Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 167
Phần 167

“Ngươi vì sao nhận biết hắn… lại muốn nói chuyện gì về hắn?”

Bên trong một lương đình thanh vắng, Tôn Hầu Tử ngồi trên bàn đá, nhìn Hắc Trư ở phía đối diện lên tiếng.

Hắc Trư hai mắt có chút đăm chiêu, bộ dạng hí hửng ngày thường biến đi đâu mất, trầm ngâm ứng tiếng:

“Hầu ca ngươi cũng đã biết, trận chiến cuối cùng năm đó, ta thân mang trọng thương, phải dùng kế Kim Thiên Thoát Xác, liều lĩnh nhảy vào Hư Không Loạn Lưu, trốn vào một cái Bí Cảnh ngẫu nhiên đang trôi dạt qua hư không, tự phong ấn chính mình để toàn thân lâm vào trạng thái ngủ say, từ đó mới thành công thoát nạn…”

Tôn Hầu Tử gật gật đầu, Bí Cảnh là cách gọi chung của những mảnh vỡ thế giới trôi dạt trong hư không vô định, qua vô số thời đại… số thế giới phá toái vì các trận chiến có rất nhiều, vì thế mảnh vỡ của bọn chúng cũng gần như nhiều không đong đếm được, tạo thành số lượng Bí Cảnh khổng lồ.

Hắc Trư thông minh ẩn mình vào một Bí Cảnh ngẫu nhiên, để nó mang theo chính hắn trôi dạt một cách vô định, còn phong tồn mọi khí tức lâm vào ngủ say.

Đừng nói là kẻ địch, sợ rằng ngay cả huynh đệ thân thiết như Linh Minh Thạch Hầu hắn cũng không thể tìm được tung tích con hàng này trước khi nó thức tỉnh.

Hắc Trư tiếp tục mở miệng: “Ta chỉ thức tỉnh cách đây vài năm, vốn định rời khỏi Bí Cảnh, lại phát hiện Bí Cảnh đã vô tình trôi dạt đến một cái Tiểu Tiên Giới, bị đệ tử của rất nhiều thế lực tiến vào thám hiểm!”

“Hắc hắc, nhưng phần lớn đồ thơm trong Bí Cảnh đã bị ta bòn rút sạch sẽ từ trước rồi!” Hắc Trư cười có chút xấu xa, lại chuyển vì nghiêm túc như bị đa nhân cách:

“Vốn Trư gia chỉ muốn trêu chọc một chút nữ đệ tử xinh đẹp, sưu tầm một ít quần lót của các nàng…”

Hắn chưa dứt lời, Như Ý Kim Cô Bổng đã xuyên thủng lương đình cắm ngay trước mặt, bất kỳ lúc nào cũng có thể nện xuống.

“Nói chính sự!” Tôn Hầu Tử nhếch mép.

“Ực…” Hắc Trư nuốt một ngụm nước bọt khô khốc, cười khan nói:

“Nào ngờ ta gặp được Lạc Nam cũng vào bí cảnh tầm bảo!”

“Ừm…” Tôn Hầu Tử nhẹ gật đầu, biết con hàng này dần đi vào trọng tâm.

“Ngày mới thức tỉnh, ta chỉ có tu vi Ngọc Yêu… nhưng linh mẫn và trực giác vẫn là của một Yêu Đế!”

“Mà tiểu tử Lạc Nam thời điểm đó chỉ là một Chân Tiên nho nhỏ mà thôi!”

“Nhưng kỳ dị ở chỗ, một Chân Tiên nho nhỏ như Lạc Nam lại khiến ta cảm giác được nguy cơ tiềm ẩn!”

“Dường như nếu cố gắng đối địch với hắn, dù là Ngọc Yêu như ta cũng sẽ bị Chân Tiên như hắn nghiền ép, trong cơ thể hắn có một cổ lực lượng nào đó uy nghi, hùng mạnh…”

“Hửm?” Tôn Hầu Tử có chút ngoài ý muốn: “Khi còn là Chân Tiên hắn đã yêu nghiệt như thế sao?”

Hắn biết Lạc Nam có chiến lực rất kinh người, nhưng Hắc Trư cũng tuyệt đối không phải dễ trêu.

