Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 249
Phần 249

Một đình viện u tĩnh nằm trên đỉnh Tuyết Sơn, thân ảnh Lạc Nam nhẹ như lông hồng xuất hiện.

Từ ngày Linh Giới Châu thành Ngũ Hành Thế Giới, các loại quang cảnh đa dạng được Lạc Nam thiết lập không thiếu thứ gì.

Tuyết Sơn là một trong số đó, u tĩnh, mát lạnh, thích hợp cho những người mang nhiều tâm trạng cần giữ cho lòng bình tĩnh.

Bên trong đình viện, một thân ảnh mỹ nhân thanh tịnh đứng thẳng, ánh mắt mơ màng nhìn về phía xa xăm.

Nàng vẫn còn mặc áo tân nương đỏ thẳm, dung mạo đã được tỉ mỉ trang điểm một phen trước đại hôn, khiến dung nhan vốn lãnh diễm mê người của nàng trở nên lộng lẫy, sắc sảo.

Cảm giác được khí tức quen thuộc đến gần, bờ vai nàng khẽ run…

Một vòng tay nam nhân rộng lớn, ấm áp từ phía sau ôm siết lấy nàng, lồng ngực săn chắc của hắn như bức tường thành kiên cố che đậy mọi giông bão.

Thanh âm trầm ổn vang lên bên tai:

“Năm đó ta không dám ôm nàng, cũng không đủ sức ôm nàng… nhưng hiện tại có thể!”

Nói xong, hắn càng siết chặt nàng thêm một chút, như muốn ép sát Lãnh Nguyệt Tâm vào thân thể mình.

Lãnh Nguyệt Tâm diện mục ngơ ngác, hồi ức như thước phim quay chậm đảo ngược về trong tâm trí nàng…

“Ngươi tốt nhất dẹp đi suy nghĩ không đáng có, chỉ riêng việc ta sở hữu Ma Lực, nếu ở Tiên giới ngươi bảo vệ được ta sao?”

“Huống hồ dù người ở Tiên Giới không truy sát ta, thì ở bên phía Ma Giới cũng sẽ không bỏ qua!”

Đây là những lời năm đó chính miệng nàng đã nói với hắn.

Hắn từng muốn giữ nàng ở lại bên mình, muốn cùng nàng phi thăng.

Nhưng hơn ai hết, Lãnh Nguyệt Tâm hiểu rõ Tiên Ma cách biệt, hiểu rõ mối hận thù giữa Tiên và Ma, càng hiểu rõ rào cản giữa hai người là lớn đến bao nhiêu.

Hắn khi đó chỉ là một Bá Chủ của Hạ Giới, Bá Chủ nghe thì rất uy phong, nhưng tùy tiện một vị Đế Tử cũng có thể vươn tay bóp nát.

Mà nàng lại vốn là con cờ của người khác, vốn là một thế thân có giá trị lợi dụng do Lãnh Vận Du khống chế.

Hai người đã định trước là không thể, nàng không muốn tạo thành đại họa cho hắn, gây ra đại họa cho Việt Long Tinh, nên nàng lựa chọn quay lưng rời đi.

Thậm chí ở phút giây cuối cùng trước khi xa cách, không biết hắn từ đâu lấy ra can đảm, tuyên bố hùng hồn:

“Lãnh Nguyệt Tâm nàng chờ đó… rồi sẽ có một ngày, Lạc Nam ta quân lâm Ma giới mang đi nàng, không một ai có thể ngăn cản!”

Nàng vui… rất vui…

Nhưng vui lại đi cùng với khổ.

Hắn ngây ngô, hắn không hiểu sự tàn khốc giữa Tiên và Ma nên mới có thể buông lời hùng hồn đến như vậy.

Lãnh Nguyệt Tâm cho rằng, khi hắn phi thăng Tiên giới, khi hắn biết được thân phận và vai trò của nàng, khi hắn hiểu sự cường đại của Ma Đình, hắn sẽ chấp nhận từ bỏ…

Nhưng mà… nam nhân này đã chứng minh, nàng còn xem nhẹ hắn.

Nàng quá mức xem nhẹ hắn, hay thậm chí có thể nói nàng không đủ khả năng để lý giải bản lĩnh của hắn.

Đem mọi thứ nắm vào trong tay, biết mọi kế hoạch của Lãnh Vận Du, qua mặt hàng loạt Thiên Ma Đế, mang nàng rời khỏi Ma Đình.

Vô pháp tưởng tượng, ngay cả trong mơ nàng cũng không dám mơ đến mức độ như vậy.

Lấy lại bình tĩnh, Lãnh Nguyệt Tâm ngọ nguậy trong lòng hắn.

Lạc Nam thả lỏng tay, nàng lúc này mới có thể quay người, hai mắt long lanh nhìn thẳng hắn.

“Ngươi đã biết hậu quả?” Môi đỏ hé mở, nàng lạnh lùng hỏi.

“Hậu quả gì?” Lạc Nam cười tủm tỉm nhìn lấy nàng.

