Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 156
Phần 156

“Ngươi vừa nói cái gì?”

Ánh mắt Long Ngạo Hải đột ngột co rút lại, vội vàng đoạt lấy một khối Truyền Âm Ngọc trong tay Kim Ô Tộc Trưởng, lớn tiếng quát:

“Mọi chuyện là như thế nào?”

“Nghịch Long nhân cơ hội phần lớn cường giả của chúng ta đánh về Tuế Nguyệt Cung đã tập kích Kim Ô Thiên Hoàng Giới, cũng nhờ có hệ thống Truyền Tống Trận mà các tộc đồng minh đã kịp thời chi viện, nhưng cũng chỉ miễn cưỡng cầm chân được liên minh Nghịch Long, khó lòng chi viện cho các vị ở Tuế Nguyệt Cung được!”

Âm thanh gấp rút của vị trưởng lão nhanh chóng hồi đáp, sau đó chỉ kịp thốt ra một câu:

“Không được, chúng lại cường công, ta phải lập tức tham chiến!”

Nói xong, Truyền Âm Ngọc đã triệt để ảm đạm, không còn âm thanh nào phát ra nữa.

“Khốn nạn!”

Kim Ô Tộc Trưởng nghe thấy Nghịch Long vậy mà chọn địa bàn của mình để tập kích liền gấp gáp mắng to.

Trong lúc sơ hở, bị Diễm Nguyệt Kỳ nện Lôi Đế Quyền Trượng vào lòng ngực, thổ huyết bay ngược ra ngoài.

“Bình tĩnh đi, trưởng lão của chúng ta đã kịp thời chi viện, tin chắc Nghịch Long còn chưa làm nên trò trống gì!” Côn Hải Uy vội vàng an ủi một tiếng.

“Không được, bổn tộc trưởng phải trở về!” Kim Đế lòng nóng như lửa đốt.

Tất cả căn cơ của hắn đều nằm tại Kim Ô Thiên Hoàng Giới, nếu như nơi đó xảy ra tình huống ngoài ý muốn nào, hắn làm sao có thể yên tâm chiến đấu tiếp.

Hiện tại đánh Tuế Nguyệt Cung chưa biết thắng hay bại, căn cứ lại còn bị kẻ địch cường đại khác tập kích, đổi lại bất kỳ ai cũng không thể an tâm.

“Chúng ta cũng trở về!” Tượng Phách, Khổng Nhạc, Bằng Bạch các loại tộc trưởng mở miệng tán thành.

Bọn hắn lo lắng Kim Ô Thiên Hoàng Giới thất thủ, sau đó Nghịch Long lại tiếp tục nhắm vào căn cứ của bọn hắn thì lớn chuyện.

Xung đột với Tuế Nguyệt Cung cũng vì muốn đoạt lấy các nữ nhân sở hữu huyết mạch trở về, gia tăng nội tình chủng tộc.

Nhưng nếu chủng tộc bị tiêu diệt, còn gia tăng nội tình cái rắm a…

Đạt thành ăn ý, các tộc Thần Thú hai mặt nhìn nhau, cắn răng quát lớn:

“Rút lui!”

Nói xong, cả đám cố gắng đẩy đối thủ đang cùng mình giao chiến ra xa, kiên quyết lùi lại.

“Hahaha, Tuế Nguyệt Cung không phải là nơi các ngươi muốn đến thì đến, muốn đi thì đi!” Lạc Nam cất tiếng cười dài.

Chúng nữ nghe vậy khí thế đại tăng, liên tục triển khai thế công tiến hành áp sát, hiển nhiên kiên quyết không để đám Thần Thú rời khỏi.

Toàn trường rùng mình, cả đám dùng ánh mắt đồng tình nhìn về phía các Tộc Thần Thú.

Không ai nghĩ đến liên minh Nghịch Long nhân lúc bọn hắn xung đột với Tuế Nguyệt Cung mà đột kích lãnh địa…

Mà đáng lo ngại hơn ở chỗ, Lạc Nam và Tuế Nguyệt Cung lúc này thể hiện thái độ cường ngạnh, quyết không cho cường giả các tộc Thần Thú quay về cứu viện.

Quả thật là tiến thoái lưỡng nan.

“Lạc Nam, ngươi thật sự muốn cùng chúng ta không chết không thôi sao?”

Bạch Khởi thấy Nam Cung Uyển Dung áp sát lấy mình, hư ảnh Kim Sát Bạch Hổ nhe nanh múa vuốt, nhất thời vừa sợ vừa giận hướng Lạc Nam quát lớn.

“Lạc Nam, nếu địa bàn của chúng ta xảy ra chuyện gì, Thần Thú Tộc và ngươi thề bất lưỡng tập!” Kim Đế phẫn nộ uy hiếp nói.

“Buồn cười!” Lạc Nam nhếch miệng cười nhạt: “Hiện tại thả các ngươi trở về, đợi đến các ngươi ổn định cục diện sau đó tìm ta tính sổ hay sao? Chi bằng lúc này ngăn chặn các ngươi, để Nghịch Long đem căn cơ của các ngươi phá hủy, để xem các ngươi còn lấy gì để đối phó với ta!”

Sắc mặt của cả đám nhất thời trở nên khó coi đến cực hạn.

Lời của Lạc Nam quả thật nói đúng vào chỗ lo ngại trong lòng bọn hắn.

Địa bàn quả thật là toàn bộ căn cơ của một chủng tộc, ở nơi đó là hoàn cảnh tu luyện thích hợp nhất để một chủng tộc cường thịnh từ thế hệ này qua thế hệ khác, có Tộc Nhân, có Quân Đội, có tài sản và các loại truyền thừa đều lưu giữ ở nơi đó.

Nếu như địa bàn bị hủy, dù người vẫn còn sống… nhưng không biết sẽ tiêu tốn biết bao nhiêu năm để có thể gây dựng trở lại, tổn thất vô cùng to lớn.

Nghĩ đến đây, Kim Đế xuống nước trầm giọng nói ra:

“Lạc Nam, chỉ cần ngươi để chúng ta rời đi, chuyện lần này xem như bỏ qua, chúng ta sẽ không nhắm vào nữ nhân của ngươi nữa!”

Những tộc trưởng khác nghe vậy trầm mặc.

Dù bọn hắn cảm thấy vô cùng nhục nhã khi quyết định lùi bước, nhưng trong tình cảnh này quả thật không có quá nhiều sự lựa chọn.

Đáng tiếc đó chỉ là suy nghĩ của bọn hắn, Lạc Nam đâu có chấp nhận?

Bá Lực bạo phát, đích thân hắn gia nhập chiến trường, nở nụ cười để lộ hàm răng trắng sáng:

“Các ngươi dường như không hiểu rõ tình cảnh của mình? Kể từ lúc các ngươi nhắm vào thê tử của ta, mọi chuyện có kết thúc hay không đã không phải do các ngươi quyết định!”

“Thế ngươi muốn sao?” Long Ngạo Hải triển khai Chân Long Chiến Thân, lạnh lùng bước lên hỏi.

KENG!

Hồng quang chói sáng khắp trời, Lạc Hồng Kiếm xuất hiện khiến vô số Pháp Bảo, Vũ Khí có mặt ở hiện trường trở nên run rẩy…

Lạc Nam tay xách Lạc Hồng Kiếm chỉ thẳng mặt Long Ngạo Hải, đanh thép tuyên bố:

“Đương nhiên là chiến!”

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242