Chân cấp, Cực Cấp, Ất Cấp, Ngọc Cấp…

Lạc Nam chỉ là Chân Cấp lại khiến Hắc Trư thời điểm Ngọc Cấp cảm ứng được nguy hiểm, quả là khó lường.

“Vì biết Lạc Nam không dễ trêu, trực giác lại khiến ta cảm giác giữa mình và hắn có thứ gì đó liên quan nhất định… nên ta không tuyển chọn cùng Lạc Nam đối địch!” Hắc Trư tiếp tục kể:

“Trái lại, vì một ít nguyên nhân… mà sau đó ta còn cùng hắn liên thủ chiến đấu!”

“Ừm…” Tôn Hầu Tử xác nhận, xét về trực giác và sự nhạy bén, hắn phải thừa nhận con heo trước mặt mình thuộc về top đầu.

Bởi vì Hắc Trư có tu luyện một môn Thần Thông tiềm ẩn gọi là “Xu Cát Tị Hung”…

Xu Cát Tị Hung là một loại Thần Thông đặc biệt, không thể mang ra đối địch, cũng chẳng gia tăng sức mạnh hay chiến lực trong lúc chiến đấu.

Nhưng Xu Cát Tị Hung vẫn luôn âm thầm trợ giúp người tu luyện đi theo cái lợi và tránh xa cái hại, nhiều lúc có thể phát huy công dụng trong lúc mấu chốt, cực kỳ khó lường.

Hắc Trư nhờ vào Xu Cát Tị Hung mách bảo, nếu đắc tội và kết thù với Lạc Nam… mình chắc chắn không có kết cục tốt đẹp.

“Ngươi chỉ muốn nói bấy nhiêu?” Tôn Hầu Tử thấy Hắc Trư đăm chiêu, nhíu mày hỏi.

“Hầu Ca, ngươi không cảm thấy một sự trùng hợp kỳ lạ sao?” Hắc Trư hít sâu một hơi, nghiêm nghị hỏi:

“Vì sao Lạc Nam nhận biết ta, nhận biết Vạn Yêu Thánh Địa, nhận biết Cự Chiến Cổ Tộc, thu phục Đế Vũ Phong Ảnh, một tiểu đệ khác của hắn hiện tại đã tiếp nhận truyền thừa đến từ Dậu Kê?”

“Tất cả như có định mệnh sắp đặt, để chúng ta… những mảnh ghép năm đó một lần nữa tụ hợp trở lại xung quanh hắn!”

“Dậu Kê? Hắn lưu lại truyền thừa?” Tôn Hầu Tử sắc mặt trầm xuống, đây không phải một tin tức tốt lành.

Lưu lại truyền thừa, đồng nghĩa một huynh đệ từng kề vai sát cánh cùng hắn đã ngã xuống…

“Không sai, tiếp nhận truyền thừa của Dâu Kê là một Bán Yêu tên là Nhân Kê, ngoài chiến lực… hắn còn được Nhân Kê lưu lại một cái Nhân Yêu Giới!” Hắc Trư lên tiếng đáp:

“Điều đáng nói, Nhân Kê lại là tiểu đệ của Lạc Nam, theo lời con hàng này tiết lộ… chính Lạc Nam đã trợ giúp hắn tìm đến truyền thừa của Dậu Kê lưu lại!”

“Còn có chuyện như vậy?” Tôn Hầu Tử cũng bắt đầu cảm thấy mọi thứ không đơn thuần là trùng hợp.

“Lạc Nam… cùng chúng ta liên quan cực nặng!” Hắc Trư hai mắt tỏa sáng.

“Đừng úp úp mở mở nữa, có gì cứ nói thẳng đi…” Tôn Hầu Tử toàn thân ngứa ngáy.

Hắc Trư cắn răng, cẩn thận từng li từng tí nói: “Hầu Ca, ngươi nghĩ sao nếu thế gian này vẫn còn Nghịch Long?”

“Không có khả năng!” Tôn Hầu Tử vội vàng phủ định, lạnh lùng quát: “Lời này không thể đem ra nói đùa!”

Nghịch Long… từ cổ chí kim đếm được trên đầu ngón tay… và thành công sinh tồn chỉ có một mình Nghịch Long Đế.

Long Chí Tôn bằng vào quyền uy vô thượng của mình mới có thể một tay trấn xuống Long Tộc dị nghị, đem Nghịch Long Đế năm đó nuôi lớn.

Ở trong tâm của Tôn Hầu Tử đám người, vị thế của Nghịch Long Đế là khó thể thay thế, Hắc Trư ở trước mặt hắn nhắc đến, khiến Tôn Hầu Tử tức giận.

“Ta nói là nếu, nếu thế gian này vẫn còn Nghịch Long thì sao?” Hắc Trư nhấn mạnh.

“Cũng chẳng liên quan gì đến ta!” Tôn Hầu quyết liệt nói:

“Thế gian có thể xuất hiện hàng ngàn Nghịch Long, nhưng Nghịch Long Đế vĩnh viễn chỉ có một!”

“Nghịch Long chỉ là một loại giống loài đặc biệt, thứ khiến Nghịch Long Đế có thể trở thành lịch sử của cả vũ trụ này không phải dựa vào huyết mạch mà hắn sở hữu!”

“Hùng tâm tráng chí, hoài bão vĩ đại, đối nhân xử thế, chiêu binh mãi mã, thu nạp tướng tài, lòng dạ vĩ ngạn, dùng người không phân sang hèn, không nhìn chủng tộc và xuất thân… tất cả tạo nên một Nghịch Long Đế độc nhất vô nhị!”

“Những điều này… cho dù những Nghịch Long khác có thành công trưởng thành cũng chưa chắc có được!”

Hắc Trư cực kỳ tán đồng gật đầu, Tôn Hầu Tử nói như thế… đồng nghĩa với dù hiện tại Long Tộc có sinh ra và nuôi dưỡng một vị Nghịch Long, cũng chẳng liên quan gì đến hắn.

Cái hắn phục là cách làm người của Nghịch Long Đế, mà không phải vì thân phận Nghịch Long.

“Nhưng ngươi quên mất một điều… an nguy của các huynh đệ tỷ muội, toàn bộ dựa vào Nghịch Long!” Hắc Trư gằn từng chữ một:

“Loại Chú Ấn năm xưa, chỉ có Nghịch Long Lực mới có thể hóa giải…”

Tôn Hầu Tử ánh mắt co rút lại, thân thể biến mất tại chỗ, Kim Cô Bổng đã đè thẳng lên đầu Hắc Trư, đem hắn nhấn xuống mặt đất:

“Có rắm mau thả! Đừng trách Lão Tôn sưu hồn!”

“Ta đã phát hiện Nghịch Long, một Nghịch Long mang lý tưởng và hùng tâm không kém chút nào Nghịch Long Đế!” Hắc Trư hít sâu nói:

“Mặc dù không muốn thừa nhận, nhưng hắn thậm chí còn ưu tú hơn, vượt trội hơn, xuất chúng hơn cả Bệ Hạ năm đó…”

“Là kẻ nào?” Tôn Hầu Tử gằn từng chữ một.

“Lạc Nam!” Hắc Trư cực kỳ nghiêm túc.

“HAHAHA!” Tôn Hầu Tử phá lên cười, một cước đem hắn đạp bay, phẫn nộ trừng trừng quát:

“Con heo ngu xuẩn, ngươi sẽ không cho rằng vì chúng ta vô tình trùng hợp có liên hệ với Lạc Nam, nên nhận định một cách vô tội vạ chứ?”

“Hắn thật sự là Nghịch Long!” Hắc Trư chật vật ngồi dậy.

“Hắn là Nhân Loại!” Tôn Hầu Tử thập phần khẳng định.

“Nhân loại nhưng mang huyết mạch Nghịch Long!” Hắc Trư vẫn khẳng định.

“Ngươi dựa vào cái gì?” Tôn Hầu Tử hai mắt lấp lóe: “Đừng quên, Hỏa Nhãn Kim Tinh của lão Tôn cũng không thể phát hiện một chút vết tích nào!”

“Lạc Nam ẩn giấu thân phận rất tốt!” Hắc Trư sắc mặt không có một chút bông đùa, chắc nịch nói ra:

“Hắn chỉ sử dụng Nghịch Long Lực ở hạ giới, sau khi lên Tiên giới chỉ phong tỏa không gian mới dám thi triển, chính Sơn Cự đã nói cho ta biết!”

“Sơn Cự…” Tôn Hậu Tử nâng lên Kim Cô Bổng, cho Hắc Trư cơ hội thở dốc, nói:

“Sơn Cự và hắn có quan hệ gì?”

“Sơn Cự là em vợ của hắn!” Hắc Trư vội vàng đem chuyện xưa của Cự A Man cùng Lạc Nam kể lại.

Tôn Hầu Tử vừa nghe, sắc mặt vừa không ngừng biến ảo, hiển nhiên dù là hắn thì tâm trạng cũng đang rối bời…

Nghĩ đến quan hệ giữa Lạc Nam và Cửu Tỷ, ngay cả Tôn Hầu Tử cũng cảm thấy mọi chuyện như được số phận an bài, quá mức kỳ ảo…

“Mặc dù không rõ vì sao Lạc Nam sở hữu huyết mạch Nghịch Long, nhưng điều này là sự thật!” Hắc Trư tiếp tục thuyết phục:

“Điều này cũng lý giải vì sao Xu Cát Tị Hung giúp ta cảm ứng được một luồng sức mạnh khó lường ẩn sâu trong cơ thể hắn, lúc đầu ta nghĩ luồng sức mạnh đó là Bá Lực… nhưng hiện tại ta có thể khẳng định, luồng sức mạnh đó là Bá Lực kết hợp cùng Nghịch Long Lực, tạo thành một cổ lực lượng khủng bố nhất từ trước đến nay, khiến ta phải run sợ!”

“Theo lời ngươi nói, Lạc Nam chẳng những mang huyết mạch Nghịch Long, còn từng thi triển Đồ Long Thập Bát Chưởng?” Tôn Hầu Tử hỏi thêm một lần nữa.

“Thiên chân vạn xác!” Hắc Trư tự tin khẳng định.

“Chẳng lẽ thật sự là vận mệnh…” Tôn Hầu Tử liên tục đi qua đi lại bên trong đình.

Nếu thật sự Nghịch Long tái xuất, một khi Lạc Nam thuận lợi trưởng thành, Long Ngạo Thiên chẳng là cái thá gì trước mặt hắn.

Nghịch Long khắc chế Chân Long quá mạnh, nhất là Đồ Long Thập Bát Chưởng càng là bộ Chưởng Pháp chuyên dùng để đồ sát Chân Long…

Như thế, chuyện của Lạc Nam và Cửu Tỷ không cần phải ấn giấu quá lâu, đứa bé trong bụng kia cũng chẳng cần phải lánh đời nuôi lớn.

Đây là đại sự liên quan đến hạnh phúc cả đời của Cửu Tỷ, cũng như liên quan đến hạnh phúc của đứa cháu Tôn Hầu Tử.

Hắn cảm thấy, thân là một thúc thúc… mình nên làm một ít chuyện.

Nghĩ đến đây, Tôn Hầu Tử xách Hắc Trư lên, nói thẳng:

“Chuyện Lạc Nam có phải Nghịch Long hay không còn cần Lão Tôn tự mình xác nhận, nhưng nếu đúng là như thế, ngươi định để ta làm gì?”

Không phải tự nhiên mà Hắc Trư tìm đến đây và tiết lộ bí mật này, Tôn Hầu Tử cảm giác con heo này có chuyện muốn nhờ vả mình.

“Hầu Ca sáng suốt!” Hắc Trư mỉm cười nói:

“Như ngươi đã biết, hiện tại Lạc Nam biểu lộ quá mức chói sáng trong Thiếu Đế Chi Chiến, dẫn đến hắn đã là mục tiêu trong mắt rất nhiều lão quái vật!”

“Cái ta muốn là Lạc Nam thuận lợi trưởng thành, để còn gánh vác trọng trách và sứ mệnh…”

“Vì thế… ta định mời Hầu Ca và Cửu Tỷ rời núi, trở thành người Hộ Đạo của Lạc Nam!”

Tôn Hầu Tử trầm mặc, bắt đầu suy nghĩ đăm chiêu…

Người Hộ Đạo là cụm từ ám chỉ những cường giả được đề cử để bảo vệ cho thiên tài tu đạo của các thế lực lớn cho đến lúc trưởng thành, thường chỉ ra tay khi thiên tài đó gặp phải tình huống cửu tử nhất sinh, không thể tự mình giải quyết.

