Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 122
Phần 122

“Đến đi Long Ngạo Thế!”

Ánh mắt Lạc Nam lăng lệ nhìn lên thiên không, nơi thân ảnh Đế Tử Long Tộc đang hạ xuống.

Chỉ dựa vào tiếng rồng ngâm kinh hồn cũng như khí thế, Lạc Nam đã hoàn toàn đem Long Ngạo Thế đặt ở một cấp bậc khác so với Ma Long Nhị.

Mặc dù có thể nói Ma Long và Chân Long là kỳ phùng địch thủ, hai tộc không ai kém cạnh gì ai.

Nhưng điều này không đồng nghĩa với việc Đế Tử ở thế hệ này của hai Long Tộc là mạnh ngang nhau.

Trái lại, Long Ngạo Thế chắc chắn khó chơi hơn Ma Long Nhị, đây là điều Lạc Nam có thể khẳng định.

“Từ lần giao thủ trước, ta liền biết ngươi là một quái vật… nhưng vẫn không lường trước được ngươi mạnh đến mức này, rất khó để nhìn thấu ngươi!”

Ánh mắt nghiêm nghị, Long Ngạo Thế nhìn chằm chằm Lạc Nam mở miệng.

“Haha, nếu ta dễ dàng bị nhìn thấu thì còn gì thú vị?” Lạc Nam thản nhiên đáp.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Chân Long Chiến Thân đã bao trùm toàn diện cơ thể Long Ngạo Thế, ở bên trên tầng tầng lớp lớp vảy Chân Long chính là 30 đường Chân Long Văn ẩn chứa lực lượng khổng lồ đang khảm nạm.

KENG!

Một thanh Đế Cốt Long Thương xuất hiện trong tay, Long Ngạo Thế lúc này như một vị Đại Tướng chinh chiến sa trường, thân mặc Long giáp, tay khống Long Thương, oai phong lẫm liệt.

Hiển nhiên đối mặt với quái vật như Lac Nam, Long Ngạo Thế không giữ lại bất kỳ thủ đoạn nào… vừa ra sân đã bước vào trạng thái chiến đấu mạnh mẽ nhất.

“Hừ, Long Tộc không cho phép chưa đánh đã hàng, dù ngươi rất mạnh… ta Long Ngạo Thế vẫn sẽ chiến ngươi!”

Phần đầu Cốt Long Thương sắc lẹm chỉ thẳng mặt Lạc Nam, Long Ngạo Thế lạnh lùng mở miệng.

“Tốt!” Trên khán đài, Chân Long Trưởng Lão vỗ tay khen hay, tràn đầy tự hào nhìn về phía Long Ngạo Thế.

Mặc dù cho đến thời điểm hiện tại, ngay cả Chân Long Tộc cũng phải công nhận sự mạnh mẽ của Lạc Nam, âm thầm lo lắng cho an nguy của Long Ngạo Thế.

Nhưng điều đó không có nghĩa bọn hắn muốn khuyên Long Ngạo Thế rút lui.

Trái lại, truyền thống của Long Tộc vốn luôn nổi danh bởi sự bá đạo, ngạo mạn và hiếu chiến của mình.

Bằng không năm xưa, dù xuất hiện một nhân vật như Nghịch Long Đế thì Long Tộc cũng chưa đủ trình đến mức xém chút đã thống nhất Tiên giới.

Đối mặt kẻ thù càng mạnh, Chân Long Tộc càng chiến càng hăng, dù thương tích đầy mình, dù trả giá thảm trọng, bọn hắn cũng không để đối thủ dễ chịu.

Hiện nay Long Ngạo Thế chính là như vậy.

“30 Đường Chân Long Văn…” Lạc Nam ánh mắt híp lại.

Nếu so sánh đơn lẻ, một đường Chân Long Văn còn mạnh hơn một đường Hồng Hoang Tiên Văn.

Vì lẽ đó, 30 đường Chân Long Văn đã có thể áp đảo 35 đường Hồng Hoang Tiên Văn của hắn.

Dù sao thì Hồng Hoang Tiên Văn chỉ là do vị lão tổ của Hồng Hoang Ma Tộc lấy Chân Long Văn làm cảm hứng sáng tạo nên mà thôi, so ra kém hơn cũng là chuyện bình thường.

Lần trước khi Lạc Nam đụng độ Long Ngạo Thế, tên này chỉ sử dụng hơn 10 đường Chân Long Văn, điều đó chứng tỏ lần đó Long Ngạo Thế còn chưa đánh toàn lực.

So với Ma Long Nhị chỉ có 22 đường Ma Long Văn, thì 30 đường Chân Long Văn của Long Ngạo Thế ở một đẳng cấp khác.

Càng về sau, Long Văn càng khó ngưng tụ, 8 đường Long Văn cách biệt như trời và đất.

Chẳng trách Long Ngạo Thế có tự tin chiến với mình một trận.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam nâng lên Lạc Hồng Kiếm… 35 đường Hồng Hoang Tiên Văn phủ đầy lưỡi Kiếm.

Mà ở phía đối diện, Long Ngạo Thế nắm chặt Cốt Long Thương, 30 đường Chân Long Văn cũng nhanh chóng bao trùm toàn diện.

“Chiến!”

Gầm lên một tiếng, hai thân ảnh biến mất ngay tại chỗ.

Long Ngạo Thế ánh mắt lẫm liệt, Cốt Long Thương mãnh liệt rung lên, hai tầng Thương Vực bùng nổ.

Thân là Đế Tử của Long Tộc, Long Ngạo Thế lại luyện ra Thương Vực cho riêng mình, có thể thấy thiên phú của hắn thật sự rất mạnh, không hoàn toàn phụ thuộc vào những gì có sẵn của Long Tộc.

