Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 175
Phần 175

“Ông trời của ta, chuyện gì đang diễn ra bên trong?”

Bên ngoài Lũy Tre Cổ Việt, vô số thân ảnh tụ tập mà đứng, bọn hắn trợn mắt há hốc mồm nhìn Thần Thụ sừng sững trường tồn vô số năm trên đại địa lúc này đang không ngừng rung động.

Tiếng nổ kinh thiên động địa ở giữa Lũy Tre truyền ra, mặt đất dậy sóng, Tre Cổ Việt chưa từng có động tĩnh lớn đến như vậy.

Bởi vì bất kỳ ai tiến vào trong Khảo Nghiệm đều phải áp chế tu vi xuống dưới Đế Cấp, nên vô số năm qua… mỗi một lần Khảo Nghiệm hậu bối hay cường giả, Tre Cổ Việt đều tương đối bình tĩnh.

“Đây thật sự chỉ là Khảo Nghiệm mà không phải Đại Chiến?” Bụt khóe miệng cũng đang giật giật, đôi mắt già nua trợn tròn, cảm thấy hoài nghi nhân sinh.

“Tiểu Kỳ Nam, bên trong xảy ra chuyện gì a?” Chúng nữ Tử Yên, Hoàng Y Thiền và Mộng Chi Tiên nhìn sang Lạc Kỳ Nam hỏi.

Bởi vì Lạc Kỳ Nam hoàn thành khảo nghiệm trước Lạc Nam, nên đã thành công ra ngoài.

Lúc này, nàng cũng đang hé mở đôi môi, ngơ ngác nói:

“Ta tuyển chọn loại Nhánh Tre có 99 đường Vân ẩn chứa Thời Gian và Không Gian, Khảo Nghiệm mà Tre tiền bối đưa ra là phải chiến đấu với 99 tôn Khôi Lỗi Đế Cấp sở hữu Thời Gian và Không Gian hệ… cầm cự trước bọn chúng trong vòng 3 ngày là hoàn mỹ!”

“Đáng tiếc, ta chỉ cầm cự được hơn 2 ngày thì hao sạch lực lượng, vì lẽ đó chỉ nhận được nhánh tre này…”

Tiểu Kỳ Nam phất tay, đám người lập tức nhìn thấy một nhánh tre màu trắng thần dị lơ lửng trước mặt nàng, bên trên có đến 77 đường Vân trong suốt đang luân chuyển, những đường vân này ẩn chứa Thời Gian chi lực và Không Gian chi lực cực kỳ nồng đậm.

“77 Đường vân Thời Gian và Không Gian…” Một đám Đế Tử, Đế Nữ hâm mộ đến cực điểm, hai mắt tỏa sáng, nước miếng chảy ròng ròng.

Bụt cũng tán dương vuốt râu, thành tích này của Tiểu Kỳ Nam đã sánh ngang với Quỷ Đỏ.

Muốn đạt được đầy đủ 99 đường vân, hầu như là bất khả thi.

“Nói như vậy, thành tích của Lạc Nam chắc chắn sẽ cao hơn Kỳ Nam… bởi vì đã gần 3 ngày trôi qua rồi!” Mộng Chi Tiên khóe môi mỉm cười, đầy kiêu ngạo nói.

Tử Yên với Hoàng Y Thiền gật đầu tán thành, bất quá… động tĩnh vì sao lớn đến như vậy?

Thật sự không cảm thấy lo lắng không được a…

Nhưng mà rất nhanh… động tĩnh bên trong bỗng nhiên lắng lại, yên tĩnh đến cực điểm.

“Kết thúc rồi?” Chúng nữ hai mặt nhìn nhau.

“Phù…” Một đám Đế Tử, Đế Nữ thở phào nhẹ nhõm, nói:

“Xem ra Lạc Nam đã đến giới hạn, đáng tiếc vẫn còn 2 canh giờ nữa mới tròn 3 ngày!”

