Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 47
Phần 47

“Khốn nạn, nữ nhân này rõ ràng đã là Đế… vì sao được quyền tham gia Thiếu Đế Chi Chiến?”

Tại chiến trường khác, một vị nữ tử tóc vàng óng ả, thân hình nóng bỏng, dung nhan quyến rũ bùng phát Đế uy, tu vi Đế Giả uy mãnh như sóng thần.

Quang Minh chi lực được nàng điều động, cạnh tranh săn giết Tinh Không Thú với một đám tám vị Đế Tử, Đế Nữ đến từ nhiều phương thế lực.

Như hạc giữa bầy gà, khi tất cả những người khác tu vi chỉ là Tôn… mà nàng lại chính là Đế.

Nếu Lạc Nam có mặt ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra nàng này chính là Hoàng Y Thiền đang thi triển Hóa Quang Huyền Biến.

Ỷ vào tu vi vượt trội, tốc độ săn giết Tinh Không Thú của Hoàng Y Thiền khiến người xung quanh nhìn hoa cả mắt.

Nhìn nàng săn giết Tinh Không Thú hồi lâu, một vị Đế Tử rốt cuộc hiểu ra vấn đề, bực bội nói:

“Nữ nhân này thi triển Bí Thuật gia tăng tu vi nên mới thành Đế, tu vi thật sự vẫn ở mức Tôn, đủ điều kiện tham gia Thiếu Đế Chi Chiến!”

“Ra là thế…” Đám người bừng tỉnh.

“Vậy chúng ta liên thủ, ta không tin nhiều người như vậy còn tranh không lại nàng!” Một vị Đế Nữ đề nghị.

“Tốt!”

Tất cả Đế Tử, Đế Nữ hưng phấn gật đầu, nhao nhao thi triển Vũ Kỹ, các loại thuộc tính Tôn Lực dung hợp vào nhau, vô cùng mạnh mẽ.

Nhưng ngay khi bọn hắn triển khai công kích, Hoàng Y Thiền môi đỏ cong lên, Phân Lực Huyền Quang cuồn cuộn chiếu rọi thiên không, hóa thành hàng loạt tấm Quang Minh Thuẫn.

Công kích đánh vào Quang Minh Thuãn, Phân Lực Huyền Quang lập tức thể hiện quyền uy của mình.

Các loại Thuộc Tính vốn dĩ dung hợp bị tách rời, phân biệt riêng lẻ với nhau, uy lực suy yếu vô số lần…

Hoàng Y Thiền cũng nhân cơ hội diệt sạch toàn bộ Tinh Không Thú.

Không để ý thần sắc khó coi của đám đông, chân đạp Thuận Không Bộ, chỉ thoáng chốc đã mất dạng.

RỪ…

Tại một vùng không gian loạn lưu, toàn bộ Tinh Không Thú cạn kiệt sinh cơ ảm đạm ngã xuống, số lượng lên đến tận mấy trăm con.

Ở giữa đám thi thể, một con Tinh Không Thú nhìn cảnh tượng này, sát cơ trong mắt dần dần lắng xuống, bên trên móng vuốt sắt lẹm có một loại hắc thủy đen kịch chìm vào trong cơ thể, mang theo lực cắn nuốt tước đoạt sinh mệnh vô cùng cường đại.

Hiển nhiên, chính nó là thủ phạm đã trộn lẫn vào bầy đàn, tàn sát đồng loại…

Đây là tình cảnh cực kỳ hiếm thấy, bởi vì bản năng của Tinh Không Thú thường không tự công kích lẫn nhau, trừ một vài trường hợp nhất định…

Động tĩnh chiến đấu vừa rồi khá lớn, đã có không ít người bị thu hút, đang bằng tốc độ nhanh nhất tiến đến.

Đi đầu là một tên Đế Tử của Hỏa Long Tộc, khi chứng kiến con Tinh Không Thú còn sống duy nhất tại hiện trường, hắn bùng nổ sát khí, khóe miệng cười gằn:

“Con mồi này thuộc về ta!”

Nói xong, Long Trảo thiêu đốt hỏa diễm cuồng bạo, hung hăng trấn xuống Tinh Không Thú.

Mà khi chứng kiến công kích của đối thủ, Tinh Không Thú giường như bị hoảng sợ, đứng im tại chỗ… để mặc công kích kia đánh vào thân thể mình.

ĐÙNG!

Va chạm kịch liệt, Tinh Không Thú bị Hỏa Long Trảo xé thành hai nửa.

“Haha!” Đế Tử Hỏa Long Tộc đắc ý cười khoái trá.

Nhưng mà sau đó, sắc mặt của hắn đột ngột đại biến.

Chỉ thấy khi thi thể của Tinh Không Thú bị xé đôi, từ bên trong thi thể đó bước ra thân ảnh của một nữ tử toàn thân váy đen, dung nhan sắc sảo, ánh mắt cao ngạo, mi cong kiêu sa, mũi quỳnh môi thắm, xinh đẹp vô ngần.

Điều đáng nói chính là, trên bả vai của vị nữ tử này xuất hiện một vết xước nhỏ, chính là do Hỏa Long Trảo vừa rồi lưu lại.

“Không thể nào…” Đế Tử Hỏa Long Tộc sắc mặt trắng bệch.

“Công kích đối thủ ở vòng đầu tiên, phạm vào quy tắc! Ngươi bị đào thải!” Từ bên trên Sinh Mệnh Bài của Đế Tử Hỏa Long Tộc vang lên giọng nói lạnh nhạt.

