Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 32
Phần 32

Một gốc nào đó bên trong vũ trụ…

Thôn xóm nhỏ yên bình, nhà tranh vách lá, đồng lúa chín vàng, cánh diều bay lượn, tiếng cười đùa khanh khách của một đám nhóc loai choai đầy vui vẻ.

KẼO KẸT…

Cửa thôn mục nát phủ bụi lâu ngày vẫn khép chặt đột nhiên mở ra…

Từ bên trong, một nhóm người kéo nhau ra ngoài…

Nếu có người xa lạ ở đây, chắc chắn sẽ trợn mắt há hốc mồm nhìn tình cảnh này…

Quá mức đối lập, chưa từng thấy cảnh tượng nào trên thế gian này kỳ dị như vậy…

Một lão thái bà hai mắt mù lòa, thấp còi như đứa trẻ.

Một bà lão khác toàn thân đều do khung gỗ cấu tạo mà thành, chỉ có cái đầu người vẫn còn nguyên vẹn.

Một người biến dạng cơ thể, trên da thịt lít nha lít nhí vô số phù văn như những hình xăm kỳ lạ, chỉ có khuôn mặt bình thường của nữ nhân vẫn còn lành lặn.

Một vị đại thẩm có dáng vẻ thô kệch, diện mạo tục tằng, mất đi một tay một chân, nhảy lò cò, hông vắt hai cây dao mổ lợn…

Bốn nữ quái nhân, vô cùng kỳ dị.

Nhưng đối lập ở chỗ, bên cạnh của bốn nữ quái nhân… mỗi người đi theo một vị tuyệt thế mỹ nhân, sở hữu dung nhan có thể khiến bất kỳ nam nhân nào cũng phải điên đảo.

Trong đó một vị thân khoác Kim bào, mái tóc hoàng kim lộng lẫy, cao quý thiên thành.

Một vị tóc tím như khói, môi tím như nho, thành thục như mật đào chín mọng.

Một vị mỹ nữ phương Tây mặc váy công chúa yêu kiều, miệng nở nụ cười ngọt ngào.

Một vị dịu dàng đoan trang, thân khoác kimono thêu từng cánh hoa anh đào, nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

Bốn nữ quái nhân, bốn vị mỹ nhân…

Tổ hợp tám người vô cùng kỳ quặc, không ai giống ai.

“Bộ xương già của mấy lão bà chúng ta không tiện ra ngoài, đây là tín vật… mấy tiểu nha đầu các ngươi mang theo bên mình là được!”

Cầm tay bốn vị mỹ nữ, bốn nữ quái nhân mỉm cười hòa ái.

“Sư phụ… chúng ta chắc chắn sẽ quay về thăm các ngươi!” Bốn vị mỹ nữ tràn đầy lưu luyến, hai mắt rưng rưng, ôm chặt lấy mấy quái nữ.

“Tốt lắm, lần sau trở về… nhớ dẫn theo tiểu tử họ Lạc khốn kiếp kia!” Đại thẫm cụt tay cụt chân miệng phun ra lửa.

“Khanh khách!” Bốn nữ che miệng cười: “Nhất định không để các vị sư phụ phải thất vọng!”

“Đi thôi… đi thôi!” Bà lão sở hữu thân thể bằng gỗ phất phất tay, vang lên thanh âm lạch cạch khi các linh kiện va chạm.

Nữ tử toàn thân biến dạng đột ngột đưa tay về phía trước, vô số phù văn huyền ảo từ các hình xăm trên người nhấp nháy, gia trì vào không gian.

RĂNG RẮC…

Trước sự tác động của những phù văn huyền ảo, không gian nứt ra, hình thành một cánh cửa kiên cố.

Tứ nữ cắn cắn môi, nửa muốn bước vào nửa không nở.

“Haiz, đi thôi…” Bà lão mắt mù thấp còi vẩy tay.

Một cổ Đế Uy cuồn cuộn như sấm vang chớp giật, hung hăng tác động lên người tứ nữ.

Các nàng chưa kịp định thần, toàn thân đã biến mất dạng sau cánh cửa không gian.

Đợi khi cánh cửa hoàn toàn khép lại, những Phù Văn huyền ảo mới triệt để biến mất.

Bốn nữ quái nhân ngẩn người nhìn vào khoảng không…

Thật lâu không nói…

Hải Dương bao la vô tận, sâu dưới lòng biển…

Không có màu đen kịch, tăm tối như tưởng tượng.

Vô số viên Dạ Minh Châu hoa lệ chiếu sáng lộng lẫy, vô số rạn san hô, ngọc trai phản chiếu như thần tích.

Từng tòa Đại Điện khổng lồ sừng sững tọa trấn, bất chấp lực ép vô tận từ nước biển, bất chấp đại hải bao la, những kiến trúc này trường tồn theo năm tháng.

Côn Bằng Tộc!

Chủng tộc với số lượng cá thể thưa thớt, nhưng cực kỳ mạnh mẽ và khổng lồ.

Không chỉ có ưu thế kinh người dưới biển cả, mà ngay cả trên bầu trời… Côn Bằng vẫn hiên ngang tung hoành, giang cánh bay lượn, chẳng sợ hãi bất kỳ một tồn tại nào.

Ngày hôm nay, từng thân ảnh Côn Bằng trên khắp các đại hải bao la kéo về, chúng nó hiện ra bản thể, so với những toàn kiến trúc hoa lệ còn to lớn hơn.

Đế Tử Côn Bằng Tộc – Côn Phá Hải đứng ở trung tâm, thể hiện khí độ tự tin mãnh liệt, khí cơ cường đại khuếch tán, vô số Yêu Thú trong biển nhao nhao quỳ xuống, nơm nớp lo sợ.

RỐNG!

Tiếng gầm khiến đại hải dậy sóng, mặt biển sôi trào, Côn Bằng Tộc Trưởng hiên ngang xuất hiện, toàn thân như chiếc thuyền khổng lồ, trong miệng phun ra nuốt vào Đế Uy:

“Côn Minh Nguyệt ở Tuế Nguyệt Cung đã thành Đế!”

Côn Phá Hải nghe vậy cất tiếng cười to: “Haha, thành Đế lúc nào mà chẳng được, hài nhi chẳng qua là muốn quân lâm Thiếu Đế Chi Chiến một phen, vang danh vũ trụ, sau đó thành Đế trong sự vinh quang!”

“Không tệ!” Côn Bằng Tộc Trưởng tràn đầy tán thưởng nhìn nhi tử mình, gầm lên từng chữ:

“Nếu lần này ngươi đạt thành tích ưu việt bên trong Thiếu Đế Chi Chiến, ta mới có mặt mũi hướng về Tuế Nguyệt Nữ Đế cầu hôn Côn Minh Nguyệt cho ngươi!”

“Sẽ không để phụ thân phải thất vọng!” Côn Phá Hải ngẩng đầu ưỡn ngực, ánh mắt tràn ngập sức nóng.

Côn Minh Nguyệt, nữ nhân sở hữu huyết mạch Côn Bằng tinh khiết nhất trong vũ trụ này, so với mẫu thân của hắn đang là Côn Bằng Hoàng Hậu còn xuất chúng hơn.

Trước đây khi cảm ứng được khí tức Côn Bằng của Côn Minh Nguyệt, Côn Bằng Tộc Trưởng cũng đã liên thủ các tộc Thần Thú khác kéo đến Tuế Nguyệt Cung hỏi tội.

Kết quả bị Tuế Nguyệt Nữ Đế một người đánh cho tơi bời, còn giam cầm trong hư không.

Biết không thể chống lại đệ nhất cường giả, Côn Bằng Tộc vội vàng chuyển đổi thủ đoạn.

Thay vì bắt Côn Minh Nguyệt giao trả Huyết Mạch, bọn hắn quyết định sẽ cưới nàng về làm dâu của Côn Bằng Tộc.

Đến khi đó, hậu nhân sau này lo gì không có thiên phú cường đại, lo gì không vĩnh thế phồn vinh?

Côn Phá Hải hắn là đệ nhất Đế Tử của Côn Bằng Tộc, độ tinh khiết trong Huyết Mạch chỉ kém Côn Minh Nguyệt hai bậc mà thôi.

Cộng thêm thân phận cao quý của mình, nếu lần này hắn biểu hiện rực sáng bên trong Côn Bằng Tộc, chắc chắn Côn Minh Nguyệt sẽ chú ý đến hắn.

Khi đó phụ thân là Tộc Trưởng của Côn Bằng Tộc đến Tuế Nguyệt Cung cầu hôn, lo gì không thành?

Chẳng lẽ Côn Minh Nguyệt sẽ từ chối kết hôn với người đồng tộc hay sao?

Càng nghĩ càng hưng phấn, Côn Phá Hải cất tiếng cười sảng khoái.

Trực chỉ Thiếu Đế Chi Chiến!

Không chỉ riêng Côn Bằng Tộc có dự tính này… mà rất nhiều Thần Thú tộc khác tại Tiên giới cũng không mưu mà hợp.

Nếu Tuế Nguyệt Nữ Đế quá mạnh, nếu Tuế Nguyệt Cung quá khó chơi…

Vậy tại sao phải tiếp tục dùng bạo lực giải quyết vấn đề?

Những nữ nhân kia sở hữu Huyết Mạch Tinh Khiết, không thể bắt các nàng… vậy cưới càng nàng về tộc không được sao?

Đến lúc đó các nàng chính là người đồng tộc, mà người khác nhìn vào cũng sẽ kính nể bọn hắn có thể thông gia với Tuế Nguyệt Cung như mặt trời ban trưa ở thời điểm hiện tại.

Bạch Hổ Tộc, Kỳ Lân Tộc, Kim Ô Tộc, Băng Hoàng Tộc, Kim Sí Đạt Bằng Tộc, Thiên Hồ Tộc…

Các tộc Thần Thú đều khuyến khích Đế Tử nhà mình thể hiện thật vượt trội trong Thiếu Đế Chi Chiến, tốt nhất là lọt vào top 10, để trưởng bối còn có vốn liếng, ưỡn ngực tự hào thương lượng chuyện hôn nhân với Tuế Nguyệt Cung.

Để động viên và khuyến khích, các tộc Thần Thú đều dốc lòng cung cấp tài nguyên, công pháp, thần thông, vũ kỹ, pháp bảo các loại… hỗ trợ Đế Tử hết mình trong khả năng có thể.

Bằng không nếu Đế Tử nhà mình quá mức phế vật, bọn hắn làm sao không biết xấu hổ đi cầu hôn thành viên dưới trướng đệ nhất cường giả?

Cũng chính vì nguyên nhân này, mà Đế Tử đến từ các tộc Thần Thú chiến ý sôi sục, quyết tâm dốc hết thủ đoạn, triển lộ sạch tài năng, dù phải liều mạng cũng phải mang mỹ nhân về nhà.

Đối với Thần Thú như bọn hắn, có được bạn lữ sở hữu Huyết Mạch tinh khiết hơn cả mình chính là vinh quang vô thượng.

Sánh ngang Tổ Tiên!

Vì một đám nữ nhân ở Tuế Nguyệt Cung, Thiếu Đế Chi Chiến dự kiến diễn ra càng thêm máu lửa.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258