Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 115
Phần 115

Nhìn lấy heo mập không ngừng thổ huyết, toàn trường chính thức im lặng…

Không ít nhân vật đứng đầu biết gốc gác của con hàng này, thầm nghĩ dù một số cường giả cũng khó có thể tát bay nó như vậy.

Đáng tiếc, hành vi của Hắc Trư ngay cả Tuế Nguyệt Nữ Đế cũng không nhìn nổi, trực tiếp tung ra cú tát.

Đừng thấy động tác của nàng đơn giản, thật ra bên trong cú tát đó ẩn chứa ảo diệu Không Gian vô cùng kinh khủng, trực tiếp khiến Hắc Trư mất đi năng lực né tránh, chỉ có thể ngoan ngoãn đón nhận…

“Ui da… đau đau đau…” Hắc Trư đưa móng heo ôm mặt, nước mắt lưng tròng, cúi đầu trở về chỗ ngồi.

Đổi lại là người khác ra tay đánh mình dù trúng hay không có lẽ nó đã sớm lao lên liều mạng, đáng tiếc gặp phải nữ nhân mà ngay cả Nghịch Long Đế cũng phải ôm sầu tương tư, nó dám chống đối sao?

Thế là Hắc Trư giận cá chém thớt, hung tợn trợn mắt nhìn Ngưu Ma Vương, ánh mắt như muốn nói là tại con trâu ngu xuẩn này nên mình mới ăn đánh.

Ngưu Ma Vương lảng tránh ánh mắt của Hắc Trư tiền bối, nhìn thấy thần tượng bị đánh hắn cũng vô cùng đau lòng a, đáng tiếc hắn không dám ra mặt trả thù, chỉ có thể giả vờ như không nhìn thấy.

“Mau trở về!” Chấn Hào sắc mặt lạnh lẽo hướng Ngưu Ma Vương quát lên, làm mất mặt còn chưa đủ sao?

Ngay cả trưởng lão của Tru Tiên Điện cũng thầm đổ mồ hôi, thầm nghĩ nếu để vị Nguyên Lão sư phụ của Ngưu Ma Vương biết đệ tử mình trở thành bộ dạng như hiện tại, không biết có lột da hắn trút giận hay không…

Thấy Đế Tử Tru Tiên Điện trở thành trò cười của toàn trường, Săn Ma Điện vốn muốn buông lời châm chọc khiêu khích, nhưng lại nhớ đến dù sao Ngưu Ma Vương cũng lọt vào top 15, trong khi Săn Ma Điện gần như mất trắng tất cả, cả đám chỉ có thể nuốt cục tức ngược vào bụng, vô cùng khó chịu.

Mà lúc này ở tại Đấu Trường… đối thủ tiếp theo của Lạc Nam cũng chậm rãi bước vào.

Nhìn thấy người này, cả đám âm thầm lắc đầu…

Kiệt Thanh của Trận Điện, đang xếp 13 trên Sinh Mệnh Bảng.

Chiến Trận Sư rất cường đại, nhưng điều kiện tiên quyết là bọn hắn có thời gian bố trí Trận Pháp, tạo nên những đột biến bên trong Chiến Trường.

Đạt đến cấp độ của Kiệt Thanh, một số Trận Pháp hắn chỉ cần phất tay là có thể thiết lập, nhưng chắc chắn uy lực của những Trận Pháp này không đủ làm khó Lạc Nam.

Vì thế mà ở trận đấu này, chúng cường giả chỉ có thể lắc đầu, nhận định Kiệt Thanh không thể chiến thắng.

“Đáng tiếc…” Ngay cả người của Trận Điện cũng đồng ý với điều này.

Chiến Trận Sư bọn hắn là những tồn tại có thể tạo nên biến số cực lớn trên chiến trường, nhất là ở những trận hỗn chiến… nhưng một khi chính diện đơn đấu sẽ chịu rất nhiều thua thiệt.

Nhắc đến Chiến Trận Sư, chúng nữ của Làng Nhất Thế vội vàng quay sang hỏi Ỷ Vân:

“Sao lúc đó muội ám sát bốn tên Chiến Trận Sư của Phá Đỉnh Đội vậy? Chẳng phải Lạc Nam đang đại triển thần uy sao?”

