Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 144
Phần 144

“Chuyện gì đang diễn ra?” Vô số người, từ Đế Tử, Đế Nữ cho đến những cường giả đỉnh cấp đã triệt để há hốc mồm.

Dựa vào đối thoại ngắn ngủi giữa Lạc Nam và Lạc Kỳ Nam, bọn hắn cảm thấy lỗ tai, thần thức, nhận thức của mình nảy sinh vấn đề cực kỳ trầm trọng.

Lạc Nam… lại là phụ thân của Lạc Kỳ Nam?

Như một quả bom nặng ký đủ sức oanh bạo toàn trường…

Thiên Đế ở Thiên Đình lòng ngực phập phồng, xém chút phun ra một ngụm máu.

Chân Long Tộc, Săn Ma Điện, Tru Tiên Điện đám người sắc mặt âm trầm, cảm thấy mọi việc đã triệt đổi thoát khỏi tầm kiểm soát, Lạc Nam là một biến số vô cùng kinh khủng, liệt vào đối tượng nguy hiểm cấp độ cao.

“Cái này… cái này… cái này… ai cho Trư Gia biết là chuyện gì xảy ra?” Hắc Trư lắp ba lắp bắp, mắt heo trừng trừng, cực kỳ vô liêm sỉ nói:

“Lạc Nam… Lạc Nam sẽ là nhạc phụ đại nhân tương lai của ta sao?”

Tuế Nguyệt Nữ Đế lại phất nhẹ óng tay áo, Hắc Trư thổ huyết bay khỏi Đại Điện.

Đám người Cự Thiên Cuồng, Nhân Kê, Tiểu Đậu Bỉ khinh bỉ nhìn lấy Hắc Trư, đồng thời vừa vui mừng, vừa tràn ngập rung động xem lấy cảnh tượng cha con đoàn tụ.

Côn Lôn Nữ Hoàng, chúng nữ Làng Nhất Thế cũng đã sớm tròn xoe mắt… môi đỏ hé mở, thật lâu không thể nói nên lời, ngay cả Đình Manh Manh vốn cực kỳ hiếu động cũng bị hiện thực làm cho choáng váng.

Dựa vào biểu hiện của Tuế Nguyệt Nữ Đế, các nàng đã sớm biết được Lạc Nam và Tuế Nguyệt Cung có liên quan…

Nhưng mà… các nàng xin thề, các nàng vô pháp tưởng tượng, nam nhân của các nàng đã có nữ nhi.

Hơn nữa, nữ nhi của hắn hiện tại còn là Tuế Nguyệt Cung Đế Nữ, ái đồ chân truyền của Tuế Nguyệt Nữ Đế?!

Trong lúc nhất thời, Đại Điện yên tĩnh đến cực điểm, chỉ còn tiếng khóc trong trẻo của Lạc Kỳ Nam và thanh âm an ủi của phụ thân nàng.

Không biết qua bao lâu sau, Tiểu Kỳ Nam gần như khóc cạn nước mắt, chỉ có thể thút thít trong ngực Lạc Nam, gò má tựa vào lòng hắn…

“Được rồi, đã là đại cô nương, làm sao còn khóc nhè trước mặt nhiều người như vậy…” Lạc Nam cất tiếng cười khẽ, bàn tay xoa cái đầu nhỏ của nữ nhi, vuốt mái tóc bóng mượt như thác của nàng.

Hắn quay mặt sang nhìn con chim nhỏ đậu trên bả vai Tiểu Kỳ Nam, lúc này hai mắt cũng đã long lanh ướt sũng.

“Loan Loan không tưởng niệm baba sao?” Lạc Nam cười mỉm, bàn tay hướng về phía nàng.

Tiểu Loan Loan nay cũng đã chín chắn hơn rất nhiều, rõ ràng đã khóc đến ướt sũng bộ lông, nhưng vì nhường nhịn cho Lạc Kỳ Nam được trọn vẹn đoàn tụ cùng hắn, cố gắng nhẫn nhịn.

Lúc này nhìn thấy Lạc Nam gọi đến chính mình, không thể nhịn được nữa sà vào người hắn, miệng không ngừng hô Baba…

Ánh sáng lóe lên.

Loan Loan cũng hóa thành một vị tuyệt đại mỹ nhân thân mặc Thất Hải Cung Trang, cao quý ưu nhã, lại có vẻ ôn nhu dịu dàng.

Lạc Nam ôm hai tiểu bảo bối vào trong ngực, cảm thấy đây có lẽ là điều mà hắn vẫn luôn nỗ lực tìm kiếm.

