Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 135
Phần 135

“Tiếp tục khiêu chiến sao?” Vẫn là câu hỏi quen thuộc của Bụt như thường lệ.

“Tiểu tử muốn chiến!” Lạc Nam nhẹ gật đầu.

Tay áo tung bay, thân ảnh Bạch Y Nhân đã phiêu nhiên mà đến.

Lập tức, toàn trường đổ dồn sự chú ý về phía hắn.

So với Hắc Y Nhân, Bạch Y Nhân có lẽ còn thần bí hơn.

Bởi vì những thủ đoạn của Hắc Y Nhân, chúng cường giả còn mơ hồ lý giải được.

Nhưng Hư Vô Chi Lực mà Bạch Y Nhân sở hữu lại là thứ vượt tầm khả năng của hầu hết mọi người.

Từ cổ chí kim, chưa từng nghe qua bất kỳ tồn tại nào luyện ra Hư Vô Chi Lực, cũng chẳng biết liệu có nhân vật nào đã sáng tạo nên những Công Pháp, Vũ Kỹ hay thứ gì đó liên quan đến Hư Vô hay không.

Ít nhất, trong tất cả những thế lực đang hiện diện, chẳng có Thế Lực nào nắm giữ Hư Vô Chi Lực cả.

Thứ gì càng vượt quá khả năng sẽ càng trở nên thần bí khó lường trong mắt người khác.

“Bất quá, trước đó Bạch Y Nhân từng bị Lạc Nam đẩy lùi, hình như là bị Đế Binh có dạng cái Đỉnh kia dọa sợ…” Một vị cường giả mở miệng nói.

Hiển nhiên ở vòng thứ hai, khi Bạch Y Nhân muốn ngăn cản Lạc Nam, sau đó bị hắn ném Bá Đỉnh khiến cho đào tẩu được các cường giả nhớ rất kỹ.

“Hừ, ta cảm thấy Thiếu Đế Chi Chiến không nên cho sử dụng Đế Binh mới đúng, mất công bằng với các thí sinh khác!” Thiên Đế lớn tiếng nói, lập tức được vô số thế lực không có Đế Binh tán thành.

“Nếu ngươi cảm thấy không công bằng, có thể để Đế Tử nhà mình mang theo Đế Binh mà?” Ngô Đế liếc mắt nhìn hắn.

Thiên Đế á khẩu không trả lời được…

Thiên Đình gần đây phải bỏ ra một cái giá cực lớn mới sở hữu duy nhất một kiện Đế Binh, Thiên Đế quý trọng còn hơn cả tính mạng, làm sao nỡ giao cho Thiên Lãm mang theo?

Chẳng may bị cướp đoạt trong Thiếu Đế Chi Chiến, hắn chỉ có khóc a…

Huống hồ, với thực lực của Thiên Lãm làm sao có thể phát huy được sức mạnh của Đế Binh?

Nói không chừng vừa mới sử dụng đã tiêu hao sạch sẽ Lực lượng.

Đó cũng là lý do mà hầu hết tất cả Thí Sinh trong Thiếu Đế Chi Chiến không được trưởng bối nhà mình giao Đế Binh mang theo.

Thứ nhất là vì Đế Binh quá mức quý giá, không đến lúc thế lực lâm vào cảnh sống còn sẽ hiếm khi mang ra vận dụng, càng đừng nói đến yên lòng giao vào tay tiểu bối.

Thứ hai, muốn điều động Đế Binh không hề dễ dàng, số lượng Đế Tử, Đế Nữ có thể sử dụng Đế Binh hầu như không có…

Vậy mà Lạc Nam lại là một tên quái thai, vận dụng Cái Đỉnh kia chắc chắn không thua gì một kiện Đế Binh, hơn nữa sau khi dùng xong còn khỏe như trâu… dẫn đến Thiên Đế cũng phải ghen ghét.

Lạc Nam cười tủm tỉm nhìn lấy Bạch Y Nhân đối diện với mình…

Người khác e sợ Hư Vô Chi Lực của Bạch Y Nhân, chỉ có hắn là cảm thấy có lẽ trận chiến này còn dễ dàng hơn cả các trận trước.