Nói một cách đơn giản, Hắc Trư muốn nhờ Tôn Hầu Tử và Cửu Thánh Chủ làm vệ sĩ cho Lạc Nam một cách âm thầm, chỉ khi nào hắn gặp kẻ thù khủng bố, đánh cho Lạc Nam sắp chết mới ra mặt cứu viện.

Có thể thấy, Hắc Trư thật lòng muốn hỗ trợ Lạc Nam thuận lợi trưởng thành, ít nhất là trở thành cường giả đỉnh cấp…

Bất quá trái với suy nghĩ của Hắc Trư, Tôn Hầu Tử lại lắc đầu đáp:

“Thiên tài bình thường có lẽ sẽ cần người Hộ Đạo, nhưng Lạc Nam thì không…”

“Hắn có quá nhiều thủ đoạn và con bài bí mật không thể tiết lộ cho bất kỳ ai, có người Hộ Đạo âm thầm giám sát… chẳng khác nào là một sự trói buộc đối với hắn!”

“Hơn nữa, yêu nghiệt như Lạc Nam cần phải đối mặt với sinh tử thật thụ… từ đó mới càng trưởng thành nhanh hơn!”

“Người Hộ Đạo chỉ làm chậm tốc độ trưởng thành của hắn mà thôi!”

Hắc Trư cũng hiểu suy nghĩ của Hầu Ca là đúng, nhưng vẫn thuyết phục nói: “Những điều này ta cũng đã nghĩ đến, nhưng Lạc Nam thật sự quá quan trọng… thà để hắn trưởng thành chậm còn hơn phải chết yểu trong tay đám lão quái vật!”

“Ngươi sai rồi…” Tôn Hầu Tử lắc đầu: “Dù Lạc Nam cần người Hộ Đạo cũng không đến lượt chúng ta, đừng quên sư phụ hắn là Côn Lôn Nữ Hoàng, hắn còn có quan hệ mật thiết với Tuế Nguyệt Cung!”

“Nếu thật sự cảm thấy Lạc Nam cần người Hộ Đạo, thì đích thân Côn Lôn Nữ Hoàng và Tuế Nguyệt Nữ Đế đã sắp xếp rồi!”

“Các nàng cũng nghĩ như ta, muốn tạo không gian thoải mái nhất để Lạc Nam tự mình tung hoành!”

Hắc Trư giật mình, tiến vào trạng thái suy tư… Không hổ danh là Hầu Ca, mặc dù lóc chóc nhảy nhót, nhưng gặp phải chính sự luôn có cái nhìn tỉ mỉ về đại cục.

“Xem ra là ta lo lắng quá xa rồi…” Hắc Trư lắc đầu cười khổ.

“Không! Lạc Nam sẽ rất cảm tạ ngươi…” Tôn Hầu Tử vỗ vỗ vai Hắc Trư, cười cười nói:

“Lão Tôn không trở thành người Hộ Đạo cho hắn, nhưng chính nhờ có ngươi đến đây… ta sẽ hỗ trợ hắn chuyện khác!”

“Chuyện gì?” Hắc Trư giật mình hỏi.

“Bảo vệ người thân của hắn!” Tôn Hầu Tử vỗ ngực khẳng định:

“Làng Nhất Thế của Lạc Nam ở Tiên Ma Vực, Lão Tôn sẽ lập tức ra mặt nếu Làng Nhất Thế gặp phải phiền phức vượt quá khả năng giải quyết!”

“Lạc Nam không cần người khác bảo vệ, nhưng hậu phương của hắn, nữ nhân của hắn thì cần…”

“Chỉ cần an lòng về hậu phương của mình, Lạc Nam mới có thể phát triển một cách thoải mái nhất!”

Hắc Trư nghe xong, ánh mắt vô cùng sùng bái nhìn Tôn Hầu Tử…

Có câu này của Hầu Ca, Làng Nhất Thế xem như có một tôn đỉnh cấp cường giả thủ hộ.

Dù là Nguyên Lão của Săn Ma Điện đích thân đến Làng Nhất Thế gây sự, gặp phải Tôn Hầu Tử cũng phải nể mặt ba phần.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258