Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 109
Phần 109

“Tuế Nguyệt Nữ Đế!”

Toàn trường yên lặng đến cực điểm.

Sự xuất hiện của nàng như quần tinh chiếu rọi, sự hiện diện của nàng như tước đoạt mọi ánh sáng xung quanh… khiến tất cả nhân vật đang có mặt ở đây đều là những người đứng đầu trong vũ trụ vẫn không nhịn được hồi hộp…

Nàng lạnh nhạt từ Không Gian Thông Đạo bước ra, một thân cung trang màu trắng rộng thùng thình vô cùng đơn giản, che giấu đi những đường cong thân thể hoàn mỹ bên trong, không gian xung quanh vặn vẹo ẩn mất dung nhan tuyệt thế.

Mặc dù đã cố làm cho mình nhạt đi, thì loại khí chất độc nhất vô nhị vốn không nên thuộc về thế gian kia vẫn khiến nàng nổi bật giữa đương trường, đem vạn vật xung quanh ảm đạm thất sắc.

Trong thời đại của nàng, những nam nhân kiệt xuất nhất vũ trụ như Thiên Đế, Nghịch Long Đế đều phải ôm nỗi khổ tương tư.

Dù là thân nữ nhi, Tuế Nguyệt Nữ Đế chưa từng thua kém bất kỳ yêu nghiệt nào trong cùng thời đại…

Hơn thế nữa, theo thời gian dần trôi, những yêu nghiệt năm đó chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của nàng trong sự ngưỡng vọng.

Ngay cả nhân vật như Thiên Đế ở thời điểm này vẫn còn kém danh xưng đệ nhất cường giả xa lắm…

Có lẽ, cái tên Tuế Nguyệt đã là tượng trưng cho một loại thân phận tối thượng mà không ai dám khinh nhờn.

“Gặp qua Tuế Nguyệt Nữ Đế!”

Sau giây lát yên tĩnh, toàn thể đại điện nhanh chóng chào hỏi.

Cường giả vi tôn!

Bất kỳ ai bước vào con đường tu luyện đều hiểu rõ đạo lý này, cường giả ở tại nơi đâu cũng xứng đáng nhận được sự tôn trọng.

Ngay cả Trưởng Lão của Săn Ma Điện dù sắc mặt đang đen như màu đất, mồ hôi úa ra như tắm vẫn phải cung kính cúi chào.

Tuế Nguyệt Nữ Đế đột nhiên hàng lâm quả thật khiến tất cả cảm thấy bất ngờ.

Với thân phận và địa vị của nàng, chỉ cần cử Đế Nữ tham gia Thiếu Đế Chi Chiến là được, không có bất kỳ ai dám dị nghị.

Dù sao tất cả đều biết Tuế Nguyệt Nữ Đế có mâu thuẫn với Săn Ma Điện và các Tộc Thần Thú, nàng không đến nơi này để khỏi nhìn thấy bọn hắn là chuyện bình thường.

Hiện tại Tuế Nguyệt Nữ Đế xuất hiện, nhất thời khiến một đám cường giả âm thầm đoán già đoán non, muốn biết mục đích thật sự của Tuế Nguyệt.

Chẳng lẽ chỉ là đơn giản muốn xem Đệ Tử của mình thi đấu sao?

“Tuế Nguyệt Nữ Đế đại giá quang lâm, thật khiến nhà nhỏ của lão phu vinh hạnh!” Bụt đứng giữa Đấu Trường vuốt râu cười nói.

Hơn ai hết, Bụt hiểu Tuế Nguyệt Nữ Đế vì sao mà đến…

Không dưới một Cấm Kỵ tồn tại, ngay cả nhân vật như Tuế Nguyệt Nữ Đế cũng sinh lòng tò mò là chuyện đương nhiên.

Đúc thành Thời Không Thánh Thể, sở hữu Luân Hồi Kính… nếu nói về khả năng thăm dò Thiên Cơ, Bụt cho rằng ngay cả mình cũng không thể vượt qua được Tuế Nguyệt.

Bụt có thể bói ra có Cấm Kỵ tồn tại, thì Tuế Nguyệt sao lại không được?

“Bụt nói quá lời!” Tuế Nguyệt Nữ Đế thong dong phất tay, Không Gian Thông Đạo nhanh chóng khép lại.

“Mau dâng tọa!” Bụt nghiêm trang nói.

“Không cần phiền phức, cứ để bổn Đế tự nhiên!” Tuế Nguyệt Nữ Đế lắc đầu.

Trong ánh mắt kinh nghi bất định của tất cả mọi người, chỉ thấy nàng chậm rãi bước đến vị trí có nhiều Nữ Đế nhất.

Côn Lôn Nữ Hoàng hơi nhướng mày, bởi vì nàng nhìn thấy Tuế Nguyệt Nữ Đế vậy mà cất bước đi về phía mình.

Nghĩ đến quan hệ giữa Lạc Nam và một đám nữ nhân kia, Côn Lôn Nữ Hoàng hít sâu một hơi.

Hiện tại nàng đã dám khẳng định đệ tử của mình có liên quan đến Tuế Nguyệt Cung, hơn nữa quan hệ còn cực kỳ phức tạp.

Tuy trong lòng có vạn lời muốn hỏi, nhưng dù sao cũng là một nữ cường nhân có bản lĩnh, dù đối mặt với Tuế Nguyệt Nữ Đế thì Côn Lôn Nữ Hoàng cũng không lép vế chút nào, khí chất cao quý đạm nhiên như cũ, bình thản gật đầu chào hỏi.

Tuế Nguyệt Nữ Đế nhẹ nhàng đáp lại, ôn nhu nhìn lấy Tiểu Tiểu đang ngồi cạnh Côn Lôn Nữ Hoàng cười khẽ:

“Tiểu cô nương, có thể cho ta ngồi ở đây không?”

“Ực…” Không biết bao nhiêu người điên cuồng nuốt nước miếng.

Chỗ ngồi vẫn còn rất nhiều, Tuế Nguyệt Nữ Đế lại chẳng thèm ngó đến, ngay cả Bụt dâng tọa cũng không cần, lại đến muốn ngồi chỗ Tiểu Tiểu?

Mà chỗ của Tiểu Tiểu lại ở ngay cạnh Côn Lôn Nữ Hoàng…

Trước tình cảnh này, nói Tuế Nguyệt Cung không có liên quan đến Côn Lôn Giới, đánh chết bọn hắn cũng không tin.

“Làm sao có thể?” Thiên Đế sắc mặt trắng bệch không còn chút huyết sắc.

Vô số người hít sâu một hơi khí lạnh, điên cuồng động não về mục đích hành vi của Tuế Nguyệt Nữ Đế.

Tiểu Tiểu mơ mơ màng màng, mặc dù không biết vị tiền bối tỷ tỷ trước mắt này là ai, nhưng tiểu nha đầu cũng cực kỳ thông minh, dựa vào biểu hiện của những người xung quanh cũng biết vị tiền bối tỷ tỷ này địa vị cực kỳ hiển hách.

Ấy vậy mà muốn ngồi chỗ của nàng?

“Vâng, mời tiền bối tỷ tỷ ngồi!”

Tiểu Tiểu cực kỳ nhanh trí trèo sang ngồi vào lòng Côn Lôn Nữ Hoàng, nhường ghế lại cho Tuế Nguyệt.

“Tiền bối tỷ tỷ? Tiểu Tiểu thật ngoan…” Tuế Nguyệt Nữ Đế cảm thấy thú vị, ưu nhã ngồi xuống.

“Sao tiền bối tỷ tỷ biết ta gọi Tiểu Tiểu?” Tiểu Tiểu lắp ba lắp bắp, ánh mắt tròn xoe.

Tuế Nguyệt Nữ Đế mỉm cười không đáp.

Chúng nữ Thục Phi, Độc Cô Ngạo Tuyết, Vân Tu Hoa… cũng bị hành động của Tuế Nguyệt Nữ Đế làm cho giật mình.

Linh Khê Trận Đế, Thải Vân Nữ Đế, Phượng Nghi Nữ Đế, Thường Nga Nữ Đế, Lăng Ba Nữ Đế, Thiên Hồ Nữ Đế nhìn thấy tình cảnh này, trong mắt đồng loạt xuất hiện một tia nghi hoặc, theo sau đó cùng lúc nhìn về hướng của một Khán Phòng.

Trực giác của nữ nhân cho các nàng biết, hiện tượng khó giải thích này có liên quan đến nam nhân kia.

“Tuế Nguyệt…”

Lạc Nam lẩm bẩm một tiếng, âm thầm cảm động.

Hắn hiểu vì sao Tuế Nguyệt Nữ Đế lại làm như vậy, vì sao nàng lại lựa chọn ngồi cạnh Côn Lôn Nữ Hoàng.

Tuế Nguyệt Nữ Đế muốn bảo vệ hắn cũng như Côn Lôn Giới!

Sau Thiếu Đế Chi Chiến lần này, số lượng thế lực nảy sinh mâu thuẫn với Lạc Nam gia tăng không hề ít, mặc dù không tỏ vẻ trực tiếp, nhưng hắn đã đào thải không ít Đế Tử… thế lực sau lưng đám người này ưa thích hắn mới là chuyện lạ.

Chưa kể những con bài mà hắn lộ ra đủ khiến rất nhiều kẻ tham lam rình mò, chỉ riêng vô số loại Thiên Địa Dị Vật cũng đủ trở thành miếng mồi ngon béo bở trong mắt toàn vũ trụ.

Tuế Nguyệt Nữ Đế cố tình ngồi cạnh Côn Lôn Giới là muốn cảnh cáo toàn trường… ám chỉ việc Tuế Nguyệt Cung và Côn Lôn Giới có liên quan với nhau, các ngươi tham lam tài sản của Côn Lôn Thiếu Chủ hay muốn nhắm vào Côn Lôn Giới thì nên cân nhắc kỹ càng một chút.

