Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 143
Phần 143

Lạc Nam toàn thân chấn động, thân thể bất tri bất giác run rẩy lên…

Tâm cảnh vừa trở lặng bình tĩnh lại gợn sóng chập chùng, vô số tâm tình phức tạp trào dâng…

Mong chờ, mãn nguyện, tiếc nuối, áy náy…

Cảm xúc của Lạc Nam chưa bao giờ hỗn loạn như lúc này…

Nhưng vì muốn thể hiện ra một mặt nên có của nam nhân, nhìn từ bên ngoài hắn vẫn kiên nghị, bình tĩnh…

Chúng nữ Hậu Cung có mặt ở hiện trường tràn đầy khẩn trương, ngóng đợi nhìn cảnh tượng diễn ra kế tiếp.

Cảm nhận được bầu không khí có phần kỳ lạ, Côn Lôn Nữ Hoàng, chúng nữ Thục Phi, Độc Cô Ngạo Tuyết, Đình Manh Manh… của Làng Nhất Thế trong mắt xuất hiện vẻ nghi hoặc.

Chậm rãi… có tiếng bước chân vang lên.

Toàn trường đưa mắt nhìn.

Chẳng biết vì sao, Đấu Trường mặc dù rộng lớn, nhưng đối với nhân vật top top 18… chỉ cần thi triển Thân Pháp một phen, lập tức có thể bay khắp Đấu Trường, càng đừng nói nhân vật sở hữu Không Gian Linh Căn như Đế Nữ kia.

Vậy mà giờ đây, khoảng cách từ khán phòng số 2 và trung tâm Đấu Trường không lớn, vị Đế Nữ của Tuế Nguyệt Cung, lại thả chậm từng bước chân…

Tóc dài phiêu nhiên lay động, thân thể thon dài ưu nhã, dáng người uyển chuyển lung linh… dung nhan có một luồng sương khói mờ ảo che đậy.

Mỗi một động tác, mỗi một tia thần ái của nàng đều là hoàn mỹ tuyệt luân, là cảnh đẹp thế gian hiếm có.

Thiếu Đế Chi Chiến lần này, Đế Nữ tham gia rất nhiều…

Nhưng nếu mang ra cán cân so sánh với nữ tử trước mặt, tất cả sẽ trở nên ảm đạm vô quang.

Nàng – Tuế Nguyệt Cung Đế Nữ – Lạc Kỳ Nam.

Nhưng chẳng biết vì sao, phương thức ra sân của Lạc Kỳ Nam có phần không đúng lắm…

Đám đông có thể rõ ràng cảm nhận được, từng bước chân của nàng ẩn chứa một chút rụt rè, thân thể nhẹ nhàng run rẩy, từng ngón tay miết vào nhau cho thấy tâm trạng phẳng lặng như mặt hồ đang dao động.

Thế gian này, sẽ tồn tại cảnh tượng nào khiến Tuế Nguyệt Cung Đế Nữ phải mất bình tĩnh như vậy sao?

Chẳng lẽ…

Ánh mắt của toàn trường động dung…

Mà chẳng biết từ bao giờ, Lạc Nam đồng dạng không đứng yên tại chỗ.

Ánh mắt của hắn gắt gao nhìn lấy nữ tử trước mắt, nhìn thấy nàng bước từng nhịp chân…

Không để nàng cô độc bước về phía mình, hắn cũng cất bước tiến về phía nữ tử…

Mặc dù sương khói che phủ dung mạo, nhưng chẳng biết vì sao… mắt hai người vẫn đang nhìn thấy nhau.

Từng bước chân mang theo khoảng lặng như kéo dài hàng thế kỷ…

Từng mảng ký ức, từng mảnh trí nhớ trong xuyên suốt 10 năm như một thước phim quay chậm chạy qua tâm trí của hai con người.

Lạc Kỳ Nam năm đó vẫn còn quá nhỏ, ký ức của nàng chỉ là những mảnh ghép mơ hồ, không quá mức rõ nét, nhưng cũng đủ để nàng cảm nhận được tình cảm thiêng liêng, sự sủng ái vô bến bờ của nam nhân kia dành cho chính mình…

Lạc Nam thì khác, khoảng thời gian 10 năm cuối cùng trước khi phi thân đó là phần đời đặc biệt, quan trọng nhất trong cuộc đời hắn.

