Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 9
Phần 9

Ngay ngày hôm sau…

Côn Lôn Nữ Hoàng mang theo Lạc Nam cùng một đám cao tầng Côn Lôn Giới xuất hiện bên ngoài Hi Vũ Thành tiếp đón.

Bên cạnh đó, ngay cả Huyền Y Đế Nữ của Huyền Gia cũng xuất hiện cùng với một vị Đại Trưởng Lão.

Sự có mặt của rất nhiều đại nhân vật như vậy lập tức khiến toàn bộ Côn Lôn chấn động, cả đám âm thầm khiếp sợ, không biết Nữ Hoàng cùng Thiếu Chủ tiếp đón người nào, lại long trọng đến như vậy.

Thậm chí, phía sau Hoàng Cung đã chuẩn bị yến tiệc linh đình…

Không để đám người đợi lâu.

Bên trên thiên không Côn Lôn, đột ngột có vô số Trận Văn huyền ảo bất chợt xuất hiện, cao thâm khó lường…

Những Trận Văn này nhanh chóng kết tụ thành một đại môn…

KẼO KẸT…

Đại môn uy nghiêm mở ra, từ bên trong đó xuất hiện hai đạo thân ảnh…

“Huyền Gia Huyền Y, tham kiến hai vị trưởng lão!” Huyền Y Đế Nữ dẫn đầu tiến lên, lễ độ hành lễ, thanh âm kính cẩn.

Đại Trưởng Lão của Huyền Gia, Địa Đế cấp cường giả cũng nhẹ nhàng khom người, trầm giọng nói: “Huyền Lão gặp qua hai vị Trưởng Lão!”

Nhìn thấy hai người biểu hiện như vậy, toàn bộ Côn Lôn lập tức khiếp sợ…

Chỉ cần không phải người ngu, lập tức sẽ hiểu nhân vật có thể khiến Huyền Gia của Thiên Địa Hội khách khí như vậy là ai…

Phải biết rằng, Thiên Địa Hội từ trước đến nay mặc dù không tranh đoạt quyền thế, nhưng địa vị của bọn hắn tại Tiên giới này là chẳng ai có thể phủ nhận…

Ngay cả Săn Ma Điện và Tru Tiên Điện cũng mắt nhắm mắt mở nhìn Thiên Địa Hội đang ra sức thông thương đến Ma giới…

Nhân vật có thể khiến một vị Đế Nữ và Địa Đế của Thiên Địa Hội cung kính gọi trưởng lão, còn có thể là ai ngoài cao tầng Thiên Địa Hội?

Trưởng Lão Thiên Địa Hội vậy mà xuất hiện ở Côn Lôn? Để làm gì?

Vô số người âm thầm khiếp sợ, tò mò trong lòng dâng lên đỉnh điểm…

Cả đám trừng to mắt nhìn hai thân ảnh vừa bước ra từ đại môn kia, bị thủ đoạn của bọn hắn làm cho hãi hùng.

Mở Đại Môn giữa không gian, nhìn thì bình thường… nhưng nếu khoảng cách là đi từ hành tinh này đến một hành tinh khác, thì lại không đơn giản như vậy…

Đôi khi khoảng cách khổng lồ trong vũ trụ là thứ ngay cả Thiên Đế cấp cường giả cũng phải e ngại…

Hiếm có cơ hội chứng kiến đại nhân vật, cả đám hô hấp nóng lên, trừng to mắt quan sát thật kỹ.

Chỉ thấy một lão già lưng còng, diện mạo bình thường không có gì lạ, đầu tóc dựng ngược lên trời, râu ria rậm rạp hết sức khôi hài, đôi tay chai sạm cùng y phục đầy bụi bặm, nhìn qua y hệt một lão già lôi thôi lếch thếch chứ chẳng có tí phong phạm cường giả nào cả.

Nhưng mà, ngay cả Đại Trưởng Lão của Huyền Gia khi nhìn đến hắn cũng phải âm thầm kinh hãi.

Bởi vì chỉ cần là người có kiến thức, sẽ biết vị lão đầu lôi thôi này chính là một trong ba vị Thiên Khí Đế có tay nghề cao cấp nhất Thiên Địa Hội.

Hơn một nửa Đế Binh mà Thiên Địa Hội đang sở hữu đều có đôi tay già nua cằn cỗi của hắn nhúng vào.

Khả năng Luyện Khí đăng phong tạo cực…

Thiên Khí Đế – Cuồng Khí Lão Nhân.

Cho đến thời điểm hiện tại, số người còn nhớ đến tên thật của vị Cuồng Khí Lão Nhân này này hầu như không tồn tại, chỉ sợ ngay cả bản thân hắn cũng sẽ không nhớ.

Chỉ biết hắn cả đời say mê Luyện Khí, không cưới vợ, không sanh con, không thu nhận đệ tử, một thân một mình…

Tất tần thật thời gian của hắn đều làm bạn với lò rèn và lửa đỏ, xem Luyện Khí, chế tạo Pháp Bảo là chân lý của cuộc đời, là sinh mạng, là lẽ sống…

Vì say mê Luyện Khí đến mức điên cuồng, cái tên Cuồng Khí Lão Nhân được vô số cường giả đặt ra cho hắn.

Mà đối với danh tự này, Cuồng Khí Lão Nhân cũng vô cùng thỏa mãn, vỗ tay khen hay.

Dù thân là Địa Đế cường giả, Cuồng Khí Lão Nhân cũng chưa từng tự xưng trẫm hay Đế… đối với hắn, tu Tiên chỉ để phụ trợ cho Luyện Khí, không đáng giá nhắc tới.

Đối với Cuồng Khí Lão Nhân mà nói, hắn không có bất kỳ nhu cầu nào khác ngoài Luyện Khí, không có bất kỳ dã tâm hay dục niệm nào… vì lẽ đó, Huyền Y Đế Nữ âm thầm kinh ngạc, không biết Lạc Nam dùng cái gì để mời một người như Cuồng Khí Lão Nhân.

Phải biết, ngày thường một khi Cuồng Khí Lão Nhân vùi đầu vào luyện khí, ngay cả Hội Trưởng của Thiên Địa Hội cũng chưa chắc gọi được hắn…

Không nể nang bất kỳ ai.

Mà so với Cuồng Khí Lão Nhân, vị đi cùng mới có phong phạm của cường giả…

Cung trang trắng xóa tung bay, khí chất trang nhã cao quý lan tỏa khắp toàn trường, tóc dài búi cao vắt ngang trâm ngọc, diện mạo có Trận Văn che phủ hết sức mơ hồ, không thấy rõ khuôn mặt.

Nhưng chỉ cần không phải mất nhận thức, chắc chắn sẽ biết phía sau lớp Trận Văn huyền ảo ẩn giấu kia chắc chắn sẽ là một trương dung nhan tuyệt sắc, đủ khiến thời gian đều phải đọng lại.

Nàng là một Nữ Nhân, cũng là Thiên Trận Đế mà Thiên Địa Hội cử đến Côn Lôn, giúp Lạc Nam kiến tạo Cách Giới Truyền Tống Trận.

Tại Thiên Địa Hội, vừa là Thiên Trận Đế… vừa là nữ nhân, chỉ có duy nhất một người.

Linh Khê…

Đó là tên của nàng…

“Mời Linh Khê đạo hữu và Cuồng Khí Lão Nhân tiến vào Hoàng Cung dự tiệc, để Côn Lôn của trẫm được tận tình địa chủ!” Côn Lôn Nữ Hoàng lúc này tiến đến, khí độ ung dung, không kiêu ngạo không siểm nịnh nhàn nhạt nói.

Dù trước mặt là hai vị trưởng lão của Thiên Địa Hội, nàng cũng không mất đi phong thái cao quý của mình.

Thân là Thiên Đế, chẳng cần phải rụt rè trước bất kỳ ai, dù đích thân Hội Trưởng của Thiên Địa Hội có đến cũng vậy.

Trước sự đề nghị của Nữ Hoàng, Linh Khê gật đầu đáp lễ.

Nhưng ở bên cạnh nàng, Cuồng Khí Lão Nhân đã biến mất dạng, một lần nữa xuất hiện đã ở bên cạnh Lạc Nam, ánh mắt sáng quắc nhìn lấy hắn:

“Tiểu tử, mau nói! Ngươi có thứ tốt gì để Luyện Khí? Nếu là đồ tầm thường lão phu lập tức bẻ tay ngươi!”

Hoàn toàn không có chút phong phạm cường giả, toàn thân ngứa ngáy nhìn lấy Lạc Nam.

Khao khát lớn nhất của hắn chính là được tận tay sờ lấy những nguyên liệu quý hiếm, được luyện ra những Pháp Bảo cao cấp, được tận hưởng cảm giác thành tựu khi Pháp Bảo do mình luyện chế vang danh thiên hạ qua các trận chiến.

Đó cũng là cái giá mà Cuồng Khí Lão Nhân đưa ra cho Lạc Nam, chỉ cần để lão được tận dụng các nguyên liệu quý giá luyện chế Pháp Bảo, ngoài ra chỉ cần đưa thêm vài mỏ Tiên Thạch mang về nộp cho Thiên Địa Hội là được.

Cuồng Khí Lão Nhân khiến Lạc Nam nhớ đến Ải Nhân Tộc Trưởng, đều là những lão quái đam mê luyện khí hơn cả sinh mạng.

“Tiền bối yên tâm! Trước tiên cứ dùng tiệc, ta chắc chắn không để ngươi thất vọng!” Lạc Nam thần bí mỉm cười.

“Được… được… được, nhanh nhanh nhanh lên cho ta!” Cuồng Khí Lão Nhân gật đầu lia lịa.

“Mời Linh Khê tiền bối!” Lạc Nam hướng Linh Khê làm động tác mời.

“Được!” Linh Khê nhàn nhạt liếc hắn.

Bố trí Cách Giới Truyền Tống Trận không phải chuyện gì khó đối với một Thiên Trận Đế như nàng.

Linh Khê có một đệ đệ trạc tuổi Mộng Chi Tiên, cần tìm cho hắn Huyết Mạch cường đại…

Nghe tin Lạc Nam từng tặng cho Mộng Chi Tiên huyết mạch Thần Thú Bỉ Dực Điểu, Linh Khê đã chủ động muốn thiết lập Truyền Tống Trận cho hắn.

Mặc dù Thiên Địa Hội cũng có Huyết Mạch Thần Thú tồn kho, nhưng độ tinh khiết và năng lượng bên trong tuyệt đối không thể sánh bằng Huyết Mạch mà Lạc Nam cung cấp… điều này nàng đã được Mộng Thải Vân chứng thực.

Cái giá mà Linh Khê đưa ra khá đơn giản, Huyết Mạch không kém Bỉ Dực Điểu là được!

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258