Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 158
Phần 158

Cùng chúng nữ đi dạo trong Linh Giới Châu, bản tính sắc lang của Lạc Nam bắt đầu trỗi dậy…

Trải qua các trận chiến liên tục, thần kinh của hắn cũng đã có chút căng thẳng, dục tính của Nghịch Long vốn là rất mạnh, hiện tại lại ở bên cạnh một đám mỹ nhân như hoa như ngọc, chỉ cần là nam nhân thì rất khó nhẫn nhịn.

Thế là, tên xấu xa này bắt đầu động tay động chân…

Thỉnh thoảng lén lút xoa nhẹ bờ mông kiều nộn của Thiên Diệp Dao, lúc thì hôn trộm Yên Nhược Tuyết, khi thì vuốt ve da thịt mềm mại co giãn của Thành Bích…

Tóm lại tên này hành động cũng có chừng mực, chỉ tranh thủ dê xồm chúng nữ Hậu Cung, ma trảo còn chưa tìm đến mấy nữ còn trinh trắng như Tử Yên hay Hoàng Y Thiền.

Bị nam nhân vụng trộm trêu chọc trước mặt các tỷ muội, chúng nữ Hậu Cung hơi thở cũng dần trở nên gấp gáp lên, toàn thân nhộn nhạo, cơ thể nóng hổi như lửa, chỉ có thể vừa thẹn vừa giận trừng mắt nhìn hắn.

Mà mặc dù Lạc Nam hành động bí mật, bất quá chúng nữ ở đây đều là Tiên Tôn, làm sao có thể không nhìn thấy hành vi mờ ám của hắn?

Mộng Chi Tiên, Hoàng Y Thiền trong lòng thầm mắng Lạc Nam vô sỉ, nhịp tim đập rộn ràng, ngay cả tính cách vốn lạnh nhạt như Tử Yên sắc mặt cũng vô thức đỏ ửng lên.

Rốt cuộc, tỷ muội Mộc Ái Minh không nhịn nổi, đành phải dùng lý do hết sức khù khờ đánh bài chuồn:

“Bọn ta trở về chăm sóc Linh Dược Điền, tránh bọn chúng khô héo!”

Nói xong hai nữ đã chật vật chạy trốn.

Có người mở đầu, Mộng Chi Tiên cũng hít sâu một hơi đề nghị: “Hiếm khi được đến Cổ Việt Tộc, muốn dạo chơi một vòng cho biết, phiền phức ngươi thả chúng ta ra ngoài!”

Hoàng Y Thiền với Tử Yên phụ họa: “Không sai, hiếm có cơ hội…”

“Hắc hắc, vậy các nàng cứ thoải mái dạo chơi, có gì thì nhờ Bụt tiền bối hướng dẫn!” Lạc Nam lập tức đồng ý, đem mấy nữ thả ra ngoài.

Hắn biết các nàng ngại ngùng, cũng không vội vàng ép buộc, quả hái sớm ăn không ngọt.

Huống hồ chúng nữ đều là thân trinh nguyên, đâu thể để các nàng cùng nữ nhân khác hầu hạ mình cùng một lúc.

“Phu quân, chúng ta cũng muốn tham quan Cổ Việt Tộc!” Cơ Nhã ánh mắt xinh đẹp có chút lẫn tránh nói.

Cơ Băng làn da chậm rãi hồng lên, gật gật đầu.

“Hừ, đều là lão phu thê, còn xấu hổ cái gì?” Lạc Nam nhếch miệng cười đểu:

“Xa cách một thời gian, các nàng da mặt đều mỏng, trước đây còn không phải luân phiên ép khô ta, muốn làm lớn cái bụng?”

“Phi!” Chúng nữ yêu kiều gắt một tiếng, bị tên này nói trúng tim đen vừa giận vừa thẹn.

“Khà khà, phu quân muốn cùng các nàng đại chiến ba trăm hiệp!”

Lạc Nam không tiếp tục nhẫn nhịn, Tứ Thủ Bạch Hỏa hiện ra, bốn cánh tay lực lưỡng đem chúng nữ ôm trọn lao xuống thảm thảo nguyên xanh mát.

“Đáng ghét, lại muốn làm chuyện hư hỏng!” Chúng nữ ỡm ờ oanh oanh yến yến.

