Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 248
Phần 248

Trong giấc mơ, Lạc Nam chỉ cảm thấy mình đang rơi vào một vị trí nào đó vô cùng mềm mại và ẩm ướt, toàn thân như bị vô số cái xúc tu quấn chặt, cảnh tượng có phần dâm mị nhưng lại cực kỳ sảng khoái.

Hắn muốn giãy giụa để gia tăng độ ma sát nhằm tận hưởng khoái cảm kỳ diệu này, nhưng phát hiện mình mệt mỏi đến cực hạn, ngay cả sức lực để động đậy một đầu ngón tay cũng không có.

Bất quá như hiểu được khao khát của hắn, đám xúc tu kia vậy mà gia tăng độ quấn chặt, gia tăng độ co bóp, chúng nó tuôn ra hấp lực dữ dội, muốn hút hết tất cả sinh lực của hắn.

Vì quá suy yếu, hắn dễ dàng bị xúc tu đánh hạ, sinh mệnh nhanh chống trôi qua…

“Không… không… ta còn chưa muốn chết!”

Lạc Nam không cam lòng gào thét, ý chí lực và sự khao khát sự sống bỗng nhiên bùng lên, một cảm giác vô cùng thư thái và dễ chịu lan tỏa tràn ngập linh hồn hắn.

Bật người ngồi dậy, hai mắt choàng mở dựng thẳng lên.

“Chàng chết hay bọn thiếp chết?”

Âm thanh u oán đến cực điểm vang lên bên tai, đập vