Con đường bá chủ - Quyển 9 - Tác giả Akay Hau

Tác giả: Akay Hau">Tác giả Akay Hau | 242 chương | Hoàn thành
Chương 1

Bạn đang đọc Quyển 9, xem thêm các Quyển khác trong bộ “Con đường bá chủ” tại đây: tại nguồn:

“Hắc Trư tiền bối, vì sao không cho Vạn Yêu Quân và Hỏa Kỵ Quân xuất thủ?” Viêm Miên Châu dẫn đầu Hỏa Kỵ Quân khó hiểu nhìn con heo mập hỏi.

Thiên Binh Thiên Tướng tuy rất mạnh, nhưng cổ quân đội này chỉ phát huy được tối đa chiến lực khi có Thống Quân Sư chấp chưởng, miễn cưỡng chèo chống Trận Pháp ngăn thế công của Sơn Cự Quân cùng Nhân Yêu Quân đã hơi quá sức rồi.

Hiện tại Thiên Đế ra ngoài chưa về, chỉ cần có thêm Hỏa Kỵ Quân và Vạn Yêu Quân ra tay, phá Trận đánh Thiên Đình dễ như trở bàn tay, Viêm Miên Châu không hiểu vì sao Hắc Trư ra hiệu mình không được cùng Hỏa Kỵ Quân ra tay.

Thời gia vừa qua là giai đoạn cực kỳ khó khăn, lạc mất phương hướng của Vô Tận Hỏa Giới khi Viêm Lâm hy sinh.

Ngay khi tin tức Nghịch Long xuất thế lan truyền, Hắc Trư đã lập tức tìm đến Viêm Miên Châu, bày tỏ thành ý triệu tập Hỏa Kỵ Quân trở về, cùng nhau đối kháng Long Ngạo Thiên.

Viêm Miên Châu nhớ lại di ngôn của phụ thân trước khi mất, bất kỳ kẻ nào đối nghịch với Long Ngạo Thiên sẽ đều là minh hữu của Vô Tận Hỏa Giới.

Cũng chính vì nguyên nhân này, nàng dễ dàng thuyết phục toàn bộ Vô Tận Hỏa Giới tán thành Hắc Trư, đồng ý gia nhập, mục tiêu cuối cùng là lật đổ và tiêu diệt Long Ngạo Thiên.

Nhưng thay vì trực tiếp liều mạng cùng Long Tộc, Hắc Trư lại yêu cầu Hỏa Kỵ Quân liên thủ cùng ba phương thế lực khác tiến đánh Thiên Đình…

Viêm Miên Châu cho rằng mục đích của Hắc Trư là cướp đoạt Bàn Đào Thụ, vậy tại sao không đánh nhanh rút gọn, trái lại vẫn để Hỏa Kỵ Quân cùng Vạn Yêu Quân bên ngoài đứng nhìn?

“Tiểu nha đầu, ngươi mặc dù thiên phú không tồi nhưng kinh nghiệm hành sự còn thiếu, cứ kiên nhẫn xem tiếp đi!”

Hắc Trư ra vẻ cao thâm rung đùi đắc ý nói.

Viêm Lâm là bằng hữu cũ của hắn, Viêm Miên Châu là con gái Viêm Lâm thì chẳng khác nào tiểu bối, Hắc Trư tuy đê tiện vô sĩ nhưng cũng có điểm mấu chốt của riêng mình, ưa thích ra dáng tiền bối.

“Đừng nóng vội, con heo này thường hành động khó lường, ngay cả ta cũng không biết mục đích thật sự của nó khi kế hoạch chưa hoàn tất!” Tôn Hầu Tử rất có kinh nghiệm nói ra:

“Chúng ta chỉ cần làm theo kế hoạch của nó là được!”

“Hắc hắc, chỉ có Hầu ca là hiểu đệ!” Hắc Trư bộ mặt nịnh hót nói.

Tôn Hầu Tử hừ một tiếng, mặc dù không thích con heo này giả thần giả quỷ, nhưng hắn không thể không thừa nhận xét về đa mưu túc trí, dưới trướng Bệ Hạ năm xưa ngoài Sơn Dương Đế ra chẳng ai sánh bằng Heo.

RĂNG RẮC…

RĂNG RẮC…

RĂNG RẮC…

Mà lúc này, vô số âm thanh như thủy tinh rạn vỡ bất chợt vang lên.

