Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 128
Phần 128

“Thông Linh Giới Trận!”

Lạc Nam sắc mặt trầm xuống.

Hắn là Thiên Trận Đế với kiến thức phong phú từ Vạn Kiếp Luân Hồi, lại thêm Trận Pháp này từng xuất hiện trong Giao Dịch Nội Bộ của Thiên Địa Hội, đương nhiên không thể nào quên được.

Thông Linh Giới Trận là loại Trận Pháp có thể thiết lập để câu thông linh tính của thế giới, để nó xuất hiện trước mặt ngươi.

Với nội tình của Săn Ma Điện thì việc sở hữu Thông Linh Giới Trận không có gì đáng kinh ngạc, hơn nữa để bố trí Trận Pháp này cần có Thiên Trận Đế xuất thủ, một vị Thiên Trận Đế muốn dụ dỗ giới linh của một phiến Trung Tiên Giới khi nó hiện ra quả thật có quá nhiều biện pháp.

Nhưng rõ ràng, vì sao có vô số thế giới mà Săn Ma Điện không để tâm đến, lại chọn trúng ngay Hải Vực Tinh?

Với một thế lực cự đầu như Săn Ma Điện để ý một cái thế giới cấp thấp như vậy làm gì?

Chính xác là nhắm vào hắn.

Chứng kiến sắc mặt âm trầm của Lạc Nam, Nhị Nguyên Lão trong mắt lóe lên tia hài hước.

Không sai, Săn Ma Điện chính là muốn nhắm vào tên yêu nghiệt này.

Khi điều tra và tìm hiểu về lai lịch của Lạc Nam và Làng Nhất Thế, Săn Ma Điện rốt cuộc truy vết được các bằng chứng cho thấy Làng Nhất Thế và Bồng Lai Tiên Đảo là một.

Hơn nữa thời điểm Bồng Lai Tiên Đảo biến mất ở Hải Vực Tinh cũng là thời điểm Làng Nhất Thế xuất hiện ở Tiên Ma Vực.

Chính vì vậy, Săn Ma Điện Chủ đã hạ lệnh thu phục Hải Vực Tinh, nhằm để tương lai làm một con bài gây khó cho Lạc Nam.

Lúc này quả nhiên phát huy diệu dụng, có thể đem Giới Linh của Hải Vực Tinh bán với một cái giá cực cao nhưng không quá vô lý, từ đó ép đi phần lớn lượng Săn Ma Điểm của Lạc Nam.

Cái giá 500 triệu tuy không ở trên trời nhưng tuyệt đối cũng chẳng phải dưới đất.

Đánh đổi một thế giới cấp thấp để thu về 500 triệu Săn Ma Điểm trong tay kẻ thù, Săn Ma Điện tuyệt đối có lời.

“Thế nào?” Nhị Nguyên Lão khiêu khích cười ý vị:

“Nghe nói Lạc Thiếu Chủ là người trọng tình trọng nghĩa, chẳng lẽ nhẫn tâm để Giới Linh của thế giới từng là của mình bị giam cầm ở đây sao?”

“Săn Ma Điện…” Lạc Nam nghiến răng nghiến lợi, trong mắt lóe lên vô số cảm xúc giãy giụa.

Nhị Nguyên Lão rung đùi đắc ý, chứng kiến tiểu tử này càng tranh đấu nội tâm, nàng lại càng thỏa mãn.

Lạc Nam nhìn chằm chằm vào Giới Linh của Hải Vực Tinh, thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn sang Nhị Nguyên Lão, sắc mặt cực kỳ khó chịu.

“Khanh khách!” Nhị Nguyên Lão khẽ cười, lập tức biết Lạc Nam đang tự ái.

Nam nhân trẻ tuổi nha, cảm xúc bộc lộ khó thể che giấu là bình thường.

Một kẻ tâm cao khí ngạo như nam nhân này, bị tính toán từ nhiều năm trước như vậy chắc chắn sẽ không dễ chịu.

Dù trong lòng rất muốn lấy về giới linh Hải Vực Tinh nhưng lại cố kỵ vấn đề mặt mũi, vì nếu làm như vậy chẳng khác nào mưu kế của Săn Ma Điện đã thành công, mà Lạc Nam hắn lại dễ dàng nằm trong sự tính toán của kẻ thù, nhất là ở trước mặt một vị Nguyên Lão Săn Ma Điện như nàng.

Nghĩ đến đây, Nhị Nguyên Lão thân ảnh chậm rãi biến mất, nàng tạm thời rời đi, để Lạc Nam nhanh chóng mua lấy Giới Linh theo kế hoạch.

Nhị Nguyên Lão cũng không sợ Lạc Nam dám trộm tài sản trong Bảo Khố khi nàng vắng mặt, đó sẽ là cái cớ hoàn hảo để toàn bộ Săn Ma Điện hợp lại ra tay tiêu diệt hắn, dù là Tuế Nguyệt Nữ Đế hay Côn Lôn Nữ Hoàng cũng không thể chất vấn Săn Ma Điện.

Nhị Nguyên Lão thậm chí ước rằng Lạc Nam không nhịn nổi lòng tham mà cướp đoạt tài sản trong Bảo Khố.

Cảm giác khí tức của Nhị Nguyên Lão biến mất, tất cả căm tức trong mắt Lạc Nam biến mất, thay vào đó là nụ cười nửa miệng.

Đã sớm đau đầu chưa biết cách đuổi đi con kỳ đà này, hiện tại chỉ diễn kịch một thoáng đã thành công.

Với tâm cảnh chẳng khác nào lão quái vật của hắn đã kinh qua vạn kiếp luân hồi, trừ khi động vào nữ nhân hay người thân của hắn, bằng không muốn Lạc Nam biểu hiện cảm xúc thật sự rất khó.

Dù Hải Vực Tinh rất quan trọng, nhưng còn chưa đến mức để hắn sắc mặt vặn vẹo.

Cẩn thận mở ra Nhìn Xuyên Yếu Điểm và cả Dò Thám Tương Lai để quan sát động tĩnh xung quanh, xác nhận không còn kẻ nào bí mật theo dõi mình, hắn mới động lấy ý niệm.

Từ Trong Ngũ Sắc Giới, thân ảnh Văn Lang như quỷ mị hiện ra.

Trên thân hắn khoác lấy Vô Tức Áo Choàng, bên trên Áo Choàng có vô số Trận Văn che đậy khí tức và Hóa Thân Hắc Ám bao trùm, thật sự như vô ảnh vô tung, không chút dị dạng.

Nếu không phải Lạc Nam có khả năng cảm ứng được phân thân của mình, ngay cả Âm Dương Nguyệt Hồn Nhãn cũng đừng mong nhìn thấy Văn Lang lúc này.

Lạc Nam mặt không biểu tình, điều khiển Văn Lang vô thanh vô tức rời khỏi Bảo Khố.

Còn hắn vẫn khoanh chân tại chỗ, một mặt đăm chiêu nhìn lấy Giới Linh Hải Vực Tinh, biểu lộ do dự, giận dữ xuất hiện trở lại trên khuôn mặt.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242