Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 62
Phần 62

“Thật là vô dụng, truyền thừa Trùng Cổ Tộc giao cho tên khốn này đúng là lãng phí!”

Bên ngoài đại điện, Trưởng Lão Săn Ma Điện nhìn thấy Dịch Thập Cửu nổ thành bọt máu, ngay cả tất cả Cổ Trùng cũng rơi vào tay Lạc Nam, lập tức lửa giận ngút trời.

Ngồi ở cạnh hắn, Dịch Gia Chủ là Dịch Uẩn Đạo sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, thân thể run lẩy bẩy, làn da không còn chút máu.

Nhi tử chết đi là chuyện nhỏ, chọc giận Trưởng Lão của Săn Ma Điện là chuyện lớn.

Chỉ sợ sau chuyện lần này, địa vị của Dịch Gia ở Săn Ma Điện sẽ rớt xuống đáy vực thẳm, khó thể nào ngóc đầu lên được.

Trừ khi Dịch Gia có thể sản sinh ra một thiên tài nào khác vượt trội hơn Dịch Thập Cửu, có thể khiến những lão quái vật của Săn Ma Điện chính thức xem trọng thì mới có cơ hội chuyển mình.

Đáng thương cho Dịch Thập Cửu, hắn không biết rằng ngay sau khi mình vừa chết đi, phụ thân đã có ý định sinh ra kẻ khác thay thế, không có tâm trạng u sầu hay buồn bã vì cái chết của mình dù chỉ một chút.

“Haha, vừa rồi cười nhạo Lôi Chấn Tử, kết quả Đế Tử của các ngươi ngay cả mạng cũng không giữ được!” Nhìn thấy đám người Săn Ma Điện sắc mặt khó coi, Trưởng Lão của Tru Tiên Điện không quên buông lời chế nhạo.

Lôi Chấn Tử bị Nhân Kê đánh cho bất tỉnh rời khỏi Thiếu Đế Chi Chiến nhưng ít ra vẫn còn giữ được mạng a.

“Hừ!” Trưởng Lão Săn Ma Điện hừ lạnh phản bác:

“Dịch Thập Cửu chỉ là tiểu nhân vật mà thôi, chúng ta còn Hồng Hài và Nhị Lang, các ngươi cứ chờ đó!”

“Mỏi mắt mong chờ!” Trưởng Lão Tru Tiên Điện vuốt cằm.

“À mà quên, Ngưu Ma Vương đụng độ Quỷ Đỏ, để xem ai có thể cứu hắn…” Trưởng Lão Săn Ma Điện lấy lại tinh thần cười tủm tỉm.

“Quỷ Đỏ tuy mạnh, Ngưu Ma Vương của chúng ta cũng không phải dễ chơi!” Trưởng Lão Tru Tiên Điện tự tin đáp.

Hiển nhiên cảnh tượng Quỷ Đỏ xuất hiện đã được phát lên màn ảnh, tất cả cường giả có mặt ở đây đều đang chú ý trận chiến kinh thiên sắp diễn ra này.

Đối với thực lực của vị Đế Tử Chiến Mệnh Cung… tất cả cường giả đều phải nghiêm túc xem trọng.

Bởi vì Chiến Mệnh Cung quá mức thần bí, đây cũng là lần đầu tiên thiên tài của bọn hắn xuất hiện tham dự sự kiện như Thiếu Đế Chi Chiến này.

Từ đầu đến cuối, Quỷ Đỏ vẫn một đường cưỡi ngựa xem hoa, các đối thủ gặp hắn hầu như chưa từng trụ nổi quá mười cú đấm.

Chính vì thế, các vị cường giả hy vọng Cự Thiên Cuồng, Ngưu Ma Vương có thể ép được Quỷ Đỏ triển lộ thực lực một cách toàn diện để từ đó có thể đánh giá sâu cạn của Chiến Mệnh Cung.

Về phần Nhân Kê đã hơi suy yếu, không được các cường giả tin cậy quá nhiều.

Tầm quan trọng của Quỷ Đỏ khiến việc Lạc Nam dễ dàng đánh bại Dịch Thập Cửu trở nên không đáng chú ý… chỉ có một vài người quan tâm.