An bình bên cạnh thân nhân của mình…

ONG… ONG… ONG…

Lạc Hồng Kiếm rung động dữ dội, Tiểu Hồng Nhi cũng vô cùng, vô cùng nhớ hai tỷ muội nối khố nha.

Phải biết mười năm đó, bộ ba các nàng chính là ba vị tiểu công chúa ở Việt Long Tinh, đến bất kỳ Cửu Cấp Thế Lực nào cũng được xem như ma vương đối đãi, nghịch phá banh trời.

Xa cách thời gian dài như vậy, Tiểu Hồng Nhi làm sao không nhung nhớ?

Bất quá, Tiểu Hồng Nhi cũng rất thông minh, biết ở hiện trường có vô số người như vậy, nếu mình biến thành người sẽ quá mức kinh động thế nhân, lại gây phiền phức cho baba.

Vì lẽ đó, nàng vẫn đang nín nhịn rất khổ.

Lạc Kỳ Nam với Loan Loan cười khanh khách, vội vàng cầm lấy Lạc Hồng Kiếm từ tay Lạc Nam, không ngừng vuốt ve thân Kiếm xem như an ủi tiểu nha đầu.

Lạc Nam lại thả ra Nhân Sâm Tỷ Năm, lúc này đã là hóa hình thành tiểu cô nương phấn điêu ngọc trác, xinh đẹp như búp bê sứ.

“Tiểu Nhân Sâm?” Nhìn thấy Sâm Nhi xuất hiện, Lạc Kỳ Nam và Loan Loan rõ ràng hơi kinh ngạc một chút.

Dựa vào khí tức trên thân tỏa ra, rất nhanh các nàng cũng biết được thân phận của Sâm Nhi…

Không nghĩ đến thỏ con trắng trẻo béo mập ngày nào nay cũng đã hóa hình.

“Kỳ Nam tỷ tỷ, Loan Loan tỷ tỷ!” Sâm Nhi mừng rỡ hét ầm lên, nhảy vọt lên ôm chặt lấy hai nữ.

Bốn nữ sum họp, lại một trận khóc cười đan xen, khiến Lạc Nam ngậm ngùi không thôi.

Đáng tiếc nơi này không thích hợp, bằng không hắn cũng giới thiệu Châu Nhi cho các nàng làm quen một phen.

“Thì ra là thế… thì ra là thế… bổn Đế rốt cuộc thông suốt!”

Ở một góc đấu trường, Tiêu Dao Tiên Đế hưng phấn đến thân thể khẽ rung lên, miệng không ngừng lẩm bẩm, ánh mắt dán chặt lấy thân ảnh Lạc Nam và mấy nữ bên dưới Đấu Trường.

Kiêu Hoành Giới ngày đó, Lạc Nam đã bằng vào một đoạn động họa, hàng loạt bức tranh diễn tả về một khung cảnh cảm động mang tên “Thập Niên” thật sự để lại ấn tướng mạnh đối với hắn, cũng trở thành tác phẩm hội họa kiệt xuất nhất trong lòng Tiêu Dao Tiên Đế.

Lúc này chứng kiến toàn cảnh vụ việc, Tiêu Dao Tiên Đế cảm thấy mình đã lờ mờ hiểu được phần nào vụ việc…

Hắn cảm thấy mình thật sự may mắn, cực độ may mắn vì đã chứng kiến khoảnh khắc này và lý giải được phần nào đó.

Một Đế Nữ của Tuế Nguyệt Cung, một yêu nghiệt hàng đầu vũ trụ.

Thành tựu sau này của cha con nhà này chắc chắn kinh thiên động địa, đứng trên đỉnh chúng sanh.

Đến thời điểm đó, tác phẩm “Thập Niên” chỉ sợ càng thêm giá trị, không thể đo lường, có thể xưng là vô giá.

Nói không chừng sự kiện ở Kiêu Hoành Giới còn được ghi vào sử sách.

Mà thân là người khơi màu sự kiện, Tiêu Dao Tiên Đế hẳn cũng được thơm lây…

Vuốt vuốt râu dài, Tiêu Dao Tiên Đế thầm hận chính mình ngày đó khi trao thưởng cho Lạc Nam còn hơi keo kiệt.

Giá như có thể quay ngược thời gian, hắn không ngại mang vật phẩm trân quý nhất tích lũy được của mình để lưu giữ “Thập Niên” lại, dù chỉ là phiên bản mô phỏng hoặc dùng Lưu Ảnh Ngọc ghi chép.