Lạc Nam sắc mặt nghiêm nghị, Lạc Hồng Kiếm cũng kịch chấn, hai tầng Kiếm Vực bạo phát mà ra.

Trước khi va chạm, Long Ngạo Thế sắc mặt đọng lại…

Bởi vì hắn cảm giác được Cốt Long Thương của mình hơi run lên trước uy thế của Lạc Hồng Kiếm.

Bất quá không quan trọng, Cốt Long Thương được đúc từ nhánh Long Cốt của một vị tiền bối Long Tộc có tu vi Thiên Yêu Đế, đã sinh ra linh trí, có lòng tự tôn và kiêu ngạo của riêng mình.

Mặc dù e ngại Lạc Hồng Kiếm khiến uy lực có phần suy giảm, nhưng với bản tính của Long Tộc, nó vẫn hiên ngang tấn công.

RỐNG, từ bên trong Cốt Long Thương… hư ảnh một con Chân Long uốn lượn gào thét.

KENG!

Mãnh liệt va chạm, uy thế ngập trời, tiếng ma sát vang lên đinh tai nhức óc.

Cốt Long Thương cùng Lạc Hồng Kiếm hung hăng chạm nhau, cánh tay Lạc Nam khẽ run, lùi lại một bước, ánh mắt bén nhọn nhìn lấy Long Ngạo Thế ở phía đối diện.

Đừng quên lúc này, Long Ngạo Thế có Chân Long Chiến Thân như một bộ chiến giáp gia thân, khiến hắn chiếm ưu thế hơn Lạc Nam trong việc phòng ngự.

Điều này dẫn đến khi hai người va chạm, Lạc Nam thua thiệt hơn…

Nhưng chưa được bao lâu, chỉ thấy Bá Lực quanh thân Lạc Nam bùng nổ mà ra, hóa thành một kiện áo choàng đa sắc đan xen, uy nghiêm dũng mãnh.

Bá Lực Y Công – Bá Y ngưng tụ.

Có Bá Y gia thân, Lạc Nam nở nụ cười lạnh, Lạc Hồng Kiếm nâng lên trảm xuống.

ONG!

Cốt Long Thương không chút yếu kém nghênh đón.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Va chạm kịch liệt, một Thương một Kiếm, hai thân ảnh như sao xẹt giữa bầu trời liên tục kịch đấu.

Bá Y gia thân, sức mạnh của nó không thua gì Chân Long Chiến Thân, thậm chí còn nhỉnh hơn.

“Không hổ là Đế Tử của Chân Long Tộc, có thể chính diện ngạnh kháng Lạc Nam!”

Không ít cường giả âm thầm gật đầu… chẳng biết từ bao giờ, bọn hắn đã xem việc một Đế Tử hùng mạnh có thể chống cự trước Lạc Nam là một loại thành quả.

Bất quá, Long Tộc Trưởng Lão đang siết tay lo lắng, bởi vì hắn sợ hãi môn Kiếm Kỹ kinh hồn diệt sát 7000 quân kia lại xuất hiện.

Long Ngạo Thế cũng đã rút kinh nghiệm, biết Lạc Nam sở hữu Hồn Đỉnh có thể đập nát Linh Hồn, vì lẽ đó hắn không dám xuất ra Chân Long Hồn chiến đấu, tránh rơi vào vết xe đổ của Ma Long Nhị.

Nhưng Long Ngạo Thế không dám thi triển Hồn Lực, không có nghĩa là Lạc Nam sẽ không tận dụng.

Trong lúc va chạm kịch liệt, hắn bất chợt thi triển Định Hồn và Siêu Hồn.

Đồng thời, tay phải cầm Lạc Hồng Kiếm, tay trái ngưng tụ một cái Đế Hồn Ấn.

Tập kích Long Ngạo Thế.

“Hừ, sớm biết ngươi sẽ chơi trò này!” Long Ngạo Thế nở nụ cười lạnh.

Từ trong Nhẫn Trữ Vật, một kiện Pháp Bảo có hình dạng như tấm Thuẫn vô hình trong suốt xuất ra, nhanh chóng hóa thành một lớp màn chắn bảo vệ xung quanh Long Ngạo Thế.

Miễn Hồn Thuẫn, Đế Cấp Thượng Phẩm Pháp Bảo.

CONG CONG…

Hồn Lực của Lạc Nam đánh vào, lập tức bị lớp màn chắn này làm cho suy yếu, không tạo nên ảnh hưởng quá lớn đối với Long Ngạo Thế.

“Không hổ là Long Tộc, giàu chảy mỡ a…” Lạc Nam cười nhạt.

Xem ra phải tìm cách nâng cấp Hồn Đỉnh, sức mạnh của Ôn Hồn Liên và Diệt Hồn Liên ở thời điểm này rất khó cường ngạnh xuyên phá được Pháp Bảo đẳng cấp cao như vậy.

Bất quá, kéo dài như vậy đã đủ rồi…

Lạc Nam sắc mặt lạnh lùng, Bá Đỉnh bên trong đan điền xoay tròn dữ dội.

Bá Lực cuồn cuộn tiến ra bao trùm lấy Lạc Hồng Kiếm.

KENG!

Kiếm ngân hám thiên, Lạc Nam một kiếm trảm xuống!

Không sai, từ khi kịch chiến với Long Ngạo Thế đến thời điểm này, Lạc Nam vẫn chưa dùng đến Bá Lực tiến hành công kích.

Lúc này Bá Lực vừa ra, sức mạnh của một nhát chém đã đạt đến một tầm cao mới.

Thấy tình cảnh này, Long Ngạo Thế ánh mắt co lại, Chân Long Lực thuần khiết cũng nhanh chóng phủ lên Cốt Long Thương.

Kiếm và Thương… một lần nữa va đập!

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258