Hắn nhớ rõ từng ngày, nhớ rõ từng phút giây…

Tiểu nữ nhi chào đời, dựa theo nguyện vọng của mẫu thân nàng, đặt tên Lạc Kỳ Nam.

Hắn bế nàng trên tay, lần đầu tiên trong đời cảm giác được huyết mạch liền tâm, tình cảm một người phụ thân dành cho người con, là thứ mà ở kiếp này hắn nếm trải chưa đến.

Từng ngày nhìn tiểu bé con lớn lên, nhìn thấy nàng biết nói, biết cười, biết ngồi, bò, đứng, di chuyển… biết tu luyện.

Nàng là tiểu công chúa của cả Việt Long Tinh, hội tụ muôn vàn sủng ái của cả một tinh cầu…

Hắn cùng mẫu thân và các dì, vẽ nên một bức tranh tuổi thơ đẹp đẽ nhất, đáng tiếc… mọi thứ chỉ diễn ra trong 10 năm ngắn ngủi.

10 năm đó, từng giây… từng phút đều là báo vật vô giá đối với bản thân hắn.

Nếu bức tranh 10 năm đối với Lạc Kỳ Nam chỉ là từng mảng cảm xúc mơ hồ, thì Lạc Nam lại nếm trải rõ ràng và khắc sâu từng khoảnh khắc.

Nhưng, càng nhớ rõ, càng khắc sâu… lại càng khiến người đau đớn.

Hắn vĩnh viễn không thể nào quên được, mười tuổi năm đó, tiểu nha đầu khóc tức tưởi trong lòng ngực mình trước khi tiến vào Tuế Nguyệt Cung, không ngừng van cầu sư phụ ở lại, mãi đến khi Tuế Nguyệt Nữ Đế nhịn không được đưa nàng vào giấc ngủ.

Thời khắc đó, Lạc Nam đã từng thống hận, tự trách chính mình nhỏ yếu, ngay cả thực lực để ở cạnh nữ nhân của mình, ở cạnh nữ nhi của mình cũng không có.

Giờ phút này đây, sau ngần ấy tháng năm phi thăng, lăn lộn, chiến đấu… nơi vũ trụ khắc nghiệt, đàn áp vô số Yêu Nghiệt đương thời, khiến vô số Thiên Kiêu không ngóc đầu lên nổi.

Hắn rốt cuộc, cách nữ nhi của mình thật gần…

Mà lúc này, Lạc Kỳ Nam bất chợt đọng lại bước chân, nàng như trời trồng đứng ở nơi đó, vô số cảm xúc phức tạp lấn át tâm trí của người thiếu nữ, khiến thân thể nàng như nặng trĩu, chỉ có đôi mắt là chậm rãi trở nên mờ hồ…

Ngày tỉnh lại ở Tuế Nguyệt Cung, nhận ra đã xa rời phụ thân, bắt đầu chế độ tu luyện nghiêm khắc đến từ sư phụ, nàng từng oán trách hắn, tức giận hắn, thầm mắng hắn…

Thời gian sau đó, mẫu thân và các dì cũng vất vả ngược xuôi, không có quá nhiều thời gian bầu bạn với nàng, nàng lại oán trách, giận dỗi…

Nhưng theo thời gian trôi đi, nàng đủ tầm nhận thức để hiểu được hoàn cảnh của gia đình mình…

Hiểu được vì sao nam nhân kia phải nuốt lệ vào lòng để rời xa chính mình, hiểu được vì sao mẫu thân và các dì phải tu luyện một cách liều mạng như vậy…

Những lúc họp mặt ngắn ngủi, mẫu thân và các dì luôn cố thể hiện tình cảm chan hòa, một mặt hạnh phúc ấm áp, những khổ cực trong quá trình tu luyện được mỗi một người chôn vào tận cùng đáy lòng, không thể hiện ra.

Tất cả… còn không phải để gia đình sớm ngày đoàn tụ hay sao?

