Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 256
Phần 256

“Không, bọn ta muốn đi theo ngươi, Lập Ma Thụ, Bất Tử Thụ và cả Cửu Diệp Liên Hoa đang trong giai đoạn phát triển tốt, cần được chăm sóc thường xuyên!”

Trước sự đề nghị yêu cầu mình theo Nữ Hoàng trở về Côn Lôn của Lạc Nam, tỷ muội Mộc Linh Nhu lập tức từ chối.

Thời gian trong Gia Tốc Trận cực kỳ quý giá, bỏ lỡ một ngày bên ngoài thế giới thực chính là bỏ lỡ 100 ngày trong Gia Tốc Trận.

Huống hồ đây là thời gian quan trọng, khi kẻ thù của Lạc Nam ngày càng mạnh hơn, thì Linh Dược Điền đóng vai trò vô cùng quan trọng.

Mộc Ái My và Mộc Linh Nhu hiểu rõ vai trò của mình đối với Linh Dược Điền, nếu không có các nàng chăm sóc… đừng nói là Gia Tốc Trận gấp 100 lần, dù là gấp 1000 lần thì Linh Dược Điền cũng phải mất một khoảng thời gian dài đằng đẳng để các kỳ vật như Lập Ma Thụ hay Cửu Diệp Liên Hoa phát triển.

Đối với biểu hiện kiên quyết của hai tỷ muội Mộc Linh Tộc, Lạc Nam cũng là bất đắc dĩ.

Lần này đi Bạo Loạn Luân Hồi Vực… nói thật ngay cả hắn cũng không nắm chắc an nguy như thế nào, bởi vì đây là hiểm địa có tiếng được toàn bộ vũ trụ công nhận, từng là chiến trường có quy mô lớn nhất vũ trụ.

So với Bạo Loạn Luân Hồi Vực thì Loạn Cổ Chiến Trường hay Tiên Ma Mộ Địa thật sự thua kém quá nhiều.

Vốn Lạc Nam dự định khi nào mình thành Tiên Đế mới dám đặt chân đến Bạo Loạn Luân Hồi Vực… nhưng bởi vì nguy cơ vô hình từ phía Long Tộc mà hắn không thể không đẩy nhanh kế hoạch hơn so với sự định.

Linh Giới Châu cũng không phải là nơi ẩn nấp an toàn tuyệt đối, không thấy Nữ Hoàng đã thành công tìm ra nó khi ở trạng thái ẩn nấp hay sao?

Có trời mới biết bên trong Bạo Loạn Luân Hồi Vực có thứ gì khủng bố tổn hại được cả Linh Giới Châu hay không, chúng nữ ở trong đó chưa chắc đã an toàn.

Cho nên, trừ Lãnh Nguyệt Tâm cần bí mật đúc Thể Chất, Tử Yên cần bí mật luyện hóa Huyết Mạch, Lãnh Vận Du không thể lộ diện ra ánh sáng… thì Lạc Nam muốn những nữ nhân khác của mình phải về Côn Lôn Giới hoặc là ở lại Song Tu Lâu.

U Cơ và Võ Tam Nương đều là Ma Tu, các nàng đã bị hắn thuyết phục ở lại Song Tu Lâu, chỉ có Mộc Ái My và Mộc Linh Nhu là kiên quyết từ chối.

Lạc Nam thở dài, có chút thương tiếc nhìn mái tóc xanh biếc của Mộc Ái My nay đã có vài sợi bạc trắng, làn da trắng hồng tái nhợt so với bình thường mấy phần, bờ môi đỏ thẳm hồng nhuận cũng có chút phai sắc.

Hắn trách cứ nói: “Ý tốt của các nàng ta đây rất cảm động và trân trọng, nhưng ta không muốn vì một chút nóng vội nhất thời mà để các nàng gặp chuyện không may, nhất là khi Ái My lén lút sử dụng Mộc Sinh Bồi Thuật!”

“Ta xin lỗi…” Mộc Ái My cắn cắn môi, cúi mặt không dám nhìn thẳng ánh mắt hắn.

Không sai, Mộc Ái My đã luyện thành môn Thần Thông – Mộc Sinh Bồi Thuật mà hắn giao cho nàng.