Mà Tiêu Dao Tiên Đế rốt cuộc cũng hiểu, vì sao năm đó Lạc Nam từ bỏ rất nhiều phần thưởng quý giá chỉ để nghe ngóng tin tức của Tuế Nguyệt Cung và nhóm nữ nhân sở hữu Huyết Mạch đó.

“Nếu tất cả những nữ nhân kia đều là hồng nhan tri kỷ của Lạc Nam, như vậy thân phận của hắn…”

Tiêu Dao Tiên Đế rùng mình, nhịp tim đập lên thình thịch.

Hắn cảm thấy, mình đã phát hiện ra nam nhân tôn quý bậc nhất Vũ Trụ lúc này.

E rằng ngay cả vị tộc trưởng đương nhiệm Long Tộc cũng vô pháp so sánh a…

“Không được… bằng mọi giá lão phu phải giao hảo với Lạc Nam!”

Mặc dù bản thân Tiêu Dao Tiên Đế ưa thích tiêu dao tự tại, chỉ xem công danh lợi lộc như phù du, nhưng lăn lộn trong vũ trụ này, có quan hệ giao hảo rộng lớn là chuyện trăm lợi vô hại.

Nhất là đối với những nhân vật có tương lai khủng bố như Lạc Nam.

“Thứ này là lễ vật baba tặng cho ngươi, mẫu thân của ngươi và các dì…”

Quả nhiên không ngoài dự đoán của Tiêu Dao Tiên Đế, Lạc Nam bất chợt lấy ra “Thập Niên”, đặt vào trong tay Tiểu Kỳ Nam.

“Baba, đây là…” Tiểu Kỳ Nam vừa nhìn lướt qua, lập tức toàn thân chấn động, trân trọng như lễ vật quý giá nhất cuộc đời mình, từng li từng tí ôm chặt vào trong ngực.

Hiển nhiên, nàng nhận ra baba của mình đã gói ghém tình cảm vô bờ bến vào tác phẩm này.

Thoáng chốc, Tiểu Kỳ Nam hai mắt lại ngấn lệ.

Lạc Nam mỉm cười, Thập Niên hiện tại đã là một tác phẩm hoàn chỉnh được hắn hoàn thiện từng chi tiết, dung nhan của tất cả nhân vật trong tranh sống động chân thật vô cùng, không còn che đậy như thời điểm ở Kiêu Hoành Giới.

Những thời gian nhớ nhung về nữ nhi và các thê tử, hắn đều đem Thập Niên ra hoàn thiện…

Lần trước gặp mặt U Cơ, vốn muốn giao Thập Niên cho nàng mang về Cung Tuế Nguyệt, nhưng khi đó Thập Niên vẫn còn một số tranh chưa được trau chuốt.

Hắn giữ mãi cho đến ngày hôm nay…

Nhìn thấy nữ nhi quý trọng như thế, Lạc Nam mãn nguyện như chưa từng có.

“E hèm… thế trận này có chiến hay không đây?” Bụt rốt cuộc phải bất đắc dĩ phá vỡ khung cảnh đoàn tụ.

Lão già hắn cảm thấy Thiếu Đế Chi Chiến những kỳ tiếp theo phải bổ sung thêm một chút quy tắc…

Tiểu tử thật sự không chơi theo kịch bản a, đầu tiên là dùng trận đấu với Thiên Diệp Dao tập luyện, sau đó còn diễn cảnh cha con đoàn tụ, khiến lão già như hắn cũng cảm động lây, làm toàn trường lâm vào bầu không khí quỷ dị, ngay cả dư uy từ trận chiến kinh hồn trước đó cũng tan đi đâu mất.

Không thể tiếp tục như vậy…

“Hắc hắc!” Lạc Nam cười khan một tiếng, làm phiền Cổ Việt Tộc và tất cả cường giả lâu như vậy, hắn cũng cảm thấy có phần không phải.

“Tiểu nha đầu, có muốn leo top 1?” Lạc Nam sủng ái nhìn Lạc Kỳ Nam hỏi.

Trong lúc cha con hai người nhận nhau, Hệ Thống đã tuyên bố hoàn thành Nhiệm Vụ Huyền Thoại, lúc này chỉ cần Lạc Kỳ Nam muốn, hắn không ngần ngại nhận thua để nhường sân khấu cho nàng tỏa sáng.

Tiểu Kỳ Nam lúc lắc đầu, thần bí truyền âm nói:

“Sư phụ căn dặn, không đến lúc bất đắc dĩ, không thể tiết lộ việc ta cũng sở hữu Thời Không Thánh Thể!”