Nhìn thấy thân ảnh của hắn chạy đến cách mình ngày càng gần, Lạc Kỳ Nam rất muốn lao thẳng vào lòng nam nhân kia, nhưng chẳng biết vì sao… thân thể của nàng dường như không nghe theo sự khống chế của tâm trí, nàng vẫn đứng ở nơi đó, mặc cho hai mắt đã dần phím hồng, bờ vai run rẩy ngày càng kịch liệt.

Lạc Nam nhìn thấy phản ứng của nàng, vô thức thả chậm lại bước chân…

Hắn sợ mình quá đường đột, hắn sợ sẽ làm con gái nhỏ khó xử, một kẻ dám trảm đầu rồng, phế Thiên Đình Đế Tử, muốn diệt Cấm Kỵ như hắn… lúc này đây lại lúng túng không biết phải làm sao.

Nợ nàng quá nhiều, hắn còn sợ nàng sẽ không tiếp nhận hắn…

Hít sâu một hơi, Lạc Nam cố gắng dùng giọng điệu ôn hòa nhất của mình mở miệng:

“Tiểu nha đầu… baba rốt cuộc… tìm thấy ngươi…”

Lạc Kỳ Nam run lên bần bật, vẫn là thanh âm quen thuộc ấy, vẫn là giọng điệu nam nhân hiện ra trong tiềm thức của nàng mỗi khi tu luyện quá độ đến mức ngủ say.

Lạc Nam hai mắt tràn đầy mong đợi nhìn lấy nàng, giang rộng hai tay…

Mặc cho vô số người bên ngoài đã sớm trừng to mắt, thế giới lúc này yên tỉnh như chỉ có hai người.

Sương khói trên mặt bất chợt tan biến, một trương dung nhan gần như không nên tồn tại ở thế gian hiện hữu mà ra.

Trong khoảnh khắc, vô số Đế Tử tim đập thình thịch.

Trong trẻo như thiên sơn tuyết liên, kiêu ngạo như hàn mai ngạo tuyết, dung nhan của nàng diễm lệ cực kỳ giống mẫu thân Diễm Nguyệt Kỳ, nhưng sống mũi cao thẳng và một chút tà mị bên trong ánh mắt cực kỳ giống với Lạc Nam…

Nàng còn sở hữu khí chất cao quý thiên thành đến từ sư phụ Tuế Nguyệt Nữ Đế…

“Tiểu bảo bối trưởng thành…” Lạc Nam nhìn thấy cảnh tượng này, một nụ cười phức tạp không thể diễn tả thành lời xuất hiện trên môi.

Có tình cảm thiêng liêng, có tự hào, có kiêu hãnh, có tiếc nuối, có đắng chát, đau lòng…

Hắn tự hào, hắn kiêu hãnh vì nữ nhi của mình tài sắc song toàn, đủ khiến vô số Đế Nữ phải tự ti cúi đầu.

Hắn tiếc nuối vì không thể ở bên cạnh nàng trong suốt những ngày tháng trưởng thành của nữ nhi, bảo bọc che chở nàng.

Hắn đắng chát, đau lòng vì biết rằng để đạt được như ngày hôm nay, nữ nhi của mình cũng đã trải qua vô vàn khổ cực.

Tất cả tạo thành một tiếng cười phức tạp…

Mà nghe thấy tiếng cười của Lạc Nam, trái tim Lạc Kỳ Nam siết chặt đau như quặn thắt.

Từ tiếng cười kia, nàng nghe ra được quá nhiều, hiểu được quá nhiều về tâm tình của hắn…

Nàng cắn chặt cánh môi đỏ thẫm như muốn rỉ máu, chẳng biết lấy từ đâu ra sức lực bước lên một chân.

Tuế Nguyệt Nữ Đế ngồi trên khán đài âm thầm lắc đầu, tiểu đồ nhi này… da mặt vẫn là rất mỏng.

Thế là, nàng phất tay một cái…

Lạc Kỳ Nam chưa kịp định thần, đã phát hiện mình đã nằm trong lòng ngực của Lạc Nam.

Lạc Nam không bỏ qua cơ hội Tuế Nguyệt Nữ Đế kiến tạo cho mình, vòng tay ôm lấy thân thể của nàng, gắt gao thật chặt.

OANH!

Trong khoảnh khắc này, tâm linh hai người chấn động, vô số ấm áp, hạnh phúc bậc nhất thế gian như hội tụ mà về, lan tràn khắp linh hồn, thân thể…

Những chiến ý, sát ý, lệ khí, khổ cực tích tụ qua nhiều năm đột nhiên tan thành mây khói…

Một hơi… hai hơi… ba hơi… Lạc Kỳ Nam bỗng nhiên bắt đầu giãy giụa, bờ môi cắn chặt, hai mắt quật cường.

Lạc Nam hai tay càng thêm kiên định, mặc cho nàng giãy giụa như thế nào đều không nỡ buông ra.

“Tiểu bảo bối, những năm qua… baba để ngươi chịu khổ rồi!” Thanh âm khàn khàn mang theo từng tia áy náy của hắn vang lên.

Lạc Kỳ Nam toàn thân chấn động, đình chỉ giãy giụa, từ trong đôi mắt đẹp có lệ quang tuôn trào, hai tay gắt gao bấu chặt lấy hắn.

Vô số lần nhẫn nhịn rốt cuộc như hồng hà vỡ đê, theo một tiếng ôn nhu của phụ thân, nàng bất chấp hình tượng bật khóc nức nở trong lòng hắn.

Cái đầu nhỏ liên tục lắc như trống bỏi: “Không khổ… không khổ chút nào… ngươi mới khổ…”

Hiện tại nàng, Tuế Nguyệt Cung Đế Nữ, tuyệt đỉnh yêu nghiệt, luôn lấy một hình tượng cao quý lãnh ngạo tiếp xúc với người đời, không ai dám khinh nhờn, dù là Thiên Đế cấp cường giả cũng không được.

Nhưng ở trong lòng phụ thân, cảm giác được sự ấm áp quen thuộc năm nào, nàng phảng phất lập tức biến trở về tiểu nha đầu 10 tuổi trong quá khứ, khóc đến tức tưởi lên.

Nàng đã vô số lần tưởng tượng ra viễn cảnh gặp lại phụ thân mình…

Nàng từng muốn dùng thực lực để khiến hắn kinh hãi, nàng từng muốn đích thân đánh hắn, hung hăng đánh hắn vì đang xa mẫu thân, xa các dì mà còn dám phong lưu đa tình.

Nàng từng muốn sẽ kiên cường, phóng khoáng tiếp nhận hắn một cách thoải mái, vỗ ngực ta đây đã trưởng thành.

Nhưng chỉ một cái ôm, một câu nói của hắn… đã xóa sổ đi tất cả những dự kiến, những kế hoạch của nàng…

Giờ khắc này, cảm xúc chi phối tất cả.

Lạc Nam mỉm cười đầy sủng ái, đôi mắt cũng đỏ lên, cố gắng nuốt giọt lệ mãn nguyện vào trong lòng, giữ hình tượng người phụ thân mạnh mẽ.

Giờ phút này, hắn cảm giác tất cả những việc mình làm, tất cả những lần liều mạng, tất cả những lần chinh chiến, những vết thương sâu, những lần hấp hối đều trở nên đáng giá…

Ngay cả vô số tò mò, vô số cảm giác tiếc nuối mà Lâm Tích và mấy vị cường giả tạo ra cũng tan biến đi đâu mất.

Nhìn thấy cảnh tượng này, chúng nữ Hậu Cung có mặt ở hiện trường lén lút lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, bờ môi nở nụ cười đầy thỏa mãn.

Tuế Nguyệt Cung…

Một vị phụ nhân thành thục, diễm lệ, kiêu ngạo che miệng khóc nức nở, hận không thể lập tức xuyên qua Luân Hồi Kính để đoàn tụ cùng phu quân và nữ nhi của mình.

Bất quá nàng vẫn cố gắng nhẫn nại, để cha con bọn hắn có thêm thời gian dành cho nhau…

Vây quanh nàng, chúng nữ khác vừa cười vừa khóc, nghẹn ngào xen lẫn vui sướng, nói không nên lời…

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258