Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 38
Phần 38

Cùng thời điểm đó…

“Thật khó có thể tin, thời kỳ Cổ Đại mà tu sĩ đã tinh thông Thời Không đến mức độ này!” Lâm Tích ở trong lòng cảm khái một tiếng.

Chỉ thấy lúc này, nàng đang rơi vào một lỗ đen cực kỳ quái dị.

Toàn thân Lâm Tích như bị định trụ tại giữa trung tâm lỗ đen, không thể nhút nhít dù chỉ là một đầu ngón tay.

Mà nguyên nhân chính là sự sắp xếp Không Gian và Thời Gian ảo diệu ở tại nơi này.

Không gian bốn phương tám hướng như một cái đầm lầy, càng động đậy cơ thể thì sẽ càng lún sâu, hơn nữa tiêu hao rất nhiều sức lực.

Mà thời gian thì lại được bố trí xung quanh kẻ rơi vào bẫy lại trôi qua chậm chạp đến cực điểm, e rằng chậm hơn hàng vạn lần so với hoàn cảnh thông thường.

Trong tình huống đó, nếu từ bên ngoài nhìn vào… Lâm Tích không khác gì một con ốc sên chậm chạp bị rơi vào đáy bùn.

Mỗi một động tác nhỏ của cơ thể đều phải tiêu tốn vô số thời gian, đợi đến khi ngươi nhút nhít được một đầu ngón tay, ngươi lại càng lún sâu xuống đáy…

Không thể không nói, thủ đoạn của Thời Không Thánh Địa đích thật khó lường, gặp phải tình huống như thế này… e rằng cường giả hùng mạnh cũng phải cam chịu, bạo lực chẳng phải cách để giải quyết vấn đề.

Bất quá, muốn làm khó người nắm giữ Cấm Kỵ như Lâm Tích vẫn chưa đủ.

Chỉ thấy nàng động lấy ý niệm, có hàng loạt cánh cửa thời không đột ngột mở ra ngay sát bên cạnh nhau, nối dài từ vị trí của Lâm Tích cho đến lối thoát.

Từ bên trong cánh cửa thời không, hàng loạt phân thân Lâm Tích xuất hiện.

Sau đó các nàng người này nắm chặt tay người kia, từ trên xuống dưới…

Mà bên trên lối thoát, đồng dạng cũng có một phân thân Lâm Tích xuất hiện, nắm lấy tay của phân thân ở sát bên cạnh mình, dùng sức kéo lên.

Cảnh tượng giống như một người đứng trên đỉnh núi đang dùng sức kéo lấy một đám người đang nắm lấy nhau treo lơ lửng giữa không trung.

Do ở ngoài vùng bị ảnh hưởng, phân thân bên trên cực kỳ dễ dàng lôi kéo một chuỗi Lâm Tích rời khỏi cạm bẫy… mãi đến khi bản thể của Lâm Tích cũng thoát nạn thành công.

“Phù… phù… xém chút hù chết ta!” Hắc Chồn tren vai Lâm Tích lúc này thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa.

Vừa rồi bị rơi vào bẫy rập quỷ dị, nó rất muốn mở miệng nói chuyện nhưng thời gian xung quanh trôi quá chậm, cơ miệng vận động cũng tốn hàng năm trời mới thốt ra được một tiếng, cho nên chỉ đành câm miệng chờ đợi Lâm Tích nghĩ cách.

“Chuyện nhỏ mà thôi…” Lâm Tích điềm nhiên cười, ánh mắt sáng rực lên nhìn hàng loạt kiến trúc ở khắp bốn phía Thời Không Thánh Địa.

Nhân tiện đang triệu hồi số lượng lớn phân thân, Lâm Tích hạ lệnh nói:

“Phân tán ra vơ vét cho ta, đừng để lại bất cứ thứ gì có giá trị!”

“Tốt!”

Hàng trăm phân thân đồng ý gật đầu, kích hoạt Gia Tốc Thời Gian, lấy tốc độ khủng bố tách ra khắp bốn phương tám hướng…

Trong cùng thời điểm, bọn chúng muốn thăm dò sạch sẽ Thời Không Thánh Địa.

Mà Lâm Tích thì khoanh chân ngồi xếp bằng tại chỗ, chờ đợi thu hoạch mà các phân thân mang về cho mình.