Theo sự bá đạo của Lạc Nam, từng kiện y phục mỏng manh bị xé rách, theo sau đó là từng cổ ngọc thể hoàn mỹ thành thục lộ ra giữa không gian, hương thơm tràn ngập cả một góc thế giới.

Yên Nhược Tuyết, Cơ Nhã, Cơ Băng, Thiên Diệp Dao, Lệ Huân, Thành Bích, Bảo Kiều.

Bảy vị mỹ nhân tuyệt sắc khuynh quốc khuynh thành, mỗi người mỗi vẻ trần truồng bại lộ trong không khí.

Ánh mắt Lạc Nam đảo như rang lạc trên từng cổ ngọc thể mê người, hô hấp dồn dập trở nên mãnh liệt lên:

“Các lão bà của ta ngày càng đẹp…”

Thời gian dài không thấy, dung nhan của các nàng không hề bị ảnh hưởng, trái lại như rượu ngon ngâm ủ lâu năm, càng ngâm càng hương, càng ngâm càng mỹ vị.

Yên Nhược Tuyết vẫn một đầu tóc dài xanh như biển, làn da trắng nõn hơn tuyết không chút tì vết, thân thể không thừa không thiếu, bầu sữa không quá to nhưng cực kỳ đẫy đà co dãn vểnh cao lên, khí chất dịu dàng trang nhã không thể lẫn đi đâu được.

Vợ cả có được sự ưu ái của vợ cả, Lạc Nam ôm lấy nàng đầu tiên, một tay ôm siết vòng eo thon gọn mê người, da thịt hai người ma sát vào nhau.

Yên Nhược Tuyết chỉ cảm thấy một cổ khí tức dương cương quen thuộc bao trùm toàn thân, loại khí tức khiến nàng mê luyến mà chỉ có duy nhất nam nhân này có thể mang đến.

“Phu quân… hôn thiếp…”

Đôi môi phiếm hồng hé mở, mỹ nhân động tình nỉ non…

Lạc Nam làm sao có thể từ chối? Hắn cúi đầu xuống, miệng rộng nhanh chóng phủ lấy đôi môi thê tử một cách đầy âu yếm.

“Ưm…”

Yên Nhược Tuyết thân thể run lên bần bật, hai hạt nhũ hoa trước ngực nổi cộm lên săn cứng, hạ thân đã có chất mật róc rách chảy ra.

Như củi khô lâu ngày gặp lửa, hắn chỉ vừa hôn lấy môi nàng, âu yếm chiếc lưỡi nhỏ nhắn đinh hương, Yên Nhược Tuyết đã động tình rồi.

Lạc Nam tham lam tận hưởng mỹ vị trần giang, hôn như chưa từng được hôn, chiếm sạch hương tân ngọc dịch trong miệng nàng, lại đem nước miếng như dung nham truyền vào cho giai nhân nuốt lấy từng ngụm.

“Hừ, tên này thật hư, lột sạch chúng ta nhưng hắn vẫn mặc y phục!” Thiên Diệp Dao mở ra đôi mắt sắc sảo màu hoàng kim bước đến, Kim Đế Lực ngưng tụ trên tay, muốn cắt nát y phục của Lạc Nam.

Đáng tiếc, khoác trên thân hắn là Bá Y, mặc cho Kim Đế Lực của nàng tác động cỡ nào cũng không ảnh hưởng.

Lạc Nam trong lòng âm thầm buồn cười, ý niệm vừa động, Bá Y tiêu tán.

Thân thể lực lưỡng cân đối tràn đầy nam tính bạo lộ trong mắt chúng nữ, từng khối cơ như được tạo hóa khắt gọt hoàn mỹ, từng đường gân xanh đầy sức mạnh, đặc biệt là côn thịt ngày càng ngoại cỡ tiếp cận ba tấc như trụ chống trời hiện ra khiến tất cả các nàng phải hoảng hốt.

“Hít… phu quân luyện đến Thể Tôn, tiểu tử này cũng theo đó to lớn hơn sao?” Thành Bích quyến rũ hít một ngụm, hai mắt đầy mê ly, mang theo hai khối thịt ngoại cỡ trước ngực nẩy tưng tưng tiến đến, vươn tay nắm lấy thân côn vuốt ve, chỉ cảm thấy từ đó có một dòng điện lan tỏa khắp cơ thể khiến nàng không nhịn được rùng mình liên tục.

