Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 70
Phần 70

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Thanh âm Đan Thần Tháp khổng lồ lật úp mà xuống chẳng khác nào từng đường búa tạ hung hăng nện vào tâm trí mỗi con người đang có mặt khiến bọn hắn như muốn nghẹt thở.

Từ cổ chí kim, Đan Thần Tháp vĩnh thế trường tồn với thời gian, trải qua biết bao nhiêu thời đại, trải qua quá nhiều thương hải tang điền, trải qua quá nhiều biến động trong lịch sử.

Long Chí Tôn đột phá phi thăng, trở thành nhân vật gần nhất đột phá giới hạn của vũ trụ.

Luân Hồi Thụ hàng thế khiến tất cả thiên kiêu và cường giả tranh giành, đánh nát Đế Thiên Tiên Ma Giới, tạo thành Tiên Ma Vực khỉ ho cò gáy.

Nghịch Long hàng thế, xém chút thống nhất Tiên Giới thành công, cuối cùng liên quân thất bại, người ngã ngựa đổ.

Tuế Nguyệt Nữ Đế rơi vào độc kế của Săn Ma Điện, buộc phải tự bạo, cuối cùng nhân họa đắc phúc, đúc thành Thời Không Thánh Thể.

Đại chiến Tiên Ma nhiều lần nổ ra… tạo thành các hiểm địa như Loạn Cổ Chiến Trường, Tiên Ma Mộ Địa.

Tiên Ma Cung thành lập, khiêu khích quy tắc của hai thế lực cự đầu là Tru Tiên Điện và Săn Ma Điện, nhận lấy kết quả hủy diệt.

Những sự kiện trọng đại mang tầm vóc vũ trụ này, Đan Thần Tháp đều lấy tư thái ngẩng cao đầu quan sát, tồn tại cho đến ngày hôm nay bất chấp vật đổi sao dời.

Ấy vậy mà lúc này đây, thánh địa trong mắt vô số Luyện Đan Sư đã bị một người thô bạo lật úp xuống.

Tuy Đan Thần Tháp chẳng khác nào một tiểu thế giới hoàn chỉnh, đẳng cấp của nó cực cao, dù bị lật úp thì cũng chẳng hư hỏng gì, những người sinh hoạt ở bên trong cũng chẳng bị thương hại hay ảnh hưởng đến tính mạng.

Nhưng mà… đây không thể nghi ngờ là một cái giá cực lớn, lớn hơn cả việc tổn thương hoặc đánh bại tất cả bọn hắn.

Nhục nhã… vô cùng nhục nhã…

Sỉ nhục… sỉ nhục không thể hình dung…

Đan Thần Tháp bị lật ngược xuống đất, cảnh tượng như toàn bộ Đan Thần Tháp đang cung kính bái lại Lạc Nam.

Tất cả tôn nghiêm, tất cả danh dự, tất cả niềm kiêu hãnh từ trước đến nay bị hủy hoại trong gang tấc.

Đây là vết nhơ không thể rột rửa, một vết nhơ mang tính lịch sử vô pháp xóa nhòa.

Dù Lạc Nam chết đi, người đời vẫn nhớ đến chiến tích lẫy lừng của hắn, hắn từng đem Đan Thần Tháp lật úp xuống đúng theo lời hắn từng nói.

Trái ngược điều đó… dù vô số năm sau Đan Thần Tháp có trở lại huy hoàng đến mức độ nào, sự kiện nó bị lật úp xuống đất cũng không thể xóa nhòa, bị ghi tạc vào sử sách, sự giẫm đạp lên tôn nghiêm đó như một tòa núi lớn bám trụ trên lưng tất cả thành viên gia nhập Đan Thần Tháp.

Chuyện lần này một khi lan truyền, tất cả uy vọng và danh dự gầy dựng vô số năm qua của Đan Thần Tháp e rằng mất sạch rồi.

Thân là những người có mặt ở hiện trường, tận mắt chứng kiến sự kiện kinh thiên động địa này diễn ra… thử hỏi có ai là không kích động?

Toàn trường tĩnh lặng đến lạ thường, nhưng âm thanh hít thở không thông đè nén như muốn xé tan lồng ngực lại không ngớt vang lên.

“PHỐC!”

Có tiếng phun máu truyền đến.

Thái Thượng Đan Đế chật vật đứng lên sau khi bị Côn Lôn Nữ Hoàng bất ngờ tập kích trấn xuống mặt đất.

Ngơ ngác nhìn thấy cơ ngơi vĩ đại mình nắm giữ trong tay bị kẻ thù lật úp xuống, thân thể hắn không rét mà run, toàn thân siết chặt dữ dội, nhịn không được máu huyết sôi trào, vừa lúc phun ra một ngụm máu tươi.