TOANG…

Từ bên trong không gian, vô số thân ảnh mang theo khí tức hùng hậu đến cực điểm nghiền ép mà ra.

Chỉ thấy Long Ngạo Thiên với bản thể Chân Long khổng lồ, sau lưng là tầng tầng lớp lớp Thiên Đế cấp bậc cường giả.

Số lượng lên đến hàng trăm người, khủng bố không cách nào hình dung…

“Dám tiến đánh Thiên Đình của trẫm, các ngươi muốn chết!” Thiên Đế khí thế ngút trời, Nộ Sát Đế Vực nghiền ép mà ra, tóc đỏ tung bay, chiến ý và sát cơ kéo căng đến cực điểm.

Ánh mắt Tôn Hầu Tử cùng Vô Chi Kỳ trở nên cực độ nghiêm trọng.

Quét mắt nhìn qua một vòng, chỉ thấy chín phần Thiên Đế Cấp Cường Giả của Tiên Giới đều đang có mặt, hiển nhiên vừa từ Long Tộc trở về.

“Làm sao đây? Đánh không thể nào đánh nổi!”

Vô Chi Kỳ hít sâu một hơi truyền âm hỏi, mặc dù hắn tự tin vào thực lực của mình, nhưng đối mặt với số lượng cường giả như thế này thật sự là không có bất kỳ cửa thắng nào.

“Đáng ghét, chỉ thiếu chút nữa đã cướp được Bàn Đào Thụ!” Hắc Trư ra vẻ nghiến răng nghiến lợi, nhìn Tôn Hầu Tử cùng Vô Chi Kỳ gào thét:

“Mau triển khai toàn lực, liều mạng với chúng!”

“Phốc!” Vô Chi Kỳ xém chút phun ra một ngụm, con heo… ngươi đùa ta?

“Đa Trùng Phân Thân Thuật!”

Mà ở bên cạnh, Tôn Hầu Tử đã không nói lời nào xông lên phía trước, vô số sợi lông khỉ tung bay.

Côn Vực, Chiến Vực cùng Sát Vực đồng loạt bùng nổ.

“Khặc khặc, đông vui quá…”

Lông khỉ sáng lên, hàng vạn tiếng cười ngạo nghễ thương khung, Như Ý Kim Cô Bổng biến lớn, hàng vạn thanh nhắm về phía Long Ngạo Thiên chúng cường giả nện xuống.

Thấy Tôn Hầu Tử làm theo lời của Hắc Trư không chút nghi ngờ, Vô Chi Kỳ mặc dù cảm thấy hoang đường, nhưng hắn biết mình nợ Vạn Yêu Thánh Địa, đâm lao phải theo lao.

“Vạn Thủy Hóa Hầu Phân Thân!”

Vô cùng vô tận Thủy Thuộc Tính hội tụ mà về, phân thân của Vô Chi Kỳ lít nha lít nhít ngưng tụ, số lượng và uy thế còn vượt qua cả Tôn Hầu Tử một chút.

Hàng vạn thanh Định Hải Thần Côn bay múa đầy trời, kinh thiên động địa.

Cả Tôn Hầu Tử và Vô Chi Kỳ đều đã phục dụng Bất Tử Dược Thủy, chiến lực khôi phục đỉnh phong, thanh thế vang dội kim cổ.

“Hahaha, thì ra đây là thực lực của Hỗn Thế Tứ Hầu sao? Để chúng ta thử một chút!”

Chúng cường giả vừa từ Địa Ngục Môn trở về không chút sợ hãi, ngược lại càng thêm hưng phấn lao vọt ra, từng loại vũ kỹ, từng thanh Pháp Bảo điên cuồng xuất thủ, lao vào bầy khỉ kịch đấu.

Những cường giả ở đây đều là nhân vật kinh thiên động địa, bất kỳ một người nào giậm chân cũng sẽ khiến một góc vũ trụ run rẩy kinh sợ.

Lúc này toàn diện liên thủ, e rằng dù là Hỗn Thế Tứ Hầu cũng không cầm cự được bao lâu.

“Có gì đó kỳ quái…” Long Ngạo Thiên ánh mắt nhíu lại, hắn không ham chiến như những người khác, trái lại cẩn thận quan sát bên phía quân địch.

Chỉ thấy ngoại trừ phân thân của hai tôn Hỗn Thế Tứ Hầu đang lao đến cuồng chiến, tất cả những người khác bên phía kẻ địch bao gồm Hắc Trư và bốn nhánh quân đang co cụm lại với nhau.

Bởi vì đều là quân đội tinh nhuệ, quân kỷ nghiêm minh nên quá trình tập hợp diễn ra trong nháy mắt.

Cự Chiến Cổ Tộc thu nhỏ cơ thể của từng tộc nhân, Vạn Yêu Thánh Địa hóa thành bản thể nhân loại, Nhân Yêu Giới cũng giống như vậy, Hỏa Kỵ Quân còn giải trừ cả tọa kỵ dưới chân mình.

Bọn hắn tập hợp lại theo sự chỉ đạo của Thiên Địa Trư trong phạm vi ngàn dặm vuông…

HÍ HÍ HÍ HÍ HÍ HÍ HÍ…

Vô cùng đột ngột, từ nơi sâu thẳm bên trong tinh không có tiếng vó ngựa tung hoành xuất thế.

Một thân ảnh màu xám như sương khói mờ ảo chạy ngang chiến trường, tứ chi hóa thành tầng tầng lớp lớp tàn ảnh nhìn hoa cả mắt.

Mỗi một chân đạp xuống tinh không, vô số Trận Văn lại được kết tụ mà thành.

Tốc độ bố trí trận pháp nhanh đến mức đáng sợ.

“Vó Ngựa Thành Trận!” Sắc mặt Phó Điện Chủ của Trận Điện đại biến, ngửa đầu rống lên thất thanh:

“Là Thiên Lý Mã! Hắn vậy mà thoát khỏi nguyền rủa rồi!? Bọn chúng muốn dùng Truyền Tống Trận khổng lồ bỏ trốn, mau ngăn cản lại!”

Long Ngạo Thiên giật mình, lập tức làm ra phản ứng đầu tiên.

NGAO!

Chân Long vạn trượng xuyên thấu vân tiêu, Long Vực bá đạo quét ngang bốn phương tám hướng, Long Tức hội tụ vào trong miệng, nhắm về phía thân ảnh Thiên Lý Mã bắn phá.

“Tiếp một bổng của chúng ta!”

Nghênh đón hắn chính là hàng loạt phân thân của Tôn Hầu Tử và Vô Chi Kỳ.

“Đáng hận! Toàn lực ngăn cản, không để chúng đào tẩu!” Long Ngạo Thiên rống giận vang trời.

Toàn trường gật đầu, các tộc Thần Thú đại triển Thần Thông, muốn nghiền nát phân thân một cách nhanh nhất.

“BẠO ĐI!”

Hắc Trư gân xanh nổi đầy mặt gào rống, đáng tiếc vì lông đen bao phủ toàn thân nên nhìn không thấy đám gân đang cuồn cuộn.

Tôn Hầu Tử cùng Vô Chi Kỳ ăn ý nhìn nhau lùi vào phạm vi trận pháp, lại cho hàng vạn phân thân của mình xông lên cản đường chúng cường giả, lực lượng của mỗi phân thân bạo tẩu.

BÙM BÙM BÙM BÙM…

Như pháo hoa soi sáng khắp trời, Thiên Yêu Đế Lực của hai tôn Hỗn Thế Tứ Hầu như sóng thần cuộn cuộn đàn áp bốn phương, nhấn chìm vạn dặm không gian.

“ĐÁNG HẬN!”

Chúng cường giả nộ hống, vội vàng thi triển thủ đoạn phòng ngự của mình.

Mặc dù lực lượng phân thân tự bạo không thể làm tổn thương bọn hắn, nhưng đã thành công cầm chân trong tích tắc.

HÍ!

Mà nhân thời khắc ngắn ngũi đó, Thiên Lý Mã bố trí trận pháp đã thành công, thiên địa bừng sáng, tầng tầng lớp lớp Trận Văn khởi động, muốn đem bốn nhánh quân và Hắc Trư đám người dịch chuyển.

Vô Chi Kỳ trong mắt hiện lên vẻ bội phục, thì ra tất cả đã nằm trong sự tính toán của Hắc Trư, dù đối mặt với chín phần cường giả hàng đầu Tiên Giới cũng có thể trợ giúp bọn hắn đào tẩu mà không tổn thất một binh một tốt.

Bất quá, kéo dài thời gian như thế để làm gì… Vô Chi Kỳ vẫn còn chỗ chưa hiểu.

“Hừ, đừng quên còn có ta ở đây!”