“Hậu quả của việc đắc tội Tru Tiên Điện, đắc tội Thiên Đình!” Lãnh Nguyệt Tâm nghiêm mặt:

“Và đặc biệt là hậu quả của việc chống lại quy luật Tiên Ma phân cách, Tiên Ma Cung từng hùng mạnh như vậy cũng diệt vong vì đi ngược lại quy luật đó!”

“Hậu quả ra sao ta chưa thấy…” Lạc Nam nhếch môi: “Ta chỉ biết nếu không mang nàng trở về, nàng sắp gả cho thằng khác!”

Lãnh Nguyệt Tâm nghe vậy vừa thẹn vừa giận, gấp gáp giậm chân: “Ta vốn định tự sát, dù chết cũng không khuất phục thành thân!”

Lạc Nam dùng ánh mắt cổ quái nhìn lấy nàng, mỉm cười: “Thật đáng yêu…”

Trước đây hắn vẫn luôn thấy Lãnh Nguyệt Tâm trong bộ dạng lạnh lùng lãnh diễm, dù đứng gần nhưng giống như cách xa vạn dặm, nào biết nàng cũng sẽ có lúc giận dỗi như tiểu cô nương?

Bị hắn trêu chọc, Lãnh Nguyệt Tâm lập tức làm mặt lạnh, bất quá gò má ửng hồng đã bán đứng tâm trạng của nàng.

Lạc Nam trong lòng thương tiếc.

Trước đây Lãnh Nguyệt Tâm sở dĩ lạnh lùng, vô cảm, khó gần là điều dễ hiểu…

Thử hỏi nếu rơi vào hoàn cảnh của nàng, là phân thân được tạo ra để làm chốt thí, ai có thể thoải mái thể hiện cảm xúc được?

Nàng không sinh lòng hận đời giận cá chém thớt, trái lại còn sẵn sàng đứng ra chiến đấu khi Việt Long Tinh lâm vào tình thế nguy nan đã chứng minh nàng sở hữu một trái tim ấm nóng, dồi dào tình cảm.

Lạc Nam cảm nhận được điều đó nên mới sinh lòng yêu thích Lãnh Nguyệt Tâm, dung mạo tuyệt sắc chẳng là nghĩa lý gì so với vẻ đẹp tâm hồn đáng trân trọng đó.

Nhìn thấy nàng còn mặc y phục tân nương, hắn giả vờ ra vẻ không vui nói:

“Nhìn y phục này của nàng ta rất chướng mắt, bởi vì nó vốn không thuộc về nàng!”

Lãnh Nguyệt Tâm hấp háy đôi mắt đẹp nhìn lấy hắn, môi đỏ như liệt diễm nhẹ cắn cắn.

Bàn tay thon dài nhẹ trượt…

Xoẹt…

Y phục tân nương rời khỏi ngọc thể mỹ miều, rơi xuống thèm tuyết trắng.

Lãnh Nguyệt Tâm một chưởng đánh xuống, đem nó nghiền thành hư vô, hừ một tiếng:

“Ta cũng không thích!”

Mà ở phía đối diện, Lạc Nam đã ngơ ngẩn nhìn lấy nàng.

Ngọc thể trắng hơn cả tuyết yêu kiều hiện ra trong tầm mắt, da thịt trơn bóng oánh nhuận, đôi chân dài miên mang không chút tỳ vết, cái cổ ngọc ngà cao ngạo như thiên nga, xương quai xanh như được khắt gọt một cách hoàn mỹ.

Che đậy hai bộ vị thần bí là cái yếm trắng mỏng manh và tiểu nội khố tinh khiết.

Phía dưới lớp áo yếm, bộ ngực sữa căn tròn đầy đặn như ẩn như hiện, hai hạt anh đào nổi cộm lên vô cùng bắt mắt.

Mà tiểu nội khố bên dưới cũng khó lòng che lắp chốn đào nguyên khoái lạc, loáng thoáng là thảm cỏ thơm đen tuyền phủ trên đôi môi dọc mũm mĩm e ấp.

Hô hấp của Lạc Nam trở nên dồn dập lên, một chút dục vọng vừa lắng xuống từ chỗ Võ Tam Nương cùng U Cơ lại trỗi dậy.

Bị ánh mắt của hắn nhìn không được tự nhiên, Lãnh Nguyệt Tâm vội vàng lấy ra một kiện y phục.

Nào ngờ Dị Hỏa từ tay Lạc Nam lóe lên, y phục đã tiêu tán mất dạng…

“Ngươi muốn làm gì?” Lãnh Nguyệt Tâm đề phòng trừng mắt.

“Vất vả mang nàng trở về, cũng nên báo đáp chứ!” Lạc Nam cười xấu xa.

“Báo đáp gì?” Lãnh Nguyệt Tâm ánh mắt không dám nhìn thẳng hắn, nhịp tim đập như trống trận khiến lòng nàng rối như tơ vò.

Lạc Nam ôm lấy cơ thể mềm mại thơm ngát của nàng, thủ thỉ bên tai:

“Lấy thân báo đáp!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258