“Quỷ Đỏ là nhân vật khó lường khiến sư phụ cũng nhìn không thấu, nếu ẩn giấu Thời Không Thánh Thể, chắc chắn ta sẽ bại!”

Lạc Nam âm thầm giật mình…

Thì ra, từ đầu đến cuối Tuế Nguyệt Nữ Đế vẫn giữ bí mật chuyện Lạc Kỳ Nam sở hữu Thời Không Thánh Thể.

Cũng phải thôi, từ khi Thiếu Đế Chi Chiến bắt đầu, tất cả mọi người đều cho rằng Lạc Kỳ Nam chỉ có được Thời Gian Linh Căn và Không Gian Linh Căn, được sự chỉ dạy của Tuế Nguyệt Nữ Đế nên mới có chiến lực kinh hồn, bước vào top 2 Thiếu Đế Chi Chiến mà thôi.

Thực chất, những năng lực lợi hại mà Thời Không Thánh Thể mang lại như Thần Thông – Ngộ Nhập Luân Hồi vẫn chưa được Tiểu Kỳ Nam mang ra sử dụng.

Việc Tuế Nguyệt Cung có tận hai người sở hữu Thể Chất top 3 trên Đại Thể Bảng thật sự vô cùng khủng bố, một khi truyền ra ngoài, sợ rằng toàn bộ vũ trụ lại một lần nữa oanh động.

Đến lúc đó, Săn Ma Điện chắc chắn là thế lực đầu tiên làm ra hành động, bọn hắn tuyệt đối không thể ngồi chờ Lạc Kỳ Nam trưởng thành, khi đó hai vị nữ Thiên Đế thân mang Thời Không Thánh Thể chắc chắn sẽ là ác mộng.

Mà những Thế Lực cự đầu khác cũng sẽ đứng ngồi không yên.

Bởi vì một thế lực sở hữu hai cái Thời Không Thánh Thể thật sự quá mức kinh hồn, nếu một ngày Tuế Nguyệt Cung hứng thú lên muốn thống nhất Tiên giới thậm chí là toàn Vũ Trụ, ai có thể ngăn cản?

Trước tình cảnh đó, nói không chừng lại có không ít kẻ nhúng tay vào cuộc tranh đấu giữa Săn Ma Điện cùng Tuế Nguyệt Cung, âm thầm đâm sau lưng, tìm cách diệt trừ Lạc Kỳ Nam, không để Tuế Nguyệt Cung có khả năng xưng hùng xưng bá.

Cho nên, để đảm bảo Lạc Kỳ Nam thuận lợi trưởng thành cũng như bảo trì át chủ bài sau này, Tuế Nguyệt Nữ Đế yêu cầu Lạc Kỳ Nam không đến nguy cơ sinh tử không được sử dụng uy năng của Thời Không Thánh Thể.

Mà một khi không lộ ra Thời Không Thánh Thể, việc đánh ngang tay Quỷ Đỏ đã là bất khả thi.

“Phụ thân ngươi chẳng phải từng nói sẽ vang danh vũ trụ, khiến sư phụ xem trọng, để mẫu thân và các dì tự hào hay sao?” Lạc Kỳ Nam hấp háy mắt nhìn lấy hắn:

“Dừng lại ở top 3 thật sự còn chưa đủ vang danh vũ trụ nha, khi đó danh tiếng sẽ bị nhân vật top 1 đoạt hết…”

“Huống hồ, nào có nữ nhi vượt mặt baba mình trên một bảng xếp hạng?”

Dung nhan của Lạc Kỳ Nam lại phủ lên một tầng sương mù che đậy, nàng nhìn sang Bụt thánh thót nói:

“Bụt lão gia gia, baba của ta rất lợi hại, Kỳ Nam nhận thua!”

Lạc Nam toàn thân sững sờ… bất quá nghĩ đến cũng đúng, nếu Tiểu Kỳ Nam vẫn muốn che đậy Thời Không Thánh Thể, như vậy cũng không thể chiến với hắn được nữa.

Bởi vì Lạc Nam cũng như Quỷ Đỏ, Thời Không Thánh Thể chưa ra, Tiểu Kỳ Nam rất khó để giao thủ với hắn một cách toàn lực.

Mà vì sủng ái vô đội với tiểu nha đầu, Lạc Nam cảm thấy mình không thể hướng về nàng thi triển Vũ Kỹ cường đại.

