Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 127
Phần 127

PHỐC!

Lạc Nam dễ dàng tung ra 8 Kiếm, đem thân khỉ của hắn đánh bay.

“RỐNG! Tiếp tục!” Viên Hồng Ma hưng phấn đến cực điểm, không chịu từ bỏ…

Ma Côn sinh ra chiến ý vang rền, Viên Hồng Ma lại thi triển Xa Luân Côn thuộc về bản thân hắn.

Lạc Nam hai mắt hiện lên vẻ tán thưởng, bất chợt mở miệng nói:

“Đừng vội gia trì Côn Vực vào, ngươi vẫn chưa làm chủ được nó, bắt đầu từ từng bước một, chưởng khống lực lượng một cách hoàn mỹ, côn sau mạnh gấp đôi côn trước…”

Viên Hồng Ma nghe được vội vàng làm theo Lạc Nam, lúc này vậy mà thành công thi triển Xa Luân Côn hoàn chỉnh.

Chỉ bất quá số lượng vẫn là 8 Côn…

Lạc Nam lại chém ra 8 Kiếm hóa giải 8 Côn, động tác cố tình thả chậm, thi triển Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển trước mặt Viên Hồng Ma…

Viên Hồng Ma hai mắt chớp động quan sát thật kỹ, Ma Côn trong tay không ngừng bắt chước, làm theo…

“Nam nhân này…” Chứng kiến hành động của Lạc Nam, Tuế Nguyệt Nữ Đế không nhịn được thốt ra ba chữ.

Mà tất cả cường giả có mặt tại đương trường cũng phải cả kinh, ánh mắt nhìn về phía Lạc Nam cực kỳ phức tạp.

Có xem thường, có chê trách, có khâm phục, có nể trọng…

Bởi vì bọn hắn nhận ra, Lạc Nam đang dạy Viên Hồng Ma học tập thủ đoạn hùng mạnh của mình.

Điều này làm sao không khiến bọn hắn kinh dị?

Phải biết rằng, Viên Hồng Ma và Lạc Nam hiện tại vẫn là đối thủ…

Ở vũ trụ mạnh được yếu thua này, dù là người thân cũng có thể vì một chút tài nguyên tu luyện mà điên cuồng chém giết.

Sở hữu một môn khả năng chiến đấu mạnh mẽ, ai sẽ đem nó truyền thụ cho người ngoài?

Không thấy Thiên Đình bao nhiêu năm qua ôm khư khư Thiên Đế Biến, chẳng dám tiết lộ một chút ra ngoài hay sao?

Ấy vậy mà lúc này Lạc Nam lại đang làm ngược lại…

Phải rộng lượng, phải có lòng da bao dung đến mức nào mới làm được?

Trong mắt một số người ích kỷ, hành vi của Lạc Nam thật sự không thể nào hiểu được, quá mức ngu xuẩn.

Rõ ràng là đối thủ sao chép kỹ năng của ngươi, ngươi chẳng những không tức giận và phẫn nộ, ngược lại còn dạy cho hắn thi triển?

“Không hổ là nam nhân của chúng ta…” Chúng nữ Hậu Cung và Làng Nhất Thế cao giọng đầy tự hào.

Dạy dỗ Đế Tử của Thiên Địa Hội, thế gian mấy ai có đủ tư cách này?

Phải biết ngay cả một ít Địa Đế, Thiên Đế cường giả muốn dạy dỗ Viên Hồng Ma có khi còn chưa đủ trình độ đấy.

“Hắn vẫn luôn có lòng dạ vĩ ngạn như vậy…” Cự Thiên Cuồng, Nhân Kê, Tiểu Đậu Bỉ, đám em vợ ở bên ngoài đại điện xem qua Màn Ảnh đều nhiệt huyết sôi trào, trong lòng nể trọng Lạc Nam cuồn cuộn như thác lũ.

Na Tra xuất quan, Phù Đổng đứng ở một góc khán đài siết chặt nắm đấm, thân thể run rẩy, cả hai toát lên một ý niệm trong đầu:

“Nhân vật như vậy, đáng giá phò trợ!”

Ngay cả Lãnh Vận Du, Phượng Cửu Huyền, Viêm Miên Châu… các vị Đế Nữ và các vị Nữ Đế khi nhìn về phía Lạc Nam cũng phải âm thầm thán phục.

Ở một bên khác, vốn dĩ một đám Trưởng Lão của Thiên Địa Hội đang không hề vui khi Phạm Chí bị Lạc Nam đào thải, hiện tại cũng đầy mặt nhu hòa, cực kỳ tản thưởng hành vi và lòng dạ rộng lượng của Lạc Nam.

Phạm Chí muốn cạnh tranh Mộng Chi Tiên với một nam nhân hoàn mỹ như vậy, thua không oan chút nào.

“Không hổ là…” Hắc Trư xấu bụng thầm nghĩ: “Với bản tính của Viên Hồng Ma, chỉ sợ sau lần này sẽ xem Lạc Nam như thầy!”

Quả thật như vậy…

Lạc Nam trong lòng đang cực kỳ vui vẻ…

Người ngoài nhìn vào cho rằng hắn dạy Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển cho Viên Hồng Ma là hành vi lỗ vốn.

Nhưng làm sao bọn hắn biết được, theo Viên Hồng Ma ngày càng tinh thông Hãm Quân Xa Luân… Điểm Hảo Cảm của hắn dành cho Lạc Nam cũng đang tăng lên như nước chảy.

50… 55… 60… 65…

Hãm Quân Xa Luân suy cho cùng chỉ là một thủ đoạn để chiến đấu mà thôi.

Lạc Nam thứ không thiếu nhất chính là thủ đoạn chiến đấu…

Dạy một môn Kiếm Điển, thu về một vị Đại Tướng trung thành xuất thân từ Thiên Địa Hội…

Sau này Viên Hồng Ma dùng Hãm Quân Xa Luân Côn để giúp Lạc Nam khai cương thác thổ, chinh chiến sa trường, càn quét địch nhân.

Làm ấm và điều giải quan hệ với Thiên Địa Hội sau khi thẳng tay loại bỏ Phạm Chí…

Sau tất cả, được lợi nhất vẫn là Lạc Nam.

Cuộc đầu tư này, Lạc Nam tính từ đầu đến cuối đều không tìm thấy đường lỗ a…

Bất quá nói đi cũng phải nói lại, vốn dĩ là một cuộc chiến lại quỷ dị chuyển thành một cuộc hướng dẫn luyện tập, toàn trường chỉ biết câm nín…

“HAHAHA, thành công, thành công…” Không biết qua bao lâu sau, Viên Hồng Ma vậy mà có thể thi triển 18 côn liên tiếp.

Hắn siết chặt Ma Côn trong tay, chiến ý bạo phát nhìn Lạc Nam, hai mắt vẫn đỏ ngầu như máu, đã không chờ thêm được nữa muốn thử sức mình.

Mà Lạc Nam lúc này cũng nâng lên Lạc Hồng Kiếm cười lớn nói:

“18 Thức định thắng bại!”

“Được!” Viên Hồng Ma trong lòng lại khâm phục.

Rõ ràng Lạc Nam có thể thi triển 20 Kiếm, nhưng vì mình mới dùng được 18 Côn nên hắn muốn 18 thức định thắng bại một cách sòng phẳng.

Mặc dù lúc này lý trí của Viên Hồng Ma chỉ là phụ trợ, nhưng điều này không đồng nghĩa với việc hắn mất đi nhận thức.

Lòng dạ rộng lớn của Lạc Nam thật sự khiến hắn tâm phục khẩu phục!

“Chiến! Hãm Quân Xa Luân Côn Pháp!”

“Chiến! Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển!”

Trong ánh mắt kính nể của toàn trường, hai thân ảnh lao vọt vào nhau!

Trong ánh nhìn chăm chú của toàn trường, va chạm kinh thiên động địa diễn ra…

Chỉ thấy 18 đường Côn Pháp ầm ầm hợp nhất, mang theo ba tầng Côn Vực và Đế Ma Lực phun trào, trấn nát không gian bốn phía…

Mà ở đối diện, 18 đường Kiếm Khí bá đạo ngưng tụ, hai tầng Kiếm Vực thét gào, ẩn chứa uy thế của Bá Lực kết hợp 35 đường Hồng Hoang Tiên Văn… không hề nghiền nát không gian, nhưng lại đem thiên địa như chia cắt làm hai nữa.

OÀNH OÀNH OÀNH…

Âm thanh đinh tai nhức óc vang vọng đại điện, Côn và Kiếm mạnh mẽ va chạm…

Ánh Côn đen kịch cùng ánh Kiếm đỏ ngầu ma sát dữ dội… lấy vị trí va chạm làm trung tâm… một cổ dư chấn dữ dội quét ngang bốn phương tám hướng, đem thành vách Đấu Trường kịch liệt lắc lư…

Nhưng mà chỉ dây dưa được một chút, chỉ thấy ánh Côn đen kịch bị Kiếm khí đỏ ngầu nghiền nát, chấn thành hư vô…

Hãm Quân Xa Luân Kiếm Điển bá đạo trảm xuyên, Viên Hồng Ma hoảng hốt nâng Ma Côn lên đón đỡ…

PHỐC!

Ma Côn chấn động văng xa vài trăm mét, Viên Hồng Ma thổ huyết bay ngược, đôi tay nát bấy, xương cốt xém chút chia lìa…

Đánh văng Ma Côn và trọng thương Viên Hồng Ma, kiếm khí khủng bố của Lạc Hồng Kiếm vẫn còn một đường tiến mạnh, cắt xuyên thành vách Đấu Trường mới chịu dừng lại…

“Vẫn là Lạc Nam mạnh…” Chúng cường giả thở ra một hơi.

Mặc dù đã đoán trước kết quả này, nhưng nhìn thấy Viên Hồng Ma đã học được Hãm Quân Xa Luân vẫn không thể chính diện chống đỡ Lạc Nam, chúng cường giả cũng chẳng biết nên nói cái gì cho phải.

Chênh lệch quá lớn…

Ưu thế về mặt Bá Lực và Hồng Hoang Tiên Văn vẫn là một bài toán khó đối với Viên Hồng Ma.

Muốn đánh ngang tay Lạc Nam, hắn phải sở hữu lực lượng mạnh ngang Bá Lực và loại năng lực nào đó gia tăng sức mạnh như Hồng Hoang Tiên Văn.

Đáng tiếc, Viên Hồng Ma vẫn còn thiếu những điều này…

“Kết quả này đã không tệ…” Chúng trưởng lão Thiên Địa Hội hai mắt nhìn nhau, hài lòng nhìn xuống Đấu Trường.

Mặc dù cuối cùng Viên Hồng Ma vẫn bại, nhưng ít nhất hắn được cùng Lạc Nam thi đấu một cách sòng phẳng, được học thêm Hãm Quân Xa Luân Côn Pháp.

Qua các trận chiến, chúng cường giả đã nhận ra tiềm lực to lớn của loại thủ đoạn công kích này.

Nói không chừng ngày sau Hãm Quân Xa Luân Côn Pháp sẽ trở thành ác chủ bài của Viên Hồng Ma.

“HAHAHA, sảng khoái… sảng khoái…”

Viên Hồng Ma bất chấp thương thế trên người, chật vật đứng dậy cười ha hả.

Sắc mặt hắn đầy cuồng nhiệt và hưng phấn nhìn lấy Lạc Nam:

“Một trận chiến này, Viên Hồng Ma bại tâm phục khẩu phục!”

Hắn hoàn thành khao khát trải nghiệm sức mạnh của Hãm Quân Xa Luân, còn thành công lĩnh ngộ… làm sao có thể không hài lòng?

Vừa dứt câu, trạng thái Tâm Ma Cuồng Bạo của Viên Hồng Ma cũng đã hết thời gian, toàn thân lâm vào cực độ suy yếu…

Đang muốn ngã xuống, Lạc Nam đã bằng tốc độ nhanh nhất lao đến đỡ lấy thân thể hắn…

Vỗ vỗ bả vai Viên Hồng Ma, Lạc Nam không nhịn được cảm thán:

“Thiên phú của ngươi tốt nhất trong số những yêu nghiệt ta từng thấy, vậy mà có thể thành công thi triển Hãm Quân Xa Luân trong thời gian ngắn như vậy!”

“Là nhờ ngươi dạy bảo tốt!” Viên Hồng Ma cực kỳ nghiêm túc nói ra.

Đối với Lạc Nam chấp nhận truyền thụ Hãm Quân Xa Luân cho mình, hắn thật sự cảm động khó tả.

Viên Hồng Ma tự biết thiên phú của mình rất cao, nhưng Hãm Quân Xa Luân ẩn chứa nguyên lý và khả năng chưởng khống lực lượng cực kỳ tinh vi.

Hắn thừa nhận nếu không có Lạc Nam trực tiếp thi triển và luận bàn tập luyện cho mình, có lẽ hắn phải tốn ít nhất vài năm mới có thể đạt đến 18 Côn.

“Haha, ta cũng chỉ học Hãm Quân Xa Luân từ tiền nhân mà thôi, cớ sao không chia sẻ cho bằng hữu?” Lạc Nam phóng khoáng cười.

“Không sai! Từ hôm nay trở đi, Lạc Nam ngươi là huynh đệ sinh tử của ta!” Viên Hồng Ma gật mạnh đầu.

Viên Hồng Ma nghĩ lại mình được Phạm Chí nhờ vả cản trở Lạc Nam, liên tục gây khó khăn cho hắn và nữ nhân của hắn.

Ấy thế mà Lạc Nam không hề mang thù, chẳng giết Phạm Chí, chẳng làm khó mình… còn sẵn sàng hào hiệp chia sẻ Hãm Quân Xa Luân.

Nhân vật như vậy, còn gì để không phục?

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258