Hơn thế nữa, nàng sau khi biết chuyện Làng Nhất Thế bị Long Tộc tập kích, trong lòng nôn nóng muốn hỗ trợ các tỷ muội, bèn vận dụng Tuyệt Thế Thần Thông một cách liều lĩnh làm ảnh hưởng không tốt đến thân thể, đối tượng được nàng sử dụng chính là Lập Ma Thụ.

Nhờ có Mộc Sinh Bồi Thuật đẩy nhanh tốc độ phát triển một cách kinh khủng, Lập Ma Thụ vốn là một cây non nay đã cao đến năm mét, cành cây đen kịch đâm chòi kết hoa, cho ra những khỏa Lập Ma Quả đầu tiên của nó.

Bảy khỏa Lập Ma Quả mà Lạc Nam nhờ Nữ Hoàng mang về cho chúng nữ Làng Nhất Thế cũng vì vậy mà có.

Đương nhiên mặc dù phát triển kinh khủng, Lập Ma Thụ của Lạc Nam vẫn còn kém rất xa so với Lập Ma Thụ của Tru Tiên Điện, năng suất còn thua không biết bao nhiêu lần.

Bất quá mặc dù như vậy, Mộc Ái My cũng đã hy sinh rất lớn, vừa tổn hao tuổi thọ, vừa bị thương linh hồn, xém chút còn thụt lùi tu vi.

Sau khi biết chuyện, Lạc Nam vô cùng tức giận, kém chút đè nàng ra thi hành gia pháp nhưng cuối cùng lại không nỡ nặng tay.

Dù sao thì Mộc Ái My chịu khổ như vậy chính là vì lợi ích của hắn.

“Ca ca, Linh Giới Châu an toàn như vậy thì sợ cái gì? Đừng mang chúng ta trở về!”

Thấy sắc mặt Lạc Nam khó coi, Mộc Linh Nhu vội vàng nắm tay hắn nũng nịu.

Bởi vì ở trong Gia Tốc Trận thời gian dài, Mộc Linh Nhu không còn là một tiểu cô nương, trái lại chính là thiếu nữ xinh đẹp như hoa như ngọc tuổi mười bảy, thanh xuân hoạt bát, vô cùng đáng yêu.

“Phải đó…” Mộc Ái My cũng lên tiếng phụ họa, cố gắng thuyết phục hắn: “Kẻ thù của chúng ta ngày một hùng mạnh, Bất Tử Thụ và Lập Ma Thụ càng nhanh lớn càng tốt, Cửu Diệp Liên Hoa cũng cần sinh ra cánh mới, tuyệt đối không thể lãng phí thời gian!”

Lạc Nam liếc mắt nhìn nàng.

Mộc Ái My biết hắn còn giận chuyện mình tự tiện dùng Mộc Sinh Bồi Thuật quá lố, sắc mặt trở nên dịu dàng, ôn nhu nắm cánh tay còn lại của hắn nói:

“Thiếp sẽ nghe lời chàng, không sử dụng Mộc Sinh Bồi Thuật một cách liều lĩnh nữa!”

“Hừ, ca ca xấu, tỷ tỷ bị thương trong người, ngươi còn muốn đem chúng ta ném về Côn Lôn Giới, ngươi có lương tâm hay không?” Mộc Linh Nhu thấy nũng nịu không xong, nàng chuyển đổi chiến thuật giận dỗi, nhe răng nhếch miệng muốn cắn Lạc Nam.

Nhìn tỷ muội các nàng đồng tâm hiệp lực, Lạc Nam trong lòng mềm nhũn, rốt cuộc bị thuyết phục.

“Được rồi, các nàng không cần phải trở về nhưng phải hứa với ta một chuyện!”

“Hì hì, đừng nói là một, dù là mười chuyện cũng được!” Mộc Linh Nhu vui sướng nhảy dựng lên.

Mộc Ái My cũng hé môi nở nụ cười.

Lạc Nam cốc đầu Mộc Linh Nhu một cái, hừ lạnh nói:

“Ai cần mười chuyện của muội, một chuyện của ta chính là tỷ muội hai người không được cố gắng làm việc quá sức, nếu còn tiếp tục tự tổn hại chính mình để Linh Dược Điền phát triển, ta sẽ trả hai nàng lại cho Đại Trưởng Lão Mộc Linh Tộc!”

“Ừm!” Hai nữ hăng hái gật mạnh đầu.