Nhìn sang biểu hiện của Thiên Đế là hiểu, từ khi Tuế Nguyệt Nữ Đế chủ động ngồi cạnh Côn Lôn Nữ Hoàng, sắc mặt của hắn chẳng khác nào cha chết.

Mà những Thế Lực khác vốn có địch ý với Lạc Nam cũng đang cố gắng thu liễm, không còn dám thể hiện rõ ràng ra ngoài.

Lạc Nam biết chỉ một hành động nhỏ và tinh tế như vậy của Tuế Nguyệt Nữ Đế đã trực tiếp giảm đi vô số phiền phức tìm đến mình trong tương lai sau khi Thiếu Đế Chi Chiến kết thúc.

Thời gian dài không gặp, Tuế Nguyệt Nữ Đế nhìn qua thì như lạnh nhạt vô tình, thực chất vẫn là người ngoài lạnh trong nóng, chỉ một hành động đơn giản đã khiến Lạc Nam phải nể trọng.

Quả nhiên, tin tưởng giao phó Tiểu Kỳ Nam và những thê tử bảo bối cho nàng là một trong những quyết định sáng suốt nhất của đời hắn.

Lạc Nam có thể nghĩ ra mục đích của Tuế Nguyệt Nữ Đế, những lão quái vật khác đương nhiên cũng đoán ra.

Trong lúc nhất thời, vô số Thế Lực dùng ánh mắt đố kỵ và ghen ghét nhìn về phía Côn Lôn Giới.

Nhất là các tộc Thần Thú, trong khi bọn hắn vẫn đang tìm cách rút ngắn quan hệ và nịnh nọt Tuế Nguyệt Cung thì Côn Lôn Giới đã đi trước một bước.

“Lạc Nam… Lạc Kỳ Nam…” Lúc này, vô số người lại bắt đầu suy nghĩ đến sự liên quan giữa hai cái tên này.

“Chẳng lẽ… thật sự là huynh muội?”

Một suy nghĩ khiến toàn trường phải rùng mình, sau đó cả đám dùng ánh mắt như nhìn quái vật xem đến Lạc Nam.

“Đệ nhất cường giả cũng đã đến…” Bên trong các Khán Phòng khác, 17 người đứng đầu còn lại cũng chú ý đến việc Tuế Nguyệt Nữ Đế xuất hiện.

Mấy nữ Phượng Cửu Huyền, Lãnh Vận Du, Tử Yên, Thiên Diệp Dao dùng ánh mắt ngưỡng mộ và cuồng nhiệt nhìn về phía nàng.

Long Ngạo Thế nhịp tim đập lên thình thịch, đây là nữ nhân mà ngay cả phụ thân Long Ngạo Thiên của hắn cũng phải ngưỡng vọng, là nữ nhân mà ngay cả Nghịch Long Đế cũng phải đơn phương.

Hắc Bạch Y Nhân không thể hiện quá nhiều cảm xúc sau lớp mặt nạ.

“Tuế Nguyệt Nữ Đế…” Quỷ Đỏ trong lòng ngưng trọng, trước mặt nữ nhân này hắn phải ẩn giấu càng sâu càng tốt mới được.

Không đến lúc bất đắc dĩ, tuyệt đối phải che giấu thực lực.

“Đệ nhất cường giả…” Viên Hồng Ma, Ngưu Ma Vương cảm thấy máu huyết toàn thân sôi sục.

Đối với những phần tử hiếu chiến như bọn hắn, cái danh Đệ Nhất Cường Giả là vinh quang vô thượng.

Nghĩ đến sẽ chiến đấu trước mặt đệ nhất cường giả, bọn hắn hận không thể lập tức tham chiến.

“Hừ… sư phụ lại đích thân đến…” Lạc Kỳ Nam hơi bĩu môi, chẳng lẽ lo lắng nàng sẽ bị khi dễ hay sao?

“Nhìn thấy chưa? Thời Không Thánh Thể, ngay cả Đại Điện Đế Cấp Cực Phẩm Pháp Bảo của Cổ Việt Tộc cũng có thể mở ra Thông Đạo nối liền tận Tuế Nguyệt Cung một cách đơn giản!” Con Hắc Chồn lải nhải bên tai Lâm Tích luyên thuyên nói:

“Điều này đồng nghĩa với Tuế Nguyệt Nữ Đế có thể tùy tiện lui tới ở bất kỳ đâu trong vũ trụ này một cách đơn giản!”

“Đám lão già Săn Ma Điện chắc chắn đã phải ăn không ngon, ngủ không yên… ngày đêm canh chừng, sợ Tuế Nguyệt Nữ Đế tùy tiện đột kích!”

“Đó là uy thế của đệ nhất cường giả!”

“Biết rồi… biết rồi… biết rồi!” Lâm Tích bực bội trợn mắt: “Chờ ta đạt đến Thiên Đế cũng có thể làm được!”

“Ngày đó còn xa lắm, ngươi cố gắng đạt được top 1 cho ta là được!” Hắc Chồn quả quyết.

“Ta sẽ nỗ lực, không cần ngươi lo!” Lâm Tích hừ lạnh.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258