Đây là chỗ lợi hại của Cấm Kỵ – Thời Không Tự Tại Kinh, chẳng cần bản thể phí sức vất vả thám hiểm, mọi chuyện cứ để phân thân lo.

Nếu gặp phải tử vong, phân thân chết đi cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bản thể.

Mà trong số lượng lớn phân thân được Lâm Tích điều động, có ba kẻ nhắm vào Tàng Thư Các lao vụt đến.

Côn Lôn Giới…

“Lượng tin tức này thật sự vượt quá dự kiến của chúng ta!” Nhìn lấy Lạc Nam, mấy Nữ Thiên Đế lắc đầu cười khổ.

“Haizz…” Phượng Nghi Nữ Đế cảm thán thở dài:

“Rốt cuộc ta cũng hiểu vì sao Bất Tử Điểu đột nhiên biến mất như bóc hơi khỏi vũ trụ!”

Thật ra từ xa xưa, Bất Tử Điểu cũng có hứng thú tràn đầy với Ngô Đồng Thụ của Phượng Hoàng Tộc các nàng.

Mà một khi Bất Tử Điểu có ý cướp đoạt Ngô Đồng Thụ, e rằng Phượng Hoàng Tộc khó mà chống lại.

Phượng Nghi Nữ Đế không thể không thừa nhận, nếu so sánh về thực lực và khả năng khống hỏa, Bất Tử Điểu còn nhỉnh hơn Hỏa Phượng Tộc.

Nào ngờ Bất Tử Điểu lại nguyện ý vì vũ trụ này tiến ra chiến trường cao cấp hơn, đối kháng ngoại địch, từ đó tiêu thất khỏi vũ trụ, Ngô Đồng Thụ cũng vì vậy thuộc về Hỏa Phượng Tộc cho đến tận bây giờ.

“Không những Bất Tử Điểu, mà Cổ Việt Tộc, Loạn Thế Nghĩ Tộc và rất nhiều thế lực cũng như cường giả khác mà chúng ta không biết vẫn đang âm thầm cống hiến và hy sinh!” Lạc Nam nể trọng nói:

“Thế cho nên, ta hy vọng chúng ta có thể thành công thống nhất vũ trụ này, sau đó toàn diện chung tay chống lại cường địch ngoài kia đang ngấp nghé!”

Thiên Hồ Nữ Đế nhìn chằm chằm Lạc Nam, trực giác của một Thần Thú khiến nàng cảm nhận được từng câu từng chữ của hắn đều là thật tâm thật ý.

Hít sâu một hơi, nàng trịnh trọng hỏi: “Sao ngươi không đem tin tức này lan truyền, để toàn vũ trụ cùng nhau!”

“Haha!” Lạc Nam cười nhạt một tiếng lắc đầu: “Nàng nghĩ sẽ có bao nhiêu kẻ tin tưởng lời của ta?”

“Hơn nữa dù thật sự tin tưởng, e rằng cũng sẽ gây nên náo loạn quy mô lớn khó mà lắng xuống, lòng người hoang mang, gây nên sự chú ý của kẻ thù phía trên, cục diện khó mà khống chế!”

“Đừng nói là ta! Dù là Cổ Việt Tộc chưa chắc giải quyết được êm đẹp chuyện này!”

Chúng nữ đồng ý gật đầu, nếu thật sự dễ dàng như Thiên Hồ Nữ Đế nói, Cổ Việt Tộc đã sớm công bố từ lâu, nào đến lượt bọn hắn?

Có những khó khăn, có những quy tắc ràng buộc… mà khi chưa chắc chắn có thể giải quyết, không ai dám đánh cược mạo hiểm, bởi vì cái giá phải trả sẽ rất lớn.

“Chúng ta có được bao nhiêu lực lượng rồi?” Thiên Hồ Nữ Đế đặt câu hỏi.

Lạc Nam và chúng nữ nghe vậy trong lòng vui vẻ.

Hiển nhiên, Thiên Hồ Nữ Đế đã dùng đến từ “chúng ta”, rõ ràng nàng đã chấp nhận gia nhập vào chuyện này, thành công được Lạc Nam thuyết phục.

Đúng như lời hắn nói, nếu bên ngoài vũ trụ vẫn luôn tồn tại kẻ thù tham lam ngấp nghé, như vậy Thiên Hồ Tộc có thể gặp phải nguy hiểm bất cứ lúc nào, làm sao có khái niệm an bình phồn hoa như nàng từng mong muốn?