“Hắn cũng không thể thông qua khảo nghiệm một cách hoàn mỹ…” Dã Tòng có chút tiếc hận thay Lạc Nam, nhưng vẫn thán phục không thôi:

“Bất quá, số đường vân trên nhánh tre mà hắn nhận được chắc chắn nhiều hơn 77…”

Tiểu Kỳ Nam mắt đẹp nhấp nháy, bờ môi kiều nộ lẩm bẩm:

“Baba thật sự không thể thông qua một cách hoàn mỹ sao…”

Từ nhỏ, nàng đã sớm được nghe qua truyền thuyết về baba, lại nhiều lần chứng kiến kỳ tích mà hắn lập nên ở Tiên giới, trong lòng vẫn luôn tôn sùng Lạc Nam.

Lúc này đây, mặc dù kết cục gần như đã định, nhưng Tiểu Kỳ Nam vẫn mơ hồ tin rằng hắn sẽ đạt thành tích tốt nhất.

“Khụ… Khụ… Khụ…”

Lạc Nam liên tục ho ra máu, linh hồn đau thấu trời xanh, rất muốn ngất đi, nhưng vẫn cố gắng cạy mắt lên để nhìn rõ kết quả…

Bá Lực sau một hồi cuồng nộ bạo loạn cũng chậm rãi tiêu tan, hai cái Trục Nhật Lạc Nguyệt Tiễn hoàn toàn biến mất, chỉ lưu lại một chút Thánh Uy bên trong không khí, khiến bất kỳ ai cũng không thể khinh nhờn…

ẦM!

Mặt đất chấn động, ánh mắt Lạc Nam hiện lên vẻ tuyệt vọng…

Bởi vì hắn chứng kiến trong làn bụi mù, thân thể Khôi Lỗi khổng lồ kia vẫn đang chậm rãi đứng lên.

Toàn thân nó lúc này có những bộ phận sứt mẻ, một nửa bên đầu rạn nứt, thân thể là vô số vết lòi lõm và những vệt xước, vết rạn như mạn nhện lan tràn…

Cho thấy không hề dễ chịu khi cùng lúc phải đón nhận hai cái Trục Nhật Lạc Nguyệt Tiễn.

Ấy thế mà, nó vẫn hiên ngang đứng lên, nhờ vào khả năng phục hồi kinh khủng của Tre Cổ Việt, các vết tích trên người chậm rãi khép lại…

Thoáng chốc, đã hoàn hảo lại như lúc ban đầu.

Lạc Nam trợn mắt há hốc mồm, nở nụ cười tự giễu:

“Không hổ danh là Thần Thụ của Cổ Việt Tộc, ta thua tâm phục khẩu phục…”

Mặc dù cảm thấy mình bại, nhưng Lạc Nam lại không có chút chán chường, ngược lại trong lòng vẫn còn dư âm của cuộc đại chiến sảng khoái đọng lại.

Đã lâu rồi, hắn chưa từng chiến một cách toàn diện như vậy, chưa từng bị ép buộc phải mạnh lên bên trong chiến đấu, chưa từng phải cưỡng ép thân thể và linh hồn mình đến mức trọng thương.

“Thật là sung sướng…” Lạc Nam cười lên ha hả, thả lỏng toàn thân… muốn ngất đi.

Chỉ là lời tiếp theo của Tre Cổ Việt khiến hắn phải bừng tỉnh:

“Không! Ngươi thắng… ta bại!”

“Cái quỷ gì?” Lạc Nam giật mình, cố gắng mở miệng khàn khàn hỏi: “Chẳng lẽ ta đã thành công cầm cự đủ 3 ngày? Nhanh như thế sao?”

“Không, còn hai canh giờ nữa mới đủ 3 ngày!” Tre Cổ Việt thản nhiên đáp:

“Nhưng là, ngươi vẫn thắng!”