“Hắn chấp nhận tốn nhiều thời gian, cố gắng khai thác Cổ Trùng trên người Dịch Thập Cửu chắc hẳn là muốn mang về cho Liễu Tú Quyên, thật là nam nhân đa tình a…” Thải Mộng Vân mỉm cười nói.

Chúng nữ hai mắt nhìn nhau, đối với lời của Thải Mộng Vân vô cùng tán thành.

“Nam nhân này còn trẻ nhưng kiến thức về Cổ Trùng vô cùng sâu rộng, nhờ vậy mới ung dung giành chiến thắng…” Thiên Hồ Nữ Đế cảm khái nói, ánh mắt tán dương nhìn lấy thân ảnh Lạc Nam.

“Nè nè, hồ ly tinh tỷ tỷ, đừng có ý đồ gì với nam nhân nhà chúng ta, bằng không bị hắn ăn sạch đó hiểu chưa?” Đình Manh Manh vội vàng lên tiếng nhắc nhở nói.

“Khanh khách!” Thiên Hồ Nữ Đế cười đến bộ ngựa sửa run rẩy, quyến rũ nói:

“Thiên hạ này còn chưa có nam nhân nào đủ tư cách bước lên giường của tỷ tỷ đâu, muội muội yên tâm, ta mới chướng mắt tiểu nam nhân của muội!”

“Tốt nhất là như vậy…” Đình Manh Manh cực kỳ chăm chú nói.

Tại một hành tinh đổ nát hoang vắng…

Không, trước đó nó rất náo nhiệt, chỉ là hiện tại xác chết đã chết thành đống, Nhị Lang Đế Tử ngồi ở trên đó, sắc mặt âm trầm:

“Khốn kiếp, đúng là loại phế vật, uổng công tâm huyết của ta!”

“Có chuyện gì thế chủ nhân?” Hao Thiên Khuyển khó hiểu hỏi.

“Dịch Thập Cửu chết!” Nhị Lang nghiến răng nghiến lợi.

“Cái gì?” Hao Thiên Khuyển kinh ngạc: “Hắn nhận được truyền thừa của Cổ Trùng Tộc, đây là một trong Thất Tuyệt Cổ Tộc nổi danh thời thượng cổ, sao dễ chết như vậy?”

“Ta làm sao biết?” Nhị Lang bực mình hừ nói: “Mãi đến khi Linh Hồn Bổn Nguyên của hắn tan biến ta mới cảm ứng được!”

Hắn nắm giữ Linh Hồn Bổn Nguyên của Dịch Thập Cửu, nhờ đó có thể tùy thời cơ cảm ứng được nguy hiểm đến từ vị trí của Dịch Thập Cửu.

Nhưng lần này chưa cảm ứng được gì thì Linh Hồn Bổn Nguyên đã tiêu tán, chứng tỏ Dịch Thập Cửu đã thật sự chết mà người chủ nhân như hắn không hề biết nguyên do.

“Theo lời ngươi nói, rất có thể Dịch Thập Cửu đã chết ở trong hoàn cảnh ngăn cách với bên ngoài nên mới không cảm ứng được tình hình đến từ Linh Hồn Bổn Nguyên!” Cánh tay trong cơ thể lên tiếng đánh giá:

“Khả năng cao là chết trong Trận Pháp, Cấm Chế hay Pháp Bảo cao cấp nào đó rồi!”

“Hừ, mạng chó của hắn chết thì chết, ta chỉ tiếc nuối truyền thừa của Trùng Cổ Tộc!” Nhị Lang Thần thở dài:

“Nếu đối thủ thực lực mạnh đến mức áp chế toàn diện Dịch Thập Cửu và tiến hành Sưu Hồn, chỉ sợ truyền thừa đã lọt vào tay hắn!”

Đây mới là điều khiến Nhị Lang Thần phẫn nộ.

Thông thường, nhờ vào Linh Hồn Bổn Nguyên mà khi Dịch Thập Cửu sắp bị ai đó sưu hồn, người chủ nhân như hắn có thể lập tức cảm ứng được và kích nổ Linh Hồn Bổn Nguyên để tiễn Dịch Thập Cửu về tây thiên ngay lập tức, đem theo truyền thừa Trùng Cổ Tộc xuống mồ, người sưu hồn tốn một phen công cóc.

Đáng tiếc, chắc hẳn là theo lời của cánh tay phán đoán, Dịch Thập Cửu chết trong hoàn cảnh đặc biệt ngăn cách với bên ngoài.