“Không… ta không biết, ta không biết đó là nhân loại!” Đế Tử Hỏa Long Tộc oán độc trừng trừng nhìn nữ tử, dung nhan hoàn mỹ của nàng lúc này chỉ khiến hắn cảm thấy cực độ chán ghét:

“Tiện nhân, ngươi dám lừa gạt ta? Dám dụ ta vào bẫy?”

Nữ tử biểu hiện lạnh nhạt, vết xước trên vai nhanh chóng khép lại như chưa từng có gì xảy ra.

Mà ở phía đối diện, trong tiếng gầm thét không cam lòng của Hỏa Long Đế Tử, Sinh Mệnh Bài trên người hắn hóa thành Truyền Tống Trận, cưỡng ép đem hắn hút khỏi Tiên Ma Mộ Địa.

Bị đào thải rồi!

Không ít Đế Tử, Đế Nữ vừa đuổi đến nhìn thấy cảnh tượng này mà rùng mình.

Nữ nhân trước mặt quá mức tà môn, nếu không phải Hỏa Long Đế Tử tham lam hấp tấp công kích đầu tiên, chỉ sợ bất kỳ ai trong số bọn hắn cũng sẽ trúng kế của nàng.

Hóa trang thành Tinh Không Thú dụ dỗ đối thủ công kích chính mình, từ đó xúc phạm quy tắc, trực tiếp bị đào thải.

Phải biết rằng, vị Hỏa Long Đế Tử kia ở Thiếu Đế Chi Chiến kỳ trước lọt vào top 80 trên Thiếu Đế Bảng đấy, thực lực của hắn thừa sức có thể tiến vào vòng hai tranh đấu một phen.

Hiện tại tất cả đều mất…

Nữ tử không để ý đến đám người, tóc đen nhẹ nhàng tung bay…

Thuận Không Bộ triển khai, nhanh chóng rời khỏi hiện trường.

Mãi đến khi bỏ xa tầm mắt của đám người, nàng lại tiếp tục săn giết một con Tinh Không Thú, trốn vào xác của nó, triệt để hóa thân thành Tinh Không Thú.

Kịch bản cũ lại diễn ra, kẻ nào đui mù công kích con Tinh Không Thú này, số phận của hắn sẽ như vị Hỏa Long Đế Tử xui xẻo.

“Ngu xuẩn!”

Bên ngoài đại điện, một vị Hỏa Long Đế nổi nóng gầm thét lên.

Nhìn nhi tử của mình bị trúng kế và đào thải, sắc mặt của hắn đen như màu đất.

Oán hận trừng mắt nhìn sang chúng nữ Làng Nhất Thế, hiển nhiên hắn nhận ra nữ nhân hãm hại nhi tử của mình chính là người đến từ thế lực này.

“Nàng gọi Ỷ Vân sao… thủ đoạn ngụy trang thật cao minh, sợ rằng dù là Đế Cấp Cường Giả bình thường cũng khó lòng nhìn thấu!”

Không ít cường giả buông lời cảm thán, bị tình cảnh vừa rồi làm cho kiêng kỵ.

“Tính đến thời điểm hiện tại, đã có đến 8 vị Đế Tử, 3 vị Đế Nữ trúng kế của nàng dẫn đến đào thải…” Một vị trưởng lão Thiên Địa Hội lên tiếng.

“Nếu chỉ xét về khả năng loại bỏ đối thủ ở tại vòng thứ nhất, Ỷ Vân có thể xếp đầu!” Bụt của Cổ Việt Tộc tấm tắc vuốt râu, tràn đầy tán thưởng.

Thiếu Đế Chi Chiến vốn là như vậy, mọi thủ đoạn đều là thực lực…

“Hừ, may cho nàng chưa gặp Đế Tử của chúng ta mà thôi!” Trưởng Lão Ma Long Tộc cười lạnh, tràn đầy tự tin nói:

“Chỉ có những kẻ vô dụng mới bị đánh lừa bởi mưu kế thấp kém như vậy, thật là ngu xuẩn!”

“Ngươi…” Hỏa Long Đế hai mắt phún hỏa, ngay cả Chân Long Trưởng lão sắc mặt cũng trở nên âm trầm.

Hỏa Long là chi nhánh dưới trướng của Chân Long, xem như người cùng phe… Ma Long Trưởng Lão sỉ nhục Hỏa Long chính là gián tiếp đánh vào mặt Chân Long bọn hắn.

Trước đó vừa mới trêu tức Ma Long Ngũ bị Lạc Nam dọa chạy, thì ngay lập tức Đế Tử của bọn hắn bị một nữ nhân tính kế mất cả tư cách dự thi.

Làm sao có thể không tức giận?

Thế là cả Chân Long và Ma Long đều trừng mắt nhìn về phía Nữ Hoàng và chúng nữ.

Không ít người chú ý tình cảnh này mà âm thầm chép miệng.

Đắc tội cả Ma Long Tộc và Chân Long Tộc, chỉ sợ Làng Nhất Thế cùng Côn Lôn Giới không có quả ngon để ăn.

Mặc kệ ánh mắt của số đông, Nữ Hoàng cùng mấy nữ Thục Phi vẫn tương đối bình tĩnh.

Các nàng hiểu rằng, thứ để đám lão già này kinh ngạc vẫn còn rất nhiều…

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258