Ở trước mặt Bất Hủ, dù hư vô chi lực của ngươi quỷ dị đến mức nào cũng không thể xói mòn được.

“Hư Vô Lĩnh Vực!”

Như chứng minh suy đoán của Lạc Nam là đúng, Bạch Y Nhân hai tay kết ấn, thi triển thủ đoạn sở trường của mình.

Hư vô quét ngang bốn phương tám hướng, đem cả Đấu Trường, Không Gian và thậm chí là Tiên Khí và Ma Khí ngàn dặm xung quanh hóa thành hư vô.

Thoáng chốc, Đấu Trường của Lạc Nam và Bạch Y Nhân như đang diễn ra ở hư vô vậy, chẳng còn lại chút cặn bã nào.

Mà lúc này, Hư Vô Lĩnh Vực đã nhắm vào Lạc Nam, đem thân thể hắn bao phủ.

Chỉ thấy Hư Vô Lĩnh Vực rất bá đạo, vậy mà thành công tịnh hóa cả Bá Y tạo ra từ Bá Lực bao quanh thân thể Lạc Nam.

Nhưng ngay sau đó, cảnh tượng làm đồng tử Bạch Y Nhân co rụt lại diễn ra.

Sau khi xuyên qua Bá Y, Hư Vô Chi Lực phủ lấy từng tấc da thịt bên ngoài của Lạc Nam…

Nhưng chẳng biết từ khi nào, khắp toàn thân của Lạc Nam chầm chậm xuất hiện các đường kinh văn như hình xăm thần bí cổ lão, ẩn chứa khí tức bất hủ tang thương.

Khi Hư Vô Lĩnh Vực chạm trúng những Kinh Văn này, một chút biểu hiện cũng chẳng có, Lạc Nam hoàn toàn lông tóc nguyên vẹn.

Vạn Cổ Bất Hủ Thân mở!

Hư vô chi lực vô cùng bất phàm, đáng tiếc Vạn Cổ Bất Hủ Thân tên như ý nghĩa, vạn cổ vĩnh viễn bất hủ trường tồn… làm sao một chút thủ đoạn hư vô chi lực có thể ảnh hưởng.

“Những hình xăm kia rốt cuộc là thứ gì?” Bạch Y Nhân hít sâu một hơi.

Lạc Nam hành động…

Thiên Hạ Vô Cực, không chút dây dưa dài dòng, Lạc Nam tiếp cận Bạch Y Nhân, Phật Nộ Hàng Ma Quyền bao phủ Bá Lực và Tiên Văn nện xuống.

XOẸT…

Một đấm tung ra, Lạc Nam chỉ nhìn thấy Quyền của mình như chạm vào ảo ảnh, Bạch Y Nhân hóa thành trạng thái hư vô, không nhận phải mọi thể loại công kích nào.

KENG!

Lạc Hồng Kiếm ngân vang, Lạc Nam một Kiếm trảm xuống, rọc thẳng từ đỉnh đầu Bạch Y Nhân xuống tận dưới chân.

Đáng tiếc, Bạch Y Nhân vẫn như không tồn tại giữa thế gian, khiến lưỡi Kiếm Lạc Hồng xuyên thấu mà qua, chẳng chút tổn hại.

So với khả năng phòng ngự của Hắc Y Nhân, trạng thái hư vô này của Bạch Y Nhân còn khó chịu hơn.

Ngay cả Binh Nhân Tộc cũng bất lực!

Bạch Y Nhân thấy tình cảnh này chưa kịp vội mừng, đã bất chợt nhìn thấy trong tay đối thủ xuất hiện một tôn Tiểu Đỉnh cực kỳ quen thuộc…

Bên trên thân của Tiểu Đỉnh, vô số hình xăm khiến hắn kiêng dè bao trùm.

“Ực…”

Bạch Y Nhân nuốt một ngụm nước miếng khô khốc trong cổ họng.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258