“Để xem tư vị có thay đổi gì hay không…” Đôi môi màu tím hé mở, Thành Bích đã đem thứ vũ khí thô to ấy ngậm vào trong miệng.

Bất quá, so với kích cỡ của côn thịt, miệng nàng thật sự quá mức bé nhỏ, chỉ có thể ngậm vào một phần ba.

“Mau đến hỗ trợ, một mình ta không đối phó nổi tiểu tử này!” Thành Bích nhả côn thịt ra, chỉ vào nó cười khanh khách.

Chúng nữ trợn trắng mắt, Thành Bích như một mỹ phụ trổ hoa, vẫn luôn lớn mật và can đảm như vậy, không hề rụt rè trong chuyện ân ái.

Nhưng nhìn thấy sau câu nói của Thành Bích, ánh mắt phu quân của mình hiện lên vẻ mong đợi, chúng nữ cũng bắt đầu mềm lòng.

Bảo Kiều cùng Lệ Huân cắn cắn bờ môi, quỳ gối dưới hạ thân Lạc Nam, cùng nhau vươn ra hai cái đầu lưỡi như tiểu xà, liếm láp lấy thân côn thịt…

Thành Bích cũng một lần nữa đem đầu nấm ngậm vào, mút như mút kem…

“Ưm… các bảo bối muốn giết phu quân sao?”

Lạc Nam hít sâu một hơi đầy sảng khoái, tách khỏi bờ môi đã hơi sưng đỏ của Yên Nhược Tuyết, vùi đầu vào hai bầu sữa tròn trịa của nàng thưởng thức, nhấm nháp, cắn mút đầu núm khiến nàng rên rỉ liên tục, chỉ biết ôm chặt lấy hắn tận hưởng.

Hai cánh tay của Lạc Nam cũng không rảnh, tay trái ôm lấy Cơ Băng, tay phải vòng qua Cơ Nhã, liên tục vuốt ve âu yếm trên làn da mát lạnh thơm ngát của các nàng.

Cơ Nhã với Cơ Băng trong mắt hiện lên vẻ ôn nhu, nép sát người vào cạnh hắn, tay ngọc dịu dàng xoa nắn từng khối cơ tràn đầy sức mạnh của phu quân, cũng mặc cho động tác của hắn ngày càng lớn mật, đã tiến vào giữa chân các nàng trêu chọc hai khe suối hồng ướt đẫm.

“Hừ, chỗ của ta đâu?” Thiên Diệp Dao phồng má, nhìn thấy Lạc Nam bị lục nữ vây quanh mà nàng đứng bên ngoài như người thừa, nhất thời tức giận la oai oái.

Đôi mắt hoàng kim của nàng đảo quanh, vẻ lém lỉnh hiện lên, trở về bản tính sắc nữ.

Nàng ỏn ẻn đến gần chỗ Lạc Nam và chúng nữ, bất chợt cúi thấp người tìm xuống giữa hai chân Yên Nhược Tuyết, nhìn ngắm cái khe mê người của tỷ muội nấp sau thảm cỏ thơm màu xanh.

Thiên Diệp Dao vươn tay tách nhẹ cô bé của Yên Nhược Tuyết ra, đầu lưỡi duỗi vào liếm láp.

“Á… đừng, Dao Dao tỷ…” Yên Nhược Tuyết bầu sữa bị nam nhân âu yếm, u cốc lại được Thiên Diệp Dao trêu chọc, toàn thân như lên mây, nước nôi không ngừng tuôn ra.

“Tiểu Tuyết, muội động tình…” Thiên Diệp Dao cười hì hì, đầu lưỡi càng thêm lớn mật liếm láp, hai tay cũng hoạt động liên tục, nắn bóp lấy hai bờ mông tròn trịa trắng nõn của Cơ Nhã và Cơ Băng cạnh bên.

Hành vi của Thiên Diệp Dao đem chúng nữ kích thích, Cơ Nhã với Cơ Băng giống y như đúc thở gấp, hôn lấy môi nhau nồng nhiệt.

Bảo Kiều, Lệ Huân, Thành Bích vừa chăm sóc côn thịt Lạc Nam, vừa vuốt ve cơ thể lẫn nhau, từng làn da trở nên nóng bỏng.

Lạc Nam thấy nữ nhân của mình âu yếm lẫn nhau, trong lòng dâng lên cảm giác kích thích, côn thịt càng thêm cứng rắn dữ dội khiến ba nữ đang ngậm lấy nó giật nảy mình.

“Các bảo bối… phu quân nhịn hết nổi, các nàng làm ta sướng chết!” Hắn gầm lên một tiếng, côn thịt giận dữ, tinh hoa phun trào.

“Á…” Thành Bích rên rỉ kiều mị, chỉ cảm thấy một luồng sinh mệnh đặc thù của nam nhân tiến vào đầy ắp miệng nhỏ của mình.

Nàng nuốt xuống không xuể, đem đều côn thịt nhả ra.

Dương tinh vẫn tiếp tục khai phóng, Bảo Kiều với Lệ Huân chưa kịp phản ứng đã cảm thấy dung dịch sền sệt dính đầy khuôn mặt diễm lệ, khiến các nàng nhìn qua càng thêm gợi cảm.

Lâu ngày mới gặp lại nên tình cảm dâng trào, Lạc Nam không hề áp chế, được các thê tử ôn nhu săn sóc khiến hắn khai hỏa phát súng đầu tiên.

“Khanh khách… phu quân ra sớm như vậy, xem ra lần này tỷ muội chúng ta có cơ hội ép khô chàng!” Lệ Huân che miệng cười khẽ, nâng bầu sữa to lớn nhất ở đây kẹp lấy côn thịt vào trong khe, dùng từng tấc da mềm làm sạch tiểu huynh đệ cho hắn.

“Muội đừng có vội mừng, bắn bao nhiêu phát không quan trọng, quan trọng là nó còn cứng hay mềm…” Thiên Diệp Dao bĩu môi, đưa tay bắt lấy côn thịt, chỉ cảm thấy nó vẫn cứng rắn nóng rực như sắt nung.

Chúng nữ đều là vợ của Lạc Nam nhiều năm, không phải thiếu nữ thẹn thùng, lời nói trong chuyện phòng the cũng cực kỳ lớn mật.

Ngay cả Cơ Nhã và Cơ Băng vốn lạnh nhạt ít nói cũng đã sớm hình thành thói quen.

“Khà khà, muốn ép khô phu quân, các nàng còn phải cố gắng nhiều…” Lạc Nam cười tủm tỉm:

“Để ta xem thử, đất đai còn màu mỡ hay không đây?”

Nói xong, hắn đem Yên Nhược Tuyết đè xuống, tách đôi chân dài miên man của nàng ra, vuốt ve hai bên đùi mịn.

“Không có chàng cày cấy, nó đương nhiên đã khô cạn…” Yên Nhược Tuyết mang theo chờ mong, thì thào nhìn hắn.

“Vậy sao?” Lạc Nam vươn tay vuốt ve cô bé của nàng, trêu chọc nói:

“Khô đâu không thấy, ta thấy nó đang ướt đẫm đây này!”

Hắn đem ngón tay đút vào, thấy chật chội khó tả, các thớ thịt mềm như muốn ăn tươi nuốt sống đầu ngón tay hắn.

“Phu quân… đừng trêu thiếp, cắm vào đi chàng, trở về với thiếp!” Yên Nhược Tuyết thở gấp cầu hoan…

Lạc Nam tràn đầy thương yêu nhìn các thê tử: “Đã để các nàng chịu khổ quá lâu rồi!”

Không cần nam nhân của mình hành động, Thiên Diệp Dao đem hai mép cô bé của Yên Nhược Tuyết tách ra, Thành Bích nắm lấy côn thịt đặt chuẩn vị trí.

Lạc Nam chỉ cần dùng lực đẩy mạnh…

Ót…

Theo một thanh âm ma sát đầy dâm mị, đôi nam nữ cùng lúc rùng mình, khoái cảm không thể hình dung lắp đầy tâm trí hai người…

“Chật… Nhược Tuyết, của nàng chật quá, tuyệt vời quá…” Lạc Nam thở nặng nhọc, ánh mắt sủng ái nhìn nữ nhân nằm dưới thân thể mình.

Nàng vẫn là Yên Nhược Tuyết, vẫn là nữ nhân đầu tiên của hắn, vẫn là nữ nhân với lòng bao dung vô bờ…

“Phu quân, thiếp cảm nhận được rồi, cảm nhận được chàng đã lắp đầy thiếp, cảm nhận được tư vị khiến thiếp say mê…” Yên Nhược Tuyết ôm chặt lấy eo nam nhân, hai mắt đầy nhu tình mật ý:

“Làm thiếp đi chàng!”

