Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 183
Phần 183

Lạc Nam mừng khấp khởi đưa ra nhánh tre biến dị, sắc mặt Mặc Căng lập tức tối sầm.

Tiểu tử chết bầm này, rõ ràng lúc đầu là do chưa được giá nên không đưa nhánh Tre ra, nào có ý định giữ ở bên người làm quen?

Bất quá, Mặc Căng cũng âm thầm thở phào, bởi vì đây là cái giá nằm trong mức độ cho phép của đám người bọn hắn.

Phải biết, để có cơ hội tiến vào Thư Viện Cổ Việt… dù là Thiên Đế cũng phải làm ra đầy đủ cống hiến, đám yêu nghiệt hàng đầu của Cổ Việt Tộc vẫn đang liều mạng cày cống hiến để được vào Thư Viện đấy.

Những thứ ẩn chứa bên trong đó nếu như chọn đúng, có thể thay đổi số phận cả đời một con người.

Trước khi đến tìm Lạc Nam, năm lão già Thiên Khí Đế bọn hắn đã thương lượng kỹ càng, một vạn khối Nguyên Thạch cộng thêm một lần chọn vật phẩm trong Thư Viện Cổ Việt đã là cái giá cao nhất mà bọn hắn có thể đưa ra.

Mặc Căng cũng là chơi đẹp, đầu tiên là giao một vạn Nguyên Thạch cho Lạc Nam, lại lấy ra một tấm Lệnh Bài đen kịch, bên trên có khắc một chữ “Việt” như ẩn như hiện, cũng chẳng biết làm bằng chất liệu gì.

“Đây là Lệnh Bài để ngươi có thể tuyển chọn một vật trong Thư Viện, trước khi ngươi tiến vào, Bụt sẽ đưa thêm một cái tương ứng với phần thưởng Thiếu Đế Chi Chiến lần này…” Mặc Căng giải thích nói.

Cả năm lão già bọn hắn mỗi người phân ra một lượng lớn cống hiến của mình, hùn vốn lại với nhau đổi được Lệnh Bài này.

Lạc Nam không khách khí tiếp nhận.

Trong lúc Mặc Căng định mang nhánh Tre rời đi, hắn bất chợt lên tiếng hỏi:

“Tiền bối, ngươi có thể cho biết biện pháp để dung hợp Tre biến dị vào Binh Nhân Tộc của ta không?”

Lạc Nam chỉ vào Lạc Hồng Kiếm.

Mặc Căng thoáng gật đầu, vuốt râu đáp: “Tre biến dị mặc dù cao cấp vô cùng, nhưng bản chất vẫn là một loại Nguyên Liệu mà thôi…”

“Mà Binh Nhân Tộc chính là khắc tinh của vạn Binh, đừng nói là một loại nguyên liệu, chỉ cần đẳng cấp của Binh Nhân Tộc tiếp tục nâng cao, cho dù Đế Binh hoàn mỹ nó cũng có thể ăn sạch, vì thế Binh Nhân Tộc muốn dung hợp nhánh Tre biến dị, phương pháp chính là ăn!”

“Lạc Hồng Kiếm của ngươi hiện là Đế Cấp Thượng Phẩm, đã có thể ăn những nhánh tre Cổ Việt thông thường, nhưng muốn ăn tre biến dị với đủ 99 đường vân rất khó, dù đạt đến Đế Binh cũng chưa chắc ăn được…”

“Vậy chẳng lẽ phải chờ Lạc Hồng Kiếm siêu việt Đế Binh mới có thể ăn?” Lạc Nam giật mình.

“Đương nhiên!” Mặc Căng mỉm cười: “Tuy nhiên, ngươi có thể tác động lên nhánh tre biến dị để hỗ trợ Binh Nhân Tộc của mình có thể ăn sớm hơn!”

“Điển hình như nhờ Thiên Khí Đế chúng ta dùng lò luyện, thông qua thời gian dài đem nhánh tre biến dị suy yếu, làm giảm khả năng phòng ngự tự nhiên của nó… nói thẳng một chút chính là làm mềm lại, để Binh Nhân Tộc dễ ăn hơn!”

Đinh Đinh Đinh…

Mặc Căng vừa dứt lời, nhánh Tre Biến Dị xém chút nữa khóc lên, quá mức tàn nhẫn đối với nó a.

Lạc Nam trầm mặc, cắn răng hỏi thêm: “Nếu để Lạc Hồng Kiếm ăn nó, có còn giữ được linh tính của nhánh tre hay không?”

Đây mới là điều hắn quan tâm nhất.

Mặc Căng lập tức lắc đầu, trầm giọng nói: “Thế gian nào có điều gì thập toàn kỳ mỹ?”

“Với đẳng cấp của nhánh Tre biến dị, dù ngươi đem nó luyện thành Đế Binh hay dung hợp vào bất kỳ Pháp Bảo nào khác, nó cũng sẽ trở thành linh tính chủ đạo của kiện pháp bảo đó…”

“Nhưng đối với Binh Nhân Tộc thì khác, một khi dung hợp… Linh Tính của Tre biến dị chắc chắn sẽ bị xóa mất, bởi vì cái tầm của Binh Nhân Tộc ở một mức độ khác rồi, hiểu chưa?”

Lạc Nam hít sâu một hơi, chắp tay cười khổ: “Đa tạ tiền bối…”

Tiểu Hồng Nhi bĩu bĩu môi nhỏ nhưng không lên tiếng phản bác lại, bởi vì nàng biết lời của Mặc Căng là thật.

“Lão phu có thể khuyên ngươi một câu…” Mặc Căng không ngại cùng yêu nghiệt như Lạc Nam kết thiện duyên, nên hào phóng giải thích thêm:

“Tiềm lực của Binh Nhân Tộc vượt xa khả năng tưởng tượng của ngươi, Lạc Hồng Kiếm của ngươi ở trong Binh Nhân Tộc chỉ như một đứa trẻ mà thôi…”

“Một khi phát triển thêm, sức mạnh của Binh Nhân Tộc đã cực kỳ kinh khủng, không cần đến dung nhập nhánh tre biến dị cũng chẳng ảnh hưởng gì…”

“Việc dung nhập nhánh tre biến dị cũng chỉ làm Binh Nhân Tộc lớn nhanh thêm mà thôi…”

Nói xong, Mặc Căng cầm theo tre biến dị hưng phấn rời đi, Lạc Nam và chúng nữ ở lại trầm tư, đánh giá Tiểu Hồng Nhi từ trên xuống dưới.

“Baba, lời của ông lão kia rất đúng a… ta cảm thấy mình còn có thể trở nên rất lợi hại, cực kỳ lợi hại…” Tiểu Hồng Nhi hai tay giang rộng, miêu tả tiềm lực của mình nói.

Lạc Nam không phủ nhận điều này, bởi vì Binh Nhân Tộc là chủng tộc đến từ ngoài vũ trụ, tiềm lực không to lớn mới là chuyện lạ…

Chỉ riêng việc tự sinh Kiếm Vực, lại còn có thể không ngừng nâng cao số tầng vực đã đủ khủng bố rồi.

Trong lúc nhất thời, Lạc Nam chưa biết nên làm sao đối với Tre biến dị.

Về phần luyện nó thành Đế Binh hoàn mỹ?

Đế Binh hoàn mỹ, nghe qua thì cực kỳ lợi hại… nhưng cũng chỉ là Đế Cấp Cực Phẩm sinh ra linh tính mà thôi, vẫn bị giới hạn bên dưới Đế Cấp.

Lạc Nam hiện tại rất có dã tâm, hắn muốn nhiều hơn thế.

Thiên Khí Đế Mặc Căng rời đi chưa kịp bao lâu, Bụt đã phiêu nhiên bay đến, nhìn Lạc Nam mỉm cười:

“Bởi vì Quỷ Đỏ đã đi trước vào Thư Viện Cổ Việt, hiện tại chỉ còn có Côn Lôn Thiếu Chủ ngươi…”

“Hắn lại đi trước?” Lạc Nam sắc mặt trở nên cổ quái, trong lòng thầm nghĩ Quỷ Đỏ và Cổ Việt Tộc sợ rằng có quen hệ gì, vì sao mỗi lần đều được ưu tiên đi trước?

Lạc Nam thật sự không biết, Quỷ Đỏ cố tình tránh mặt hắn nên mới yêu cầu như vậy, tộc trưởng của Cổ Việt Tộc cũng chẳng từ chối.