“Cũng may chỉ hao tổn truyền thừa Trùng Cổ Tộc, Dịch Thập Cửu còn chưa biết những chuyện mờ ám của ta!” Nhị Lang Thần âm thầm suy nghĩ.

Hắn thu phục Dịch Gia chưa lâu, vẫn còn cần thời gian để khảo nghiệm nên các chuyện quan trọng không cho Dịch Thập Cửu góp mặt…

“Nhị Lang ca ca!”

Theo một âm thanh non nớt vang lên, chỉ thấy Hồng Hài hết sức chật vật bay đến, khóe miệng rỉ máu.

“Ai khi dễ ngươi?” Nhị Lang Thần tức giận nhướn mày.

Dịch Thập Cửu vừa chết, Hồng Hài lại bị thương, có kẻ gan to bằng trời dám khiêu khích uy quyền của Săn Ma Điện sao?

“Là Na Tra của Thiên Đình!” Hồng Hài sắc mặt phẫn uất, nghẹn ngào nói:

“Nhị Lang Ca Ca phải giết hắn trả thù cho ta, nếu không nhờ một tấm Phù Chú Dịch Chuyển, ta còn tổn thất nặng nề hơn!”

“Ác chủ bài phụ thân ngươi cho đâu?” Nhị Lang Thần khó hiểu hỏi.

Với bối cảnh của tiểu tử này, tham gia Thiếu Đế Chi Chiến chắc chắn không thiếu bài tẩy, vì sao không lấy ra sử dụng?

“Hừ!” Hồng Hài cười lạnh: “Na Tra còn chưa đủ tư cách để ta xuất ác chủ bài, ta muốn lưu lại lấy mạng chó của Lạc Nam!”

“Lạc Nam…” Nhị Lang Thần ánh mắt lấp lóe.

Chẳng biết vì sao, hắn nảy sinh linh cảm cái chết của Dịch Thập Cửu có liên quan đến kẻ này.

“Được rồi! Ta sẽ giúp ngươi đoạt mạng Na Tra!” Đang phẫn nộ lại có chỗ để trút giận, Nhị Lang Thần đầy mặt hưng phấn hạ lệnh cho chiến sủng:

“Hạo Thiên, đánh hơi tung tích của Na Tra cho ta!”

GÂU GÂU GÂU…

Hao Thiên Khuyển sủa to, hướng về người của Hồng Hài cẩn thận ngửi lấy, tìm mùi vị từ thân thể Na Tra lưu lại.

Rất nhanh, ánh mắt của nó trở nên sắc lạnh, lao vọt về phương xa.

Nhị Lang Thần cùng Hồng Hài liếc nhau cười gằn, nhanh chóng đuổi theo.

“Quỷ Đỏ, ngươi thật là ngạo mạn!”

Chiến trường bị bầu không khí nặng nề bao phủ, Ngưu Ma Vương giậm lấy thân thể nặng nề đi đến, hai mắt phóng hỏa nhìn lấy thân ảnh điềm nhiên của Quỷ Đỏ…

Hiển nhiên, việc Quỷ Đỏ muốn lấy một chọi ba khiến hắn cảm giác tôn nghiêm của mình bị giẫm đạp.

Tại thế hệ này, hắn chỉ tâm phục khẩu phục hai kẻ top 1 và top 2 Thiếu Đế Bảng kỳ trước.

Mục tiêu của Ngưu Ma Vương ở Thiếu Đế Chi Chiến kỳ này là phải nằm vững vàng top 3.

Dù Quỷ Đỏ là truyền nhân của Chiến Mệnh Cung cũng không được xem thường hắn.

“Vậy sao?” Quỷ Đỏ nhún vai: “Sợ rằng không lâu sau đó ngươi sẽ đổi thái độ!”

Quỷ Đỏ hình dáng cao gầy như người bình thường, đứng trước hai tên khổng lồ như Cự Thiên Cuồng và Ngưu Ma Vương như người tí hon, nhưng khí thế lại hoàn toàn áp đảo.

“Hừ!” Ngưu Ma Vương cười lạnh, nhìn sang Cự Thiên Cuồng quát:

“Trận chiến giữa chúng ta tạm thời gác lại, để ta dạy cho tên giấu đầu lòi đuôi toàn thân màu đỏ này một trận!”

