Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 162
Phần 162

“Ồ?” Hắc Trư lại lần nữa tò mò.

Chiến lực của Hầu Ca vô cùng kinh khủng, người nào đủ tư cách có thể khiến hắn cảm thấy hứng thú ở Thiếu Đế Chi Chiến?

Chẳng lẽ là Quỷ Đỏ?

Có khả năng a, dù sao Quỷ Đỏ cũng lấy danh nghĩa Đế Tử của Chiến Mệnh Cung xuất hiện, mà Chiến Mệnh Cung là thế lực vô cùng thần bí từ trước đến nay, năm đó Hầu Ca cũng có giao lưu qua lại vài lần, tò mò về Đế Tử của Chiến Mệnh Cung cũng là điều hợp lý.

“Bất quá… nếu để Hầu Ca biết ngay cả Quỷ Đỏ cũng phải về nhì, không biết sẽ có cảm tưởng gì…” Hắc Trư trong lòng hài hước, ra vẻ thần thần bí bí đáp:

“Thiếu Đế Chi Chiến kỳ này có thể nói là đặc sắc tuyệt luân, ngươi chắc chắn không lường trước được quán quân sẽ là ai…”

“Ồ…” Tôn Hầu Tử sắc mặt hứng thú, bỗng nhiên cầm Như Ý Kim Cô Bổng hướng đầu Hắc Trư đập xuống.

Lần này có cả mấy loại Vực theo cùng, trực tiếp đem heo mập toàn thân định trụ.

PHỐC!

Hắc Trư chỉ cảm thấy đầu nổ đom đóm, có vô số ngôi sao nhỏ xoay tròn trên đỉnh đầu, u lên một cục to tướng.

“Heo mập chết bầm, dám úp úp mở mở trước mặt lão Tôn? Lâu ngày không ăn gậy khiến ngươi ngứa da?” Tôn Hầu Tử cười lạnh nói.

Hắc Trư trong lòng thầm mắng một tiếng khỉ đột, ngoài mặt cười hề hề làm lành:

“Hầu Ca đừng nóng, chuyện như thế này phải xem từ đầu đến cuối mới thú vị, biết trước kết quả không hay…”

“Tiểu đệ có Lưu Ảnh Ngọc thu lại toàn bộ quá trình vòng cuối của Thiếu Đế Chi Chiến, để lát nữa cho Hầu Ca xem!”

“Vậy còn nghe được!” Tôn Hầu Tử hừ một tiếng, tiếp tục quan sát quá trình Thải Quỳnh Dao độ kiếp.

Hắc Trư cũng đưa mắt nhìn lên thiên không, thầm nghĩ từ bao giờ Vạn Yêu Thánh Địa đào ra được huyết mạch Cửu Thải Thôn Thiên Xà thuần túy đến như vậy…

Bất quá, nếu có người để ý ánh mắt của Hắc Trư lúc này, sẽ phát hiện khi nó nhìn về Thải Quỳnh Dao đơn thuần chỉ là ánh mắt tán thưởng mà trưởng bối dành cho hậu bối, hoàn toàn không có vẻ đê tiện vô liêm sĩ như lúc bình thường.

Mặc dù con heo này háo sắc, nhưng nó là một người cực kỳ có nguyên tắc…

Thải Quỳnh Dao là đệ tử của Cửu tỷ, đồng nghĩa với là hậu bối của nó mà thôi.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, Đế Kiếp giữa thiên không chậm rãi tiêu tán.

Thải Quỳnh Dao toàn thân tràn ngập sức mạnh, tu vi dừng bước trước ngưỡng Đại Yêu Đế.

Mặc dù người thành công đột phá đại cảnh giới chính là nàng nhưng trong đôi mắt đẹp của Thải Quỳnh Dao vẫn còn hiện lên cảm giác khó tin.

Hiển nhiên, ngay cả chính nàng cũng không ngờ đến một giọt Huyết Mạch lại có thể khiến bản thân mình tiến bộ nghiêng trời lệch đất đến như vậy.

Từ Yêu Tôn trở thành Đại Yêu Đế, từ Thất Thải Thôn Thiên Xà trở thành Cửu Thải Thôn Thiên Xà, thức tỉnh cả Công Pháp tối cao trong bộ tộc, lĩnh ngộ Thần Thông độc hữu của tổ tiên.

Tiềm lực gia tăng, thiên phú gia tăng, tu vi gia tăng, chiến lực gia tăng.

Điều này đối với bất kỳ Thần Thú nào mà nói cũng là sự lột xác khủng bố.

Nghĩ đến tất cả những điều này là do một nam nhân mang đến cho mình, trong lòng Thải Quỳnh Dao hiện lên cảm giác là lạ, hình bóng của hắn xuất hiện trong tâm trí, môi hồng lẩm bẩm:

“Ta tiến bộ nhanh như vậy, chắc có thể đuổi kịp bước chân ngươi…”

“Haha, chúc mừng tiểu công chúa Vạn Yêu Thánh Địa, thực lực đại tăng, càng thêm xinh đẹp…” Các Trưởng Lão tiến đến vây quanh, từng khuôn mặt tràn đầy tự hào và kinh hỉ.