“Không sai, Quỷ Đỏ hiện tại đã rời khỏi Cổ Việt Tộc, lão phu sợ rằng Côn Lôn Thiếu Chủ đợi lâu nên đến thông báo luôn!” Bụt thản nhiên đáp:

“Đương nhiên nếu Côn Lôn Thiếu Chủ chưa muốn tiến vào Thư Viện cũng được, cứ ở lại Cổ Việt Tộc dạo chơi tự nhiên thêm một thời gian…”

“Vậy ba ngày sau tiểu tử sẽ vào!” Lạc Nam hơi suy nghĩ, cuối cùng đáp.

Hắn đã nóng lòng muốn biết Thư Viện Cổ Việt trong truyền thuyết ẩn chứa những thứ gì, tuy nhiên vẫn muốn giành thời gian cho chúng nữ bên cạnh mình.

“Vậy sau ba ngày lão phu lại đến tìm ngươi, mở ra Thư Viện Cổ Việt!” Bụt nhẹ gật đầu, thân ảnh biến mất tại chỗ.

“Cơ hội đến Cổ Việt Tộc không có nhiều, ta mang các nàng tiếp tục đi dạo nhé?”

Lạc Nam hướng mấy nữ ôn nhu cười.

Hắn được kiến tạo cơ hội ở chung với các nàng nhưng chưa làm nên trò trống gì, mặc dù đã biết tình cảm trong lòng chúng nữ, bất quá vẫn còn cảm thấy thiếu một chút gì đó.

Tiểu Kỳ Nam với Loan Loan thấy cảnh này, đánh bài chuồn nói: “Ta muốn ở lại bế quan, dùng thử Nguyên Thạch xem chất lượng thế nào, không đi!”

Nói xong đã xé rách không gian biến mất dạng, hiển nhiên là không muốn làm kỳ đà cản mũi.

Mộng Chi Tiên với Hoàng Y Thiền sắc mặt hơi đỏ lên, để nữ nhi của nam nhân để lại không gian riêng tư với hắn, các nàng không tránh khỏi ngượng ngùng.

Chỉ có Tử Yên là biểu lộ điềm tĩnh, không khách khí nắm lấy bàn tay hắn, thanh âm mềm mại:

“Đi thôi, ta cũng muốn chiếm ngưỡng cảnh quan Cổ Việt…”

Nàng đã lựa chọn trái ngược phương hướng với sư phụ của mình.

Thay vì cưỡng ép lãng quên và né tránh, sống một cuộc đời vô tình vô cảm, Tử Yên nàng lựa chọn can đảm đối mặt trực tiếp với tình kiếp, lẫn vào bên trong tình kiếp.

Điều này không biết có ảnh hưởng gì đến tâm cảnh và tương lai của mình hay không, nhưng Tử Yên đang rất tận hưởng cuộc sống đa dạng và đặc sắc như hiện tại, điều mà chỉ những tháng ngày tu luyện buồn tẻ, học cầm kỳ thư họa, lễ nghi tông giáo ở Phiêu Miểu Tiên Cung không thể nào có được.

Cảm nhận được bàn tay có chút mát lạnh của Tử Yên, Lạc Nam hơi siết chặt thêm một chút, dùng hơi ấm của mình để nắm lấy nàng.

Bất quá lúc này tình huống có phần lúng túng, nữ nhân có ba người mà hắn chỉ có hai tay.

Một tay nắm lấy Tử Yên rồi, vậy còn hai nữ…

“Chỉ còn một tay, ai bảo các nàng không tranh thủ?” Hắn nhìn Hoàng Y Thiền với Mộng Chi Tiên nháy mắt trêu chọc.

“Hừ, ai mà thèm?” Hai nữ yêu kiều gắt giọng.

Các nàng tiến đến nắm lấy tay nhau, không thèm để ý đến Lạc Nam.

Lạc Nam cười haha, bầu không khí lúng túng bị phá vỡ.

Một nam tam nữ rời khỏi Lầu Các, bắt đầu thăm thú cảnh sắc Cổ Việt Tộc.

Lần này đích thực là du sơn ngoạn thủy, Lạc Nam cùng các nàng không đến những nơi như Luyện Chiến Đài, trái lại dạo chơi danh lam thắng cảnh của Cổ Việt Tộc, tận hưởng cảm giác hòa nhập cùng thiên nhiên, ngắm nhìn cảnh vật hùng vĩ…

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258