Sắc mặt trầm ổn như núi ngày thường của Thái Thượng Đan Đế đã trở nên vặn vẹo đến đáng sợ như lệ quỷ, hai mắt đỏ ngầu nhìn thẳng Lạc Nam như muốn ăn tươi nuốt sống, hắn ngửa đầu thét dài điên loạn:

“Lạc Nam, bổn tọa và ngươi thề bất lưỡng tập!”

“Lạc Nam, cả nhà ngươi chết không yên lành!” Dương Diệp đứng ở bên cạnh ngửa đầu rống to, hai mắt chảy xuống huyết hải thâm cừu.

Nếu như lúc này có thể dùng mạng của mình đổi lấy mạng Lạc Nam, Dương Diệp nguyện ý chết đi hàng trăm nghìn lần.

Cùng lúc đó, cố vô số ánh mắt căm hận từ các thành viên Đan Thần Tháp khóa chặt lấy Lạc Nam, đồng thời cũng có rất nhiều ánh mắt bất thiện từ bốn phương tám hướng ở Luyện Đan Đại Lục khóa chặt lấy hắn.

Đan Thần Tháp có địa vị như thần ở Luyện Đan Đại Lục, mà Lạc Nam lại dám làm nhục nó, đương nhiên sẽ bị đại đa số người ở nơi đây căm hận.

Bất quá sợ hãi thực lực khủng bố của Lạc Nam, những người này chỉ có thể nuốt giận vào lòng.

Bài học Bạch Đằng Hãm Quân Trận vây nhốt 11 vị Thiên Đế vẫn còn hiện diện trước mắt.

Mà đối với việc mình trở thành toàn trường công địch, Lạc Nam không thèm bận tâm chút nào, ngược lại đưa mắt nhìn Dương Diệp và Thái Thượng Đan Đế chậm rãi cười:

“Các ngươi dám mưu hại ta, các ngươi dám công khai khiêu khích ta, dám công khai khi dễ nữ nhân của ta và thế lực đồng minh với ta!”

“Các ngươi ỷ vào cái gì?”

“Còn không phải là ỷ vào danh tiếng và nội tình của Đan Thần Tháp hay sao?”

“Các ngươi cho rằng Đan Thần Tháp mạnh mẽ, các ngươi có quyền khi dễ người khác mà người khác không dám làm gì các ngươi?”

“Các ngươi tự tin thiên hạ này e ngại Đan Thần Tháp, không dám đối nghịch với Đan Thần Tháp nên tự tung tự tác?”

“Các ngươi sai rồi!”

“Ngày hôm nay… bổn Thiếu Chủ đã biến thứ các ngươi ỷ lại thành trò cười, lật úp nó xuống!”

Từng câu từng chữ vang vọng đất trời, thanh âm khí phách không gì tả nổi của Lạc Nam khiến vô số người trong lòng kịch chấn.

“Chưa hết đâu!” Lạc Nam gằn từng chữ một:

“Các ngươi vu oan giá họa Côn Lôn Giới hợp tác cùng Phiêu Miểu Tiên Cung muốn thâm nhập nội bộ Đan Thần Tháp thông qua việc thu giữ linh hồn bổn nguyên của người Phí Gia và Liêm Gia sao?”

“Buồn cười!”

“Đan Thần Tháp trong mắt bổn Thiếu Chủ chẳng là cái thá gì cả, hà cớ gì ta phải tốn công tốn sức như vậy chỉ để xâm nhập nội bộ của các ngươi?”

Toàn trường chính thức động dung.

Đúng vậy… nếu là trước đây khi Lạc Nam nói ra lời này, đại đa số người sẽ bĩu môi xem thường, cho rằng tên này là ếch ngồi đáy giếng, không biết tự lượng sức mình.

Nhưng lúc này đây, khi chứng kiến sự khủng bố của Lạc Nam và Côn Lôn Giới… toàn trường không ai dám cười, cũng chẳng ai dám hoài nghi lời nói của hắn.

Côn Lôn Giới đã hùng mạnh như vậy rồi, Lạc Nam cần gì phải tốn công tốn sức nghĩ kế xâm nhập nội bộ của thế lực khác nữa?

Vậy chẳng lẽ… thật sự là Thái Thượng Đan Đế và Dương Diệp vu oan cho hắn? Tất cả những gì mà khối Lưu Ảnh Ngọc trước đó phát ra là sự thật?

Thấy biểu hiện do dự của nhiều người, Lạc Nam âm thầm nở nụ cười, đây chính là điều hắn muốn.

Mặc dù không mấy để tâm nhưng danh dự quả thật là thứ rất quan trọng.

Hắn muốn toàn trường biết nguyên nhân hắn đánh Đan Thần Tháp không phải lỗi do hắn, chỉ vậy là đủ rồi.

Côn Lôn Giới đang trên đà phát triển, cũng không thể để các thế lực khác hiểu lầm thành loại chủ động gây sự được.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242