Nhưng ngay lúc này, Phó Điện Chủ Trận Điện bỗng nhiên cười gằn bước lên.

Hắn là một trong số ít kẻ không ham chiến, hai tay đã xuất hiện vài loại Trận Văn kỳ ảo…

Một khi Trận Văn xa lạ xâm nhập, Truyền Tống Trận của Thiên Lý Mã chắc chắn sẽ bị vô hiệu hóa.

“Hahaha, tốt lắm!” Long Ngạo Thiên ngửa đầu cười to.

“Ây da đau quá!”

Chợt có tiếng kinh hô, chỉ thấy một thân ảnh vô cùng chật vật bay đến, hung hăng đụng vào đầu Phó Điện Chủ Trận Điện.

“PHỐC!”

Phó Điện Chủ Trận Điện thổ ra một bụng máu, Trận Văn trong tay tán loạn.

XOẸT!

Truyền Tống Trận kích hoạt thành công, đám người Hắc Trư thành công tẩu thoát, chiến trường khôi phục sự yên lặng.

“AAAAA”

Phó Điện Chủ Trận Điện như phát rồ gào lên, vò đầu bức tai, đấm ngực giậm chân, hai mắt đỏ ngầu như lệ quỷ:

“Là kẻ nào? Là kẻ nào vừa đụng vào bổn tọa?”

Đưa mắt nhìn đến, chỉ thấy Thiên Đế đang cười làm lành đứng ở một bên, áy náy nhìn hắn nói:

“Phó Điện Chủ thông cảm, trẫm bị một lúc vài chục phân thân tự bạo hất văng!”

“Ngươi…” Phó Điện Chủ nghẹn họng nhìn trân trối, trong lúc nhất thời giận không có chỗ phát tiết.

Bởi vì Thiên Đình của Thiên Đế là đối tượng bị nhắm đến, “vô ý” để kẻ thù thoát đi như vậy, chắc hẳn Thiên Đế là người cảm thấy khó chịu nhất mới đúng.

Vậy mà Thiên Đế vẫn bỏ xuống cái tôi, hạ giọng nói lời xin lỗi, thật sự không phải lỗi của hắn.

Nghĩ đến đây, Phó Điện Chủ Trận Điện rặn ra một nụ cười: “Được rồi, xem như bọn hắn tốt số…”

Long Ngạo Thiên cũng bực bội nhìn lấy một màn này, thầm nghĩ chẳng lẽ ta đã đánh giá cao Thiên Đế? Không có mang Thiên Binh Thiên Tướng ở bên người khiến hắn hơi yếu thì phải, vậy mà bị đám phân thân nổ cho bay vọt.

“Các vị đừng lo, vũ trụ rộng lớn nhưng chỉ cần chúng ta hợp lực truy sát, vũ trụ sẽ không còn chốn dung thân cho bọn chúng!” Đại Trưởng Lão Long Ngạo Hải đề nghị:

“Nên thỉnh chư cường giả tinh thông Thiên Cơ rời núi, thăm dò tung tích bọn chúng, thăm dò luôn thân phận của Nghịch Long!”

“Tốt!” Chúng cường giả cảm thấy ý kiến này không tệ, vội vàng gật đầu tán thành.

Thiên Đế lúc này chân thành đề nghị:

“Trẫm vừa xuất quan, cần bình tâm ổn định khí tức thời gian ngắn, nếu các vị đã đến Thiên Đình, không ngại ở lại làm khách một chuyến, nhân tiện nghị sự phương thức đối phó Nghịch Long luôn!”

“Ý này không tệ, cũng khá lâu rồi chưa thưởng thức Bàn Đào Quả của Thiên Đình, haha!” Chúng cường giả nghe vậy gật gù, nhao nhao hạ mình rơi xuống.

“Lý Tịnh, Thiên Lãm, Đại Trưởng Lão!” Thiên Đế nghiêm túc đề nghị:

“Giao cho các ngươi nhiệm vụ bố trí phòng khách, mở yến tiệc chiêu đãi các vị cường giả cho tốt, trẫm phải bình ổn khí tức vài ngày!”

“Tuân mệnh bệ hạ!” Lý Tịnh, Thiên Lãm mấy người vội vàng nhận mệnh.

Thiên Đế lúc này mới hài lòng gật đầu, thu hồi trạng thái Nộ Sát Đế Vực, phất tay áo trở về tẩm cung bế quan, tránh thoát tầm mắt của chúng cường giả.

Danh sách chương (242 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242