“Vì sao?” Lạc Nam sắc mặt mờ mịt, chẳng lẽ Tre Cổ Việt bị vẻ oai phong bá khí của mình làm cho thán phục nên chủ động nhận thua?

“Nhìn xuống dưới một chút!” Tre Cổ Việt hừ một tiếng.

Lạc Nam trừng mắt, vội vàng nhìn xuống…

Chẳng biết từ bao giờ, mặc dù thân thể khổng lồ của Khôi Lỗi đứng lên, nhưng hai chân của nó đã nằm ngoài phạm vi sàn đấu, đạp ngã không ít cây Tre Cổ Việt bao vây thành vòng tròn ở bên ngoài.

“Cái này…” Lạc Nam không thể tin được.

“Đúng vậy, luật là công bằng…” Tre Cổ Việt trầm giọng:

“Nếu ngươi bị Khôi Lỗi đánh văng ra khỏi sàn, ngươi sẽ bại!”

“Mà tương tự, Khôi Lỗi bị ngươi đẩy ra khỏi sàn, ngươi chiến thắng!”

“Hahahaha!” Lạc Nam bật cười trong vô thức.

Niềm vui ngoài ý muốn ập tới, thật con mẹ nó quá dễ chịu a…

Thì ra mặc dù Khôi Lỗi đã thành công chống được 2 cái Trục Nhật Lạc Nguyệt Tiễn oanh tạc.

Nhưng mà, lực đẩy của hai cái Siêu Việt Đế Cấp Vũ Kỹ thật sự là quá lớn, đã đem thân thể khổng lồ của nó đẩy khỏi phạm vi khảo nghiệm.

Chính vì thế, Lạc Nam được tính là giành chiến thắng trước khi Khảo Nghiệm kết thúc.

“Sướng…” Lạc Nam chỉ kịp thốt lên một câu, sau đó cam lòng bất tỉnh nhân sự, khóe môi vẫn nở nụ cười.

XOẸT XOẸT XOẸT XOẸT…

Khôi Lỗi phân tách, trở thành từng cây tre sừng sững dưới mặt đất như lúc ban đầu.

Tre Cổ Việt khôi phục lại sự bình lặng…

“Yêu nghiệt như thế này… Nghịch Long Đế năm đó, tuổi trẻ còn kém xa lắm…” Tre Cổ Việt cảm thán một tiếng…

Từ tận cùng nơi Lũy Tre chậm rãi tách ra, một nhánh tre với 99 đường Vân phiêu nhiên bay đến, mang theo các loại hào quang lượn lờ.

Trong số 99 đường Vân, có 33 đường ẩn chứa chín loại thuộc tính, 33 đường ẩn chứa Thời Không Chi Lực, 33 đường nồng đậm Hồn Lực…

Nhánh Tre biến dị… độc nhất vô nhị.

“Theo hắn đi, sẽ không thua thiệt ngươi!” Tre Cổ Việt thở dài, thanh âm có chút lưu luyến.

“Đinh đinh đinh…”

Nhánh tre biến dị như sinh ra linh tính, vậy mà hướng về Lũy Tre rộng lớn xung quanh cúi hạ thân mình, phát ra thanh âm êm tai.

Sau đó, nó chậm rãi nằm vào lòng Lạc Nam…

Mà như vô thức và bản năng mách bảo, Lạc Nam cũng vòng tay ôm lấy nó thật chặt.

Một cổ lực đẩy phát động, đem Lạc Nam hất tung ra ngoài.

BỊCH…

Như một bịch múi, thân thể Lạc Nam đầy máu đáp xuống trước mặt vô số người.

XOẸT!

Hàng loạt ánh mắt nhanh như điện khóa chặt lấy hắn, hay nói đúng hơn là khóa chặt nhánh Tre Cổ Việt đang nằm trong lòng ngực hắn.

Tĩnh…

Toàn trường tĩnh lặng đến cực hạn…

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258