“Nghỉ ngơi cho tốt đi!” Lạc Nam ôn nhu dặn dò một tiếng, rời khỏi Linh Giới Châu.

“Ngươi rất có phúc, các nàng ai cũng đều hết lòng vì ngươi!” Bắc Cung Hàm Ngọc nhịn không được cảm thán.

“Nàng thì sao?” Khóe môi hắn nhếch lên tủm tỉm.

“Ta?” Bắc Cung Hàm Ngọc sững sờ, một hồi mới bình thản đáp: “Tuổi của ta còn hơn cả Hy Vũ, ta xem như trưởng bối của nàng, ngươi còn muốn trêu chọc?”

“Nam nhân chân chính như ta sẽ không để tâm đến độ tuổi của nữ nhân!”

Lạc Nam ngoài mặt mạnh miệng đáp, trong lòng lại âm thầm buồn bực, Nữ Thiên Đế các nàng đúng là khó chơi, thủ đoạn bình thường không thể khiến tâm cảnh của các nàng gợn sóng, còn đem tuổi tác ra dọa hắn.

Lúc đầu khi mới đi theo bên người hắn, Bắc Cung Hàm Ngọc còn ngượng ngùng xấu hổ mỗi khi hắn ân ái với các nữ nhân.

Nhưng nhìn nhiều quá rồi cũng thành quen, nàng hầu như không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào trong những tình huống đó.

“Thế nào rồi? Ái My và Linh Nhu về không?” Nữ Hoàng xuất hiện hỏi.

Lạc Nam lắc đầu, chợt chú ý đến một thiếu nữ xinh xắn, cao quý như công chúa đi bên cạnh Nữ Hoàng.

Không phải Tiểu Tiểu thì là ai?

Hắn chưa kịp phản ứng, Tiểu Tiểu đã như một tiểu gấu bông lao vào lòng hắn, ngọt ngào ngân nga:

“Sư phu, Tiểu Tiểu nhớ người muốn chết!”

Lạc Nam nở nụ cười sủng ái, xoa xoa tóc nàng, ánh mắt chứa một tia đau lòng nói:

“Nha đầu, khổ cho ngươi…”

Khi hắn đến Ma Giới, Tiểu Tiểu chỉ là Chân Tiên, Chân Hồn, Chân Thể.

Thời gian vừa qua không lâu, lúc này hắn nhìn thấy tam tu của Tiểu Tiểu đều có tiến bộ vượt trội.

Trong đó Hồn Tu và Thể Tu đã đạt đến Cực Hồn và Cực Thể, mà Tiên Tu càng là trở thành Ất Tiên.

Hiển nhiên, Sinh Tử Chuyển Luân Công mà hắn giao cho Tiểu Tiểu đã phát huy tác dụng, giúp tu vi Tiên Tu của nàng tiến triển nhanh hơn Thể và Hồn.

Đương nhiên sự cố gắng và nỗ lực vượt xa người đồng lứa của Tiểu Tiểu mới là nhân tố quan trọng nhất.

“Không khổ cực…” Tiểu Tiểu lúc lắc cái đầu nhỏ, rút đầu vào lòng Lạc Nam không muốn rời xa.

Nam nhân này chính là người thay đổi vận mệnh của nàng, sủng ái nàng mà không cầu hồi báo.

Nàng chỉ muốn mình phải cố gắng thật nhiều, thật nhiều để có thể kề vai sát cánh, giúp hắn một phần sức mạnh.

Nhìn đôi sư đồ Lạc Nam và Tiểu Tiểu thân thiết như vậy, Nữ Hoàng ánh mắt có chút quái dị, ho khan hỏi:

“Khi nào xuất phát?”

“Hiện tại lập tức lên đường!” Lạc Nam nghiêm nghị.

“Được rồi, cứ yên tâm mà hành sự, mọi chuyện ở nhà đã có Trẫm!” Nữ Hoàng tự tin khoác tay, muốn trở thành chỗ dựa tinh thần kiên cố vững vàng cho hắn.

Lạc Nam lúc này mới kéo lấy tay nàng, đặt vào trong đó một bình ngọc.

Nữ Hoàng toàn thân chấn động, cảm nhận được cổ lực lượng kinh thiên động địa bên trong bình, ngay cả nàng cũng động dung.

