Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Phần 15
Phần 15

Đập vào mắt hai người là một gốc cổ thụ có thể che trời tọa lạc dưới lòng đất.

Nơi này tràn ngập Tiên Khí và Nguyên Khí dồi dào, hiển nhiên để bồi dưỡng Bàn Đào Thụ, Thiên Đế đã vận dụng đến cả tài nguyên quý giá như Nguyên Thạch, tuy nhiên số lượng không có nhiều.

Bàn Đào Thụ như một cây đào khổng lồ, điểm khác biệt duy nhất là những quả Bàn Đào mà nó đem lại ẩn chứa lực lượng tinh khiết khổng lồ, thứ có thể gia tăng 3000 năm tu luyện của tu sĩ mà không để lại di chứng, điều mà cây đào thông thường không thể làm được.

Mùi thơm ngào ngạt lan khắp không gian, từng quả Bàn Đào căng mộng đầy ắp nước, đỏ như má hồng, Lạc Nam nhìn cũng muốn gặm một ngụm.

Số lượng Bàn Đào Quả còn trên cây không hề ít, lên đến con số hàng ngàn…

Để có được Thiên Binh Thiên Tướng hùng mạnh như hiện nay, Bàn Đào Thụ góp công lớn nhất.

“Thiên Đế tìm thấy Bàn Đào Thụ trước khi thành lập Thiên Đình, hắn vẫn luôn phong ấn Linh Trí của nó từ khi chỉ là một gốc cây non…” Châu Miên Mạn vỗ nhẹ thân cây nói:

“Trong mắt Thiên Đế thì Bàn Đào Thụ cũng chỉ là một loại công cụ mà thôi, không cần có linh trí làm gì!”

Lạc Nam vuốt cằm, hắn có thể hiểu được suy nghĩ của Thiên Đế.

Bởi vì Thần Thụ là thứ không thể nhận chủ, một khi sinh ra linh trí, nó có thể tìm cách thoát đi nếu không thích ở với ngươi.

Thay vì nghĩ cách thuyết phục Bàn Đào Thụ ở lại với mình, Thiên Đế chọn cách phong ấn linh trí, để nó hoạt động như một cây ăn trái thông thường.

Lạc Nam hiện tại cũng không có thời gian ứng phó khi Bàn Đào Thụ được giải khai Linh Trí, vì thế hắn giữ nguyên hiện trạng, đem nó thu vào Linh Giới Châu.

ẦM ẦM ẦM…

Bên trong Linh Dược Điền, một gốc Đại Thụ so với Bất Tử Thụ và Lập Ma Thụ còn to lớn hơn hiện ra, mỗi cây nằm ở hướng tạo thành thế chân vạc.

RÌ RÀO… RÌ RÀO… RÌ RÀO…

Bàn Đào Thụ lập tức cảm nhận được hoàn cảnh Linh Giới Châu tốt hơn bên ngoài gấp vài chục lần, hưng phấn cành lá đung đưa, điên cuồng thôn phệ lực lượng trong trời đất.

“Đó là Bàn Đào Thụ, các nàng cứ tự nhiên ăn Bàn Đào Quả, không cần khách khí…”

Thanh âm của Lạc Nam truyền thẳng vào trong tai chúng nữ có mặt trong Linh Giới Châu, đặc biệt là Cửu Huân Dao đang rất cần bồi bổ tiểu bảo bối trong bụng.

“Đa tạ nàng!” Lạc Nam nhìn Châu Miên Mạn chân thành nói.

Hắn không ngờ mọi chuyện lại diễn ra thuận lợi đến như vậy, chẳng những giết được Thiên Lãm, thành công thu lấy Bàn Đào Thụ, còn đem Tru Nghịch Liên Minh xoay vòng vòng…

Tất cả những điều này là do Châu Miên Mạn đem lại.

Nếu không có nàng hợp tác, e rằng hiện tại hắn phải đối mặt với Tru Nghịch Liên Minh cùng Thiên Đình phối hợp chất vấn, thậm chí khả năng rất cao sẽ bại lộ thân phận.

“Hỗ trợ lẫn nhau mà thôi!” Châu Miên Mạn nhìn sang một hướng, thanh âm kiên quyết:

“Chỉ cần khi Thiên Đế trở về, ngươi giúp ta loại trừ hắn là được!”

“Ta hứa với nàng!” Lạc Nam nghiêm túc đáp: “Tuy nhiên e rằng không đơn giản!”

Hắn đem việc nhân vật thần bí dưới đáy Bạo Loạn Luân Hồi Vực cứu mạng Thiên Đế kể cho nàng.

“Quả thật nguy hiểm, bất quá ngươi làm sao thoát khỏi Bạo Loạn Luân Hồi Vực?” Châu Miên Mạn ánh mắt lóe lên một tia thần thái nhìn Lạc Nam.

“Không thể nói cho nàng, việc này liên quan đến nhân quả!” Lạc Nam lắc đầu từ chối:

“Nhân quả sẽ phản phệ nếu nàng biết quá nhiều!”

“Sau này khi chỉ có hai người, đừng dùng bộ mặt đáng ghê tởm này đối diện với ta!” Châu Miên Mạn kéo xuống Mặt Nạ Thiên Diện đang phủ trên mặt hắn, để lộ dung mạo thật sự của Lạc Nam.

“Không thành vấn đề!” Lạc Nam một lời đáp ứng, nháy mắt nói:

“Ta cũng rất ghét phải đóng giả nam nhân khác để nói chuyện với nữ nhân của mình!”

“Hừ, ai là nữ nhân của ngươi?” Châu Miên Mạn lạnh lùng nói: “Nên nhớ, quan hệ giữa chúng ta chỉ là hợp tác!”

“Rồi… rồi!” Lạc Nam tùy ý nàng.

“Ngươi cũng nên gia tăng thực lực đi, hiện tại toàn bộ Tiên Giới đều đang đối nghịch với ngươi!” Châu Miên Mạn ngoài lạnh trong nóng nói:

“Đừng để ngoài ý muốn xảy ra chuyện gì làm liên lụy đến ta!”

“Khoan đã!” Lạc Nam dùng ánh mắt hồ nghi nhìn lấy nàng: “Vì sao toàn bộ Tiên Giới đối nghịch với ta? Ta chỉ giả mạo Thiên Đế để trộm Bàn Đào Thụ thôi nha!”

Hắn chưa từng tiết lộ mình là Nghịch Long trước mặt Châu Miên Mạn, sao nàng lại nói lời ấy?

Vẻ mặt Châu Miên Mạn thoáng hiện lên một tia mất tự nhiên, bất quá rất nhanh đã bình tĩnh nói:

“Ta sợ việc Bàn Đào Thụ trong tay ngươi bại lộ, dẫn đến nhiều kẻ tham lam ngấp nghé, không phải nguy hiểm thì là gì?”

“Thật vậy phải không…” Lạc Nam nửa tin nửa ngờ.

“Thế ngươi nghĩ là sao?” Châu Miên Mạn nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Haha, không có gì!” Lạc Nam cười khan.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242