựa vào chính mình, Dương Diệp quyết định xin tha.

Hành vi của Dương Diệp khiến từ trên xuống dưới Đan Thần Tháp nhục nhã không thôi, lại vô cùng xấu hổ.

Phải biết rằng sở dĩ Đan Thần Tháp mâu thuẫn với Lạc Nam chủ yếu là do Dương Diệp đem lại.

Kết quả tốt lắm, nhận thấy Lạc Nam cường thế vượt qua cả Đan Thần Tháp… Dương Diệp liền sợ hãi xin tha.

“Ngươi… nghiệt đồ!” Thái Thượng Đan Đế thở hổn hển, hai mắt tối sầm xém chút ngất đi.

Chết dưới tay kẻ thù không nhục nhã bằng việc khúm núm cầu xin kẻ thù để giữ mạng.

Hắn nhìn sang Tam Lão, cắn răng truyền âm: “Ngươi và Đan Thần Tháp giao tình vô số năm, lại trơ mắt nhìn chúng ta bị áp bách đến mức độ này hay sao?”

“Ta chỉ tuân theo bản tâm của mình!” Tam Lão liếc mắt đáp lại:

“Nếu người sai từ đầu là Lạc Nam, ta dù liều mình cũng giúp các ngươi thu thập hắn, chống lại nhân vật như Tuế Nguyệt Nữ Đế!”

“Nhưng mọi việc là do các ngươi tự làm tự chịu, ta cho mượn một phần lực lượng để bảo trì chút danh dự sau cùng là tận lực lắm rồi!”

Tam Muội Chân Hỏa đã hình thành linh trí vô số năm, rất nhiều chuyện chỉ cần liếc nhìn là thông suốt tất cả.

Nếu không phải ban đầu Đan Thần Tháp đánh giá thấp Lạc Nam, cho rằng với nội tình nông cạn của Côn Lôn Giới sẽ không dám chọc vào Đan Thần Tháp nên dung túng cho Dương Diệp gây sự với người ta thì hiện tại đã không phát sinh một chuỗi sự việc như vậy.

Đáng tiếc thế gian này không có chữ nếu, càng không có thuốc để trị bệnh hối hận.

Tam Muội Chân Hỏa kinh qua vô số thời đại, đã sớm nhìn quen thương hải tang điền, một thế lực có lúc huy hoàng không gì cản nổi cũng có những lúc bị nhấn chìm vào dòng sông của lịch sử.

Đan Thần Tháp từng huy hoàng tột đỉnh trên ngọn núi danh vọng, rơi vào tay Thái Thượng Đan Đế có trở nên điêu tàn cũng là điều bình thường, quy luật tất yếu vận hành trong vũ trụ.

Việc này chẳng ảnh hưởng gì đến Tam Muội Chân Hỏa cả, nó không cần thiết phải ra tay.

“Hừ!”

Thấy không thuyết phục được đối phương, Thái Thượng Đan Đế phẫn nộ trở về vị trí.

Theo lẽ thường, hắn có toàn quyền trục xuất tư cách thi đấu của Lạc Nam, loại đối phương ra khỏi Đan Thần Đại Hội.

Nhưng hiện tại mục đích chính của Đan Thần Đại Hội là dụ dỗ Lạc Nam đến tham dự, kế hoạch còn chưa triển khai làm sao sẽ loại bỏ hắn?

Cũng chính vì điều này, Thái Thượng Đan Đế khó xử đến cực điểm, không dám làm gì Lạc Nam càng khiến sự uy quyền của Lạc Nam tăng lên trong mắt người khác.

Đối với biểu hiện của Dương Diệp, Lạc Nam chỉ cười nhạt một tiếng.

Con kiến đã cắn đau ngươi, ngươi cũng không thể vì nó xin tha mà buông tha cho nó một mạng.

Hơn nữa loại người biết tiến thoái như Dương Diệp càng khiến sát cơ trong lòng Lạc Nam tăng thêm mà thôi.

Kẻ này khi thất thế biết hạ mình cúi đầu, nhưng một khi được thế sẽ sẵn sàng dồn ngươi vào chỗ chết.

Không thèm để ý đến Dương Diệp, Lạc Nam trở về Bá Vũ Điện cùng các vị kiều thê.

Chiến đấu tạm dừng sau cái chết của Thủy.

Đan Dĩnh và Hoàng Mộng Yến dùng ánh mắt phức tạp dõi theo bóng lưng của nam nhân.

Các nàng rốt cuộc cũng hiểu vì sao có nhiều mỹ nhân xuất chúng sẵn sàng vây quanh người đàn ông này như vậy.

Bởi vì hắn cũng có thể vì các nàng đối nghịch cả thế giới.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242