Chỉ khi nào loại bỏ mọi nguy cơ tiềm ẩn này, một thế lực mới có thể tự tin và an lòng phát triển, không riêng gì Thiên Hồ Tộc của nàng.

Mà muốn loại bỏ nguy cơ, ngươi bắt buộc phải ra sức, không thể nằm một chỗ há miệng chờ sung, trông chờ vào thành quả của người khác được…

“Tịch Y…”

Lạc Nam mỉm cười gọi một tiếng.

Phượng Tịch Y đứng sau lưng hắn lột xuống mặt nạ, để lộ dung nhan khuynh quốc khuynh thành, bước đến ngồi bên cạnh Phượng Nghi Nữ Đế.

“Đây là Tịch Diệt Phượng Hoàng hay đồn đại sao?” Châu Miên Mạn tò mò hỏi.

“Không sai, nàng ấy là muội muội ta!” Phượng Nghi Nữ Đế nắm tay Phượng Tịch Y, lạnh lùng nói:

“Chúng ta đã điều tra được Săn Ma Điện là thủ phạm cướp đoạt Phượng Hoàng Niết Bàn Kinh, ý đồ làm suy yếu và ngăn cản Phượng Hoàng Tộc phát triển!”

“Qua đó càng có căn cứ để xác định lời của Lạc Nam là chính xác, Săn Ma Điện đích thực là nội gián, luôn âm thầm gây náo loạn nội bộ vũ trụ chúng ta!”

Phượng Tịch Y ánh mắt lóe lên, cũng giật mình nói:

“Săn Ma Điện chẳng biết vì sao biết được Văn Lang có liên quan đến Song Tu Lâu, điều mà ngay cả Ma Thương Thị và rất nhiều thế lực ở Ma Giới cũng không biết, Nhị Nguyên Lão điều động ta đến Song Tu Lâu săn giết Văn Lang!”

“Haha, đương nhiên là Tru Tiên Điện cung cấp thông tin!” Lạc Nam cười nhạo:

“Bọn chúng ngoài mặt thì đối nghịch người sống ta chết, thực chất chỉ là thủ đoạn che mắt toàn vũ trụ, Săn Ma Điện và Tru Tiên Điện chính là một phe!”

Chúng nữ kinh sợ đến ngây người…

“Nếu thật sự như vậy, toàn bộ Tiên Ma hai giới đã bị dắt mũi vô số năm qua, thật là khốn kiếp!” Lăng Ba Nữ Đế siết chặt nắm tay trắng như phấn.

“Chuyện này một khi lan truyền, quả thật rất khó để người khác tin tưởng…” Thường Nga Nữ Đế cau lấy đôi mày liễu.

“Cho nên phải chiến đấu trường kỳ a…” Lạc Nam thở ra một hơi nặng nhọc:

“Dục tốc bất đạt…”

Lúc này, hắn mới chậm rãi liệt kê ra lực lượng mà mình đang nắm giữ trong tay cho chúng nữ được biết.

Từ Việt Long Tinh, Làng Nhất Thế, Hậu Cung, Côn Lôn Giới… cho đến tàn quân của Nghịch Long Đế, hậu nhân Tiên Ma Cung và các thế lực đồng minh đang có mặt…

Biết được Lạc Nam vậy mà là Nghịch Long, Thiên Hồ Nữ Đế lại phải kinh ngạc một thoáng.

Mà sau khi nghe thấy toàn bộ lực lượng Lạc Nam đang nắm giữ, Thiên Hồ Nữ Đế rốt cuộc có niềm tin đánh lớn một trận.

Đã đến nước này, nàng và Thiên Hồ Tộc không còn đường lui nữa.

Nhìn thẳng Lạc Nam, Thiên Hồ Nữ Đế chủ động đề nghị:

“Chúng ta ký kết khế ước đồng minh!”

Lạc Nam khóe miệng nhếch lên, lại một Thiên Đế cấp Thế Lực bằng lòng gia nhập.

Chờ các thế lực dưới trướng toàn diện trưởng thành, cũng là lúc vũ trụ buộc phải biến động.

Thứ hắn cần nhất lúc này, không gì khác ngoài thời gian.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242