“Vốn muốn cho baba thấy được tiến bộ của ta, nhưng đợi khi nào chỉ có người một nhà quan sát!” Tiểu Kỳ Nam hướng về hắn phất phất tay nhoẻn miệng cười:

“Trận kế tiếp biểu hiện cho tốt, mẫu thân và các dì đang quan sát ở Cung Tuế Nguyệt đấy!”

Lạc Nam âm thầm cả kinh, một cảm giác hưng phấn đến cực điểm lan tràn khắp toàn thân, khiến máu huyết trong người hắn sôi lên sùng sục.

Thì ra ngay từ đầu, chúng nữ vẫn đang theo dõi hành trình của mình sao?

Chiến ý trong mắt Lạc Nam bùng cháy, đối với vị trí top 1 dâng lên khát khao chưa từng có.

“Tiểu Hồng Nhi, kế tiếp giao lại cho ngươi, cùng baba kề vai chiến đấu!” Tiểu Kỳ Nam giao lại Lạc Hồng Kiếm.

Loan Loan một lần nữa hóa thành chim nhỏ đậu lên bả vai nàng, hai nữ rời khỏi Đấu Trường, hướng về vị trí Tuế Nguyệt Nữ Đế bước đến.

Mà nhân lúc này, Lạc Nam hít sâu một hơi…

Trong ánh mắt kinh dị của toàn trường, hắn lấy ra Bá Đỉnh cầm trên tay.

Ý niệm vừa động, ba loại Dị Thuộc Tính thu được từ Nhị Lang Thần lấy ra, ném vào trong Bá Đỉnh.

Ý niệm vừa động, Bá Đỉnh trở về đan điền, cấp tốc xoay tròn dữ dội, ra sức dung nhập ba loại Dị Thuộc Tính vừa mới tiến vào…

Luyện hóa Dị Thuộc Tính.

Với sức mạnh của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tầng thứ ba và Bá Đỉnh ở thời điểm hiện tại, Lạc Nam có thể nhanh chóng để nó luyện hóa Dị Thuộc Tính trước khi trận đấu kế tiếp chính thức bắt đầu.

Giới hạn chỉ là ba loại…

Chiến với Quỷ Đỏ, Lạc Nam muốn tranh thủ nâng cao sức mạnh của mình, càng nhiều càng tốt…

Tu vi của hắn rốt cuộc kéo căng, từ Địa Tôn tiến vào Thiên Tôn…

Kích thước của Bá Đỉnh lại càng lớn thêm một vòng bên trong đan điền, lực lượng cuồn cuộn, sức mạnh bùng nổ, lan tràn khắp mọi ngõ ngách thân thể Lạc Nam, ầm ầm dậy sóng.

Bất quá vì có Bất Hủ Diễn Sinh Kinh che đậy khí tức, không ai nhìn ra tên quái thai này vừa mới trực tiếp đột phá giữa hiện trường, bằng không chỉ sợ một lần nữa phải mắng to yêu nghiệt.

Mà khi chứng kiến hành động của Lạc Nam, ánh mắt của toàn thể cường giả đồng loạt híp lại, trong lòng bọn hắn càng thêm khẳng định Bá Đỉnh là một kiện Đế Binh cực kỳ cao cấp, Dị Linh Tháp không đủ tư cách so sánh.

“Nếu mình sở hữu Đế Binh như vậy…” Vô số cường giả ánh mắt hiện lên vẻ tham lam không đáng có.

Bất quá vừa nghĩ đến thân phận của Lạc Nam, vừa nghĩ đến quan hệ giữa Côn Lôn Giới và Cung Tuế Nguyệt, bọn hắn bỗng nhiên rùng mình…

Pháp bảo tuy tốt, nhưng có mạng để hưởng sau khi cướp đoạt hay không mới là chuyện quan trọng a.

Đương nhiên, vẫn có số ít nhân vật điên cuồng không sợ chết, vẻ tham lam trong mắt chỉ tạm thời ẩn đi.

Lạc Nam thấy được tình cảnh này, trong lòng âm thầm cười lạnh.

Để các ngươi xem Bá Đỉnh như Đế Binh và thèm muốn, còn tốt hơn để các ngươi liên tưởng đến Cấm Kỵ.

Mà lúc này, Quỷ Đỏ cũng đã rơi xuống Đấu Trường, lặng lẽ nhìn Lạc Nam.

Lạc Nam nhìn theo bóng lưng Tiểu Kỳ Nam và Loan Loan, trong lòng quyết tâm không để một phen hảo tâm của nữ nhi bảo bối phải thất vọng.

Dù tồn tại trước mắt thân mang Cấm Kỵ, hắn cũng sẽ không thua!

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258