Cự Thiên Cuồng nhướn mày không đáp… bởi vì ngay cả hắn cũng chưa biết thực lực thật sự của Quỷ Đỏ đạt đến mức nào.

Mình và Ngưu Ma Vương liên thủ chưa chắc giành được phần thắng.

Bất quá hắn cũng là nhân vật kiêu ngạo, nếu Ngưu Ma Vương đã nói vậy, hắn sẵn sàng đứng sang một bên…

“Các ngươi làm mất thời gian quá đó!” Quỷ Đỏ lạnh nhạt lắc đầu, đột ngột tung ra một đấm.

VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ VÙ…

Từ bốn phương tám hướng, Tiên Khí trong trời đất như nịnh nọt Quỷ Đỏ cuồn cuộn hòa vào một quyền này, uy lực khủng bố.

Ánh mắt Ngưu Ma Vương co rụt lại, sắc mặt nghiêm túc dị thường.

Quỷ Đỏ vừa mới ra tay, hắn lập tức đối diện với áp lực cực đại.

Cảm giác này như toàn bộ Thiên Địa ủng hộ Quỷ Đỏ và chống lại hắn.

Bất quá không hề nao núng, Ngưu Ma Vương vận chuyển Man Lực một cách toàn diện, song quyền tung ra, hung hăng đáp trả.

OÀNH!

“Làm sao có thể?” Bên ngoài đại điện, Trưởng Lão Tru Tiên Điện cả kinh thốt lên.

Không chỉ có hắn, rất nhiều cường giả khác cũng biến sắc mặt.

Bởi vì vốn dĩ nổi danh về lực lượng như Ngưu Ma Vương, chỉ sau một lần đụng độ, thân thể đã bị đấm lùi liên tục vài chục bước.

Mà ở phía đối diện, Quỷ Đỏ chỉ lùi một chân, áo bào tung bay, vô cùng thư thái.

“Ta mới không tin!” Ngưu Ma Vương ngửa đầu gầm lên:

“Lò Luyện Man Lực!”

Đan điền rộng lớn của hắn lại thiêu đốt dữ dội, Ma Lực cuồn cuộn được ngưng luyện uy mãnh sau đó lan tràn khắp toàn thân.

“Ra đi – Hỗn Thiết Côn!”

Chưa dừng lại ở đó, một thanh Đế Cấp Thượng Phẩm Pháp Bảo xuất hiện trong tay Ngưu Ma Vương.

Đây là một thanh Đại Côn to lớn như cột chống trời, toàn thân đen kịch cứng cáp, bên trên luân chuyển Trận Văn cực kỳ cường đại…

Ngưu Ma Vương tay cầm Hỗn Thiết Côn, khí thế toàn thân thay đổi nghiêng trời lệch đất, tầng tầng Man Lực hội tụ vào đôi tay, hung hăng nện xuống đầu Quỷ Đỏ.

ĐÙNG!

Trước một côn này, thiên địa sắp bị bổ nát, một lĩnh vực hùng mạnh gào thét mà theo.

Chính là Côn Vực.

Ngưu Ma Vương đã đánh toàn bộ lực lượng, dùng Man Lực, cầm Hỗn Thiết Côn và xuất ra Côn Vực.

Quyết tâm nghiền nát sự kiêu ngạo của Quỷ Đỏ, không hổ danh là Đế Tử mạnh nhất của Tru Tiên Điện ở thế hệ này.

Mà khi đối mặt với thế công dũng mãnh như vậy, Quỷ Đỏ vẫn trầm ổn như chưa có gì diễn ra.

Chỉ là động tác lần này đã có chút mạnh mẽ và dữ dội thay vì nhẹ nhàng ung dung như trước.

Quỷ Đỏ nâng lên đôi tay trong găng tay đỏ, Chiến Vực lan tràn mà ra, nghiền ép lấy Côn Vực của Ngưu Ma Vương.

RĂNG RẮC…

Không gian vừa mới phục hồi chưa được bao lâu đã tiếp tục băng liệt…

Chẳng cần đến vũ khí, vẫn là một đôi tay, Quỷ Đỏ hung hăng đấm vào Hỗn Thiết Côn.

OÀNH!

Quyền kình chi uy, thiên băng địa liệt.

Phốc!

Nhân Kê đứng ở không xa bị phản chấn miệng phun máu tươi, sắc mặt hoảng hốt.