Động đào của nàng đang xoắn lấy côn thịt của Lạc Nam như một vòng xoáy, nó đòi hỏi và kiếm tìm cảm giác mỹ diệu đã xa cách từ lâu.

Lạc Nam không để thê tử phải thất vọng, hắn cúi người hôn lấy môi nàng, bên dưới ra sức nhấp từng đợt đầy chất lượng.

Sự mềm mại, ướt át của nàng khiến hắn mê say, ma sát giữa hai bộ phận ngày càng dữ dội.

“Ưm… ưm… ưm…” Yên Nhược Tuyết chỉ thấy linh hồn của mình đã lìa khỏi thân xác, nàng như con thuyền nhỏ lênh đênh trước từng đợt sóng vô tận đầy dũng mãnh.

Mỗi một cú thúc đều chạm đến tận cùng hoa tâm của nàng, thanh côn thịt hung hăng đó chiếm lấy nàng, nam nhân của nàng sở hữu nàng.

Yên Nhược Tuyết mê đắm cảm giác như vậy, tận hưởng cảm giác như vậy.

Chúng nữ vây quanh hai người, Cơ Nhã với Cơ Băng âu yếm từ phía sau Lạc Nam, dùng hai bầu sữa rung rinh mát xa tấm lưng trần của hắn.

Bảo Kiều, Thành Bích tinh nghịch liếm láp thân thể Yên Nhược Tuyết…

Lạc Nam đem bờ môi Yên Nhược Tuyết tách ra, nhường cho Lệ Huân hôn nàng, mà hắn thì ôm lấy Thiên Diệp Dao đang nghịch ngợm một bên, khóa chặt đôi môi đỏ thẫm của công chúa Đa Bảo Các.

“Hứ!” Thiên Diệp Dao yêu kiều hừ một tiếng, đầu lưỡi ngọt ngào vươn ra chủ động tiến vào miệng nam nhân, mặc cho hắn chiếm đoạt.

“Sướng… thiếp chết mất, phu quân, các tỷ muội… giết chết Nhược Tuyết đi!”

Được cấy cày sau bao ngày khô hạn, Yên Nhược Tuyết vô cùng mẫn cảm, được nam nhân mình yêu và các tỷ muội nhấn chìm trong biển tình, nàng thét lên trong đê mê, âm tinh từ tận cùng cơ thể trào dâng.

Bạch bạch bạch bạch bạch bạch…

Cảm nhận được cô bé của nàng co thắt dữ dội, Lạc Nam mãnh liệt chạy nước rút, hung hăng cắm thật sâu và mạnh.

“Ra đi phu quân, cho thiếp… bắn vào trong thiếp!” Yên Nhược Tuyết thỏa mãn hét to, lông mi rung động, hạ thể vặn vẹo, bấu chặt móng tay vào bắp đùi mềm mịn của Thành Bích cùng Bảo Kiều đang ở bên cạnh.

Lạc Nam gầm lên một tiếng, lại nhấp sâu vài chục cái sau cùng, cắm đến tận cùng thân thể nữ nhân, bắn mạnh từng đợt…

“Hức…”

Yên Nhược Tuyết sướng đến khóc lên, môi nở nụ cười đầy mãn nguyện, thở hổn hển khiến bầu sữa phập phồng lên xuống.

Lạc Nam nằm ngửa ra ôm lấy nàng âu yếm… giúp thê tử tận hưởng trọn vẹn dư vị của cuộc cao triều.

“Phu quân… các tỷ muội chờ đợi kìa chàng!” Yên Nhược Tuyết đặt môi hôn lên trán hắn, nỉ non nói.

Nam nhân này vẫn luôn ưu ái nàng, giữa các tỷ muội hắn vẫn luôn sủng hạnh nàng đầu tiên.

Trong lòng hắn, nàng vẫn luôn là nữ nhân đầu tiên của mình, độc nhất vô nhị…

Điều này thật sự khiến Yên Nhược Tuyết cam tâm tình nguyện chết vì hắn.

Lạc Nam vuốt ve mái tóc có phần rối bời của Yên Nhược Tuyết, lại nhìn lấy chúng nữ bên cạnh mình, ôn tồn nói:

“Tu luyện khô khan không ngày tháng, các nàng chính là động lực để ta tiếp tục tiến bước…”

“Đến đây! Để phu quân hầu hạ các nàng!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258