“Huyết Mạch Bất Tử Điểu!” Lạc Nam cười nói.

“Được!” Nữ Hoàng nhẹ gật đầu.

Hai người không nói thêm lời nào, nhưng cũng đủ hiểu suy nghĩ trong lòng nhau.

Lạc Nam lo lắng cho Nữ Hoàng, giao huyết mạch Thần Thú Bất Tử Điểu để gia tăng sức mạnh khi cần thiết, nói không chừng sẽ mang đến tác dụng nào đó.

Nữ Hoàng hiểu được điều này, vì lẽ đó không từ chối, chấp nhận thu lấy Huyết Mạch.

“Về phần Trần Hồng Lệ, nếu ngoan ngoãn thì thôi, nếu dám giở trò mờ ám, cứ mạnh dạn xử lý…” Lạc Nam nói thêm.

“Thế nào? Không định từ từ cảm hóa mỹ nhân nữa à?” Nữ Hoàng nhếch mắt.

“Không có thời gian…” Lạc Nam lắc lắc đầu.

Hắn vẫn rất đồng tình với nữ nhân của Luân Kiếp Tiên Cung, Trần Hồng Lệ cũng là nạn nhân bị Luân Kiếp Tiên Cung tẩy não, dù lần trước có ý định hại hắn nhưng vẫn được Lạc Nam bỏ qua, không thèm chấp nhặt với nàng.

Lạc Nam định khi nào có thời gian sẽ khai thác vị trí của Trần Hồng Lệ, giải thoát cả những nữ nhân khác đang bị tẩy não.

Đáng tiếc hiện tại hắn biết mình bị Long Tộc nhắm vào, sau lưng còn có Tru Tiên Điện và Săn Ma Điện như sói đói rình mồi, nào còn rảnh rỗi để tâm chuyện khác?

Nếu Trần Hồng Lệ trong thời gian hắn đi vắng làm ra chuyện gây bất lợi cho nữ nhân của mình, Lạc Nam tuyệt sẽ không nhân từ.

“Bảo trọng…”

Trong ánh mắt tiễn đưa của Nữ Hoàng, U Cơ, Võ Tam Nương.

Lạc Nam cùng Tiểu Tiểu tiến vào Không Gian Thông Đạo.

Trước tiên là trở về Tiên Giới.

RỐNG!

Hai người vừa trở về, từ trong óng tay áo của Tiểu Tiểu, một tiếng thú rống truyền ra.

Tinh Không Long Mã thần tuấn phi phàm phá không xuất thế, khí tức Yêu Đế tỏa khắp bốn phương, chấn đến một đám Tinh Không Thú ở xa sinh lòng kinh sợ.

Lạc Nam bế Tiểu Tiểu nhảy lên lưng Tinh Không Long Mã, vuốt ve lớp vảy lấp lánh như thủy tinh của nó, hài lòng gật đầu:

“Xem ra thời gian qua ngươi không có lười biếng!”

Hắn nhìn ra căn cơ của Tiểu Tinh sau khi đột phá Yêu Đế đã được củng cố cực kỳ vững chắc.

NGAO!

Tiểu Tinh hưng phấn gầm vang, thân thể như long thần xuất hải, xuyên toa không gian, nhắm phương hướng Phượng Hoàng Nhất Tộc phi tốc.

Đạt đến Yêu Đế, tốc độ của Tiểu Tinh khi phi tốc trong không gian đạt đến mức kinh khủng, sợ rằng một số Thiên Đế không tinh không tốc độ cũng khó mà sánh kịp.

Bởi vì di chuyển quá nhanh, lực ép không gian gánh chịu cũng vô cùng lớn, một Cực Thể như Tiểu Tiểu là vô pháp gánh chịu.

Bất quá có lực lượng của Lạc Nam hình thành một màn chắn vô hình bao trùm, Tiểu Tiểu ngồi trong lòng hắn chỉ cảm thấy ấm áp và an tâm chưa từng có, hai mắt tròn xoe ngắm nhìn từng dãy ngân hà lấp lánh, biển sao mênh mong liên tục lướt qua, vui vẻ đến cực điểm.

Trong không gian vắng lặng, một luồng sáng lướt như sao băng, để lại tiếng cười treo trẻo như chuông bạc của thiếu nữ.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258