“Sao có thể mạnh như vậy?” Cự Thiên Cuồng ánh mắt ngơ ngác nhìn.

Chỉ thấy lúc này, Ngưu Ma Vương hai tay đầy máu, Hỗn Thiết Côn run rẩy kịch liệt, lồng ngực phập phồng, một chân quỵ trên mặt đất, vô cùng chật vật.

Ở phía đối diện, Quỷ Đỏ lùi hơn mười bước dài, nhưng toàn thân ngay cả một vết thương cũng không có…

Giường như người va chạm kinh hoàng vừa rồi với Ngưu Ma Vương không phải là hắn.

“Ngươi rốt cuộc là ai? Truyền nhân Chiến Mệnh Cung thật sự có thể khủng bố như ngươi sao?” Cự Thiên Cuồng nhìn về Quỷ Đỏ đầy kiêng dè.

Chẳng lẽ hắn rơi vào vòng luân hồi thành Cự A Man quá lâu, chẳng lẽ Cự Chiến Cổ Tộc lánh đời quá lâu nên bỏ qua lai lịch của nhân vật như Quỷ Đỏ?

Quỷ Đỏ liếc mắt nhìn sang Cự Thiên Cuồng, không mở miệng cất giọng, lại hờ hững truyền âm nói:

“Ta cần đứng đầu Thiếu Đế Bảng, phần thưởng mà Cổ Việt Tộc lấy ra lần này rất quan trọng đối với ta!”

“Sơn Cự, ngươi là nhân vật lão luyện, làm sao để ý chút hư danh của Thiếu Đế Chi Chiến lần này? Nhường Điểm Sinh Mệnh cho ta đi!”

Cự Thiên Cuồng nhảy dựng lên, ánh mắt như gặp quỷ, truyền âm như gầm thét:

“Ngươi rốt cuộc là ai? Vì sao biết thân phận thật sự của ta?”

Cự Thiên Cuồng hãi hùng, cái tên Cự Thiên Cuồng này cũng là tên giả mới đặt sau này, thân phận Sơn Cự, lão tổ Cự Chiến Cổ Tộc của hắn không nhiều người biết.

Vậy mà Quỷ Đỏ một hơi nói toẹt ra?

“Ta là ai không quan trọng!” Quỷ Đỏ thản nhiên: “Nhưng ta có thể khẳng định, chúng ta là bạn chứ không phải địch!”

“Phần thưởng mà Cổ Việt Tộc trao cho top 1 Thiếu Đế Bảng là gì?” Cự Thiên Cuồng lấp lóe ánh mắt hỏi.

Quỷ Đỏ hơi trầm ngâm, cuối cùng thốt ra mấy chữ: “Một nhánh Long Cốt được đích thân Long Chí Tôn lưu lại!”

Cự Thiên Cuồng toàn thân rung rẩy, đầu óc chấn động oanh lên một tiếng, hô hấp trở nên ồ ồ lên.

Lúc này hắn cũng hiểu, vì sao nhân vật mạnh mẽ như Quỷ Đỏ cũng thèm vị trí top 1 Thiếu Đế Bảng.

Phần thưởng nghịch thiên như vậy, ai mà không thèm?

“Thế nào? Ngươi quyết định lui chưa?” Quỷ Đỏ nghiêm túc hỏi.

“Thật xin lỗi!” Cự Thiên Cuồng chiến ý bùng nổ, chậm rãi bước ra, hướng mắt nhìn sang Ngưu Ma Vương:

“Ta nghĩ chúng ta cần liên thủ!”

“Được!” Ngưu Ma Vương quả quyết gật đầu.

Không liên thủ còn chơi cái rắm a.

Đứng trước kẻ thù khủng bố, mọi kiêu ngạo đều là viển vông.

“Tại sao?” Quỷ Đỏ nhướn mày, âm thầm tức giận.

Hắn đã thành ý nói ra rõ ràng như vậy, tại sao Cự Thiên Cuồng còn muốn chống đối hắn?

Gương mặt hàm hậu của Cự Thiên Cuồng phủ đầy sự hưng phấn, chiến ý động thiên, gằn từng chữ một:

“Bởi vì ta biết có một người… thích hợp với phần thưởng hơn ngươi!”

“Ta sẽ vì hắn mà chiến!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258