“Tất cả là nhờ Huyết Mạch mà Lạc công tử ban tặng, Quỳnh Dao chỉ may mắn mà thôi!” Thải Quỳnh Dao nhoẻn miệng cười rạng rỡ.

“Haha, Huyết Mạch là một chuyện, có thành công tiếp nhận Huyết Mạch hay không lại là chuyện khác…” Tôn Hầu Tử nghiêm trang bước đến, động viên nói:

“Quỳnh Dao ngươi không cần khiêm tốn mà phủ nhận nỗ lực của mình!”

“Hầu thúc thúc!” Thải Quỳnh Dao cong môi nhìn lấy Tôn Hầu Tử, nói:

“Quỳnh Dao so với thúc thúc còn kém xa lắm, cần các vị trưởng bối dạy bảo nhiều hơn!”

“Trẻ nhỏ dễ dạy!” Đám lão già khoái chí gật gù.

“Hắc hắc, hôm nay là ngày vui của chúng ta, mau tổ chức đại yến, Trư gia đã mấy ngày không ăn gì!” Hắc Trư cười tủm tỉm nhìn sang Tôn Hầu Tử, thèm nhỏ dãi nói:

“Hầu Ca, chỗ của ngươi còn Bàn Đào Quả không?”

“Vị này là…” Thải Quỳnh Dao ánh mắt cổ quái nhìn lấy Hắc Trư, nàng chưa từng thấy Yêu Thú nào xấu đến như vậy, lại còn cái quần lót màu hồng phấn kia thật sự không tạo ấn tượng tốt cho nữ nhân a.

“Đừng để ý đến hắn!” Tôn Hầu Tử không thèm đếm xỉa Hắc Trư nói.

Vì phần lớn thời gian trước đây của Hắc Trư đều ở trạng thái ngủ say nên không có tìm đến Vạn Yêu Thánh Địa, số lần ít ỏi tiến đến đều bị Cửu Tỷ ngăn cách không để đồ nhi của mình tiếp xúc với con heo hư hỏng này.

Cho nên Thải Quỳnh Dao không hề nhận biết Hắc Trư, nhưng Hắc Trư lại có thể nhận biết nàng.

“Hầu Ca, mặt mũi của Trư gia đều bị ngươi làm mất hết!” Hắc Trư bất mãn, nhìn sang Thải Quỳnh Dao tự tin giới thiệu:

“Ta là tiểu đệ của Cửu tỷ và Hầu Ca, tiểu nữ ngươi có thể gọi Trư Gia thúc thúc!”

Thải Quỳnh Dao âm thầm giật mình, bất quá nhìn sang Thánh Chủ và các vị trưởng lão không hề phủ nhận lời của Hắc Trư, nàng đành đè nén cảm giác nghi hoặc trong lòng, hướng về Hắc Trư khách khí gật gật đầu:

“Thúc thúc tốt!”

Nhưng mà ngay lúc này, Thải Quỳnh Dao đột nhiên nhớ lại một chuyện… đó là lúc nàng và Lạc Nam chạm mặt lần đầu tiên.

Ngày đó, nàng nghe theo lệnh của sư phụ đến Thiên Địa Hội mua lấy pho tượng đất có hình con Mèo, đáng tiếc đã bị Lạc Nam nhanh tay mua trước.

Thải Quỳnh Dao lấy danh nghĩa được một vị tiền bối nhờ vả, muốn dùng giá cả đắt gấp mấy lần để mua lại pho tượng con Mèo nhưng bị Lạc Nam từ chối, hắn còn hỏi nàng một câu hết sức kỳ quái:

“Tiền bối của các ngươi có phải là một con Heo?”

Thải Quỳnh Dao lập tức liền nổi giận, bởi vì người nhờ nàng mua pho tượng chính là sư phụ của mình, sư phụ vốn là Thần Thú Cửu Đầu Xà, một tuyệt đại giai nhân khiến cả nàng cũng phải ngưỡng mộ, Lạc Nam lại dám liên tưởng đến heo?

Nhưng giờ khắc này, khi chứng kiến Hắc Trư xưng đệ gọi huynh với Hầu thúc thúc, còn thừa nhận là tiểu đệ của sư phụ mình, Thải Quỳnh Dao đã hiểu vì sao lúc đó Lạc Nam hỏi một câu như vậy.

“Xem ra Lạc công tử cũng từng đụng độ vị Trư thúc thúc này, và Trư thúc thúc cũng muốn tìm kiếm pho tượng…” Thải Quỳnh Dao trong lòng dâng lên cảm giác tò mò:

“Vì sao Hầu thúc thúc, Trư thúc thúc và cả sư phụ đều muốn tìm những pho tượng? Chúng có liên quan gì sao?”

“Được rồi, Quỳnh Dao thành công đăng Đế, quả thật là chuyện đáng mừng…” Tôn Hầu Tử cũng là nhân vật ham chơi, vội vàng phân phó nói:

“Lập tức thiết yến toàn Thánh Địa, chúng yêu say sưa ba ngày ba đêm!”

“Tuân mệnh!” Chúng trưởng lão vui vẻ lĩnh mệnh, nhanh chóng chia nhau hành động.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258