Hiển nhiên, nếu không có Ỷ Vân ám sát bốn tên Chiến Trận Sư của Phá Đỉnh Đội, hai người Kiệt Thanh và Linh Trần sẽ khó lòng phá giải thiết lập của Phá Đỉnh Đội, dẫn đến cục diện trở nên hỗn loạn và phức tạp.

“Bốn tiên Chiến Trận Sư đó đã bí mật phản bội, bọn hắn âm thầm bố trí Bạo Tiên Trận bên dưới căn cứ của Phá Đỉnh Đội, một khi nổ trận… toàn bộ Phá Đỉnh Đội sẽ bị chôn vùi, bốn tên đó sẽ đạt được số Điểm Sinh Mệnh khổng lồ và một đường vào thẳng top 18, chính thức khép lại vòng thứ hai!” Ỷ Vân lắc đầu cười giải thích:

“Vì lẽ đó ta bắt buộc phải ám sát, bọn hắn không thể không chết!”

Đám người bừng tỉnh, đồng loạt dùng ánh mắt tán thưởng và khâm phục nhìn lấy Ỷ Vân.

Chiến Trận Sư quả là một đám người có khả năng gây đột biến, nếu Ỷ Vân không sớm nằm vùng và phát hiện, chỉ sợ hậu quả khó lường a.

Khi đó Lạc Nam còn chưa lọt vào top 18, nếu để bốn tên Chiến Trận Sư thành công thực hiện kế hoạch, Lạc Nam chắc chắn đành phải tiếc hận dừng chân.

Ỷ Vân lại cứu nam nhân của các nàng một bàn thua trông thấy.

“Không được, đợi Thiếu Đế Chi Chiến kết thúc phải nói hắn trọng thưởng cho muội, ngày ba đêm bảy…” Thục Phi nhìn Ỷ Vân nháy mắt nói.

“Phi!” Ỷ Vân nhẹ giọng gắt, sắc mặt đỏ hồng.

Chúng nữ che miệng cười khẽ…

Tuế Nguyệt Nữ Đế ở một bên nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng âm thầm thở dài:

“Phong lưu khó bỏ a…”

“Lạc Nam, không cần tốn quá nhiều thời gian, chúng ta nhất chiến phân định thắng bại!”

Kiệt Thanh cực kỳ nghiêm túc nhìn Lạc Nam lớn tiếng nói.

“Lại là một chiến phân thắng bại?” Lạc Nam ánh mắt cổ quái, mỉm cười hỏi: “Ý của các hạ là?”

“Ta sẽ bố trí một Trận Pháp, chỉ cần ngươi có thể phá giải xem như ta thua!” Kiệt Thanh vô cùng tự tin nói.

Hắn cũng giống như Phượng Cửu Huyền, thừa biết rằng mình đánh không lại Lạc Nam, nên chỉ có thể chơi chiến thuật như vậy.

Dựa vào lúc nãy Lạc Nam đồng ý với Phượng Cửu Huyền, chắc chắn sẽ chấp nhận đề nghị của hắn.

Nhưng mà câu tiếp theo của Lạc Nam lại khiến Kiệt Thanh toàn thân cứng đờ…

“Xin lỗi! Ta không rảnh!”

Lạc Nam nói xong, tốc độ nhanh nhất triển khai, chỉ thoáng chốc đã biến mất ngay tại chỗ.

“Làm sao có thể? Ngươi không dám ứng chiến sao?” Kiệt Thanh sắc mặt đại biến.

“Cho đối thủ thời gian phát huy sở trường, ngươi nghĩ ta bị bệnh sao?” Lạc Nam dùng ánh mắt như nhìn thằng ngu xem lấy Kiệt Thanh.

Tốc độ của hắn quá nhanh, Kiệt Thanh căn bản không theo kịp, ánh mắt hiện lên kinh hãi tột đỉnh.

Hắn có thủ đoạn phòng ngự rất mạnh, nhưng trước đó đã dùng để ngăn cản vụ nổ Bá Lực của Lạc Nam ở vòng thứ hai, lúc này đâu còn gì để ứng phó?

Khi phản ứng lại, Lạc Nam đã xuất hiện trước mặt hắn, 15 đường Hồng Hoang Tiên Văn nổi cộm lên, đơn giản và thô bạo tung ra một quyền.

PHỐC!

Máu tươi cuồng phún, Kiệt Thanh thân thể yếu ớt căn bản không thể nào chịu nổi sức tấn công thô bạo như vậy, hắn cũng chẳng phải Ngưu Ma Vương a.

Miệng sùi bọt mép, Kiệt Thanh hoa mắt chóng mặt, ngất luôn tại chỗ.

“Yếu như vậy à…” Lạc Nam thở dài, hắn còn chưa dùng đến Bá Lực a.

Quả nhiên Chiến Trận Sư yếu ớt trong cận chiến, bị hạn chế về mặt thời gian để bố trí Trận Pháp khiến bọn hắn thật sự bất lực khi đối thủ tiếp cận…

Đương nhiên, điểm yếu này không bao gồm những nhân vật khủng bố có thể phất tay thành Trận như Ngô Đế hay sở hữu Hóa Trận Thánh Thể như Hoa Ngọc Phượng.

“Trận đấu kết thúc, Lạc Nam thắng!” Bụt giật giật khóe miệng tuyên bố.

Toàn trường cũng chỉ biết im lặng…

Không ai nghĩ đến Lạc Nam sẽ quả quyết như vậy, trực tiếp đem Kiệt Thanh đánh cho bất tỉnh nhân sự, chẳng cho đối phương chút cơ hội thể hiện nào.

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, Lạc Nam hành động rất hợp khẩu vị của đám lão quái vật như bọn hắn.

Nếu Lạc Nam ngạo mạn cho Kiệt Thanh thời gian bố trí trận pháp mạnh nhất để đối phó mình, dù cuối cùng hắn có thể thành công phá trận, những cường giả ở đây cũng sẽ đánh giá Lạc Nam thấp đi một bậc.

Cho đối thủ thời cơ chẳng khác nào tự mưu hại chính mình, đạo lý này bất kỳ ai trải đời đều sẽ hiểu.

“Đối thủ kế tiếp, Ma Long Nhị!” Bụt trầm giọng nói.

NGAO!

Ma Long rít gào, Ma Long Nhị hai mắt đỏ ngầu lao vọt ra khỏi Đấu Trường, trực tiếp hóa thành Bản Thể khổng lồ uốn lượn.

Như đã không kịp chờ đợi được nữa, Ma Long Lực ngưng tụ vào móng vuốt, tổng cộng 22 đường Ma Long Văn ầm ầm triển khai, từ trên thiên không như thiên thạch vồ xuống Lạc Nam.

“Ta sẽ xé ngươi thành từng mảnh!”

Lạc Nam nhìn thấy cảnh tượng này, trong đáy mắt lần đầu tiên xuất hiện sát khí…

Bản thân hắn là người ân oán phân minh, đối với những đối thủ khác chỉ đơn giản là đối thủ trong cuộc thi, đến điểm là dừng, không cần thiết phải giao tranh sinh tử.

Nhưng đối với Ma Long Tộc, Lạc Nam không có một chút hảo cảm nào, đôi bên đã sớm là kẻ thù.

Ân oán lần đầu tiên là khi Ma Long Ngũ đánh lén Tử Yên trong Loạn Cổ Chiến Trường, sau đó lợi dụng uy quyền của Đế Tử Ma Long Tộc chặn đường ở lối ra, muốn tìm ra và hạ sát hắn.

Thiếu Đế Chi Chiến lần này như ngọn lửa châm lên ngòi nổ của sự thù hận, khi lần lượt từng tên Ma Long Đế Tử bị chúng nữ đánh bại, sau đó Tiểu Tinh còn hạ sát Ma Long Ngũ.

Ma Long Nhị muốn trả thù cho các huynh đệ của mình, đối với Lạc Nam động sát tâm, quyết ý muốn giết hắn.

Mà Lạc Nam cũng là một người cực kỳ đơn giản, ai muốn giết hắn… hắn sẽ khiến đối phương chết trước.

Sát cơ hình thành trong lòng ngực!

Nghĩ đến đây, Lạc Nam sắc mặt lạnh lùng, 35 đường Hồng Hoang Tiên Văn nổi cộm lên ở cánh tay.

Bá Lực điên cuồng vận chuyển, hư ảnh đại phật khổng lồ che phủ thiên không ngạo nghễ hiện lên.

Đối mặt với Ma Long Nhị đang dữ dằn lao xuống, Lạc Nam không lùi mà tiến, hung hăng đấm ra:

“Phật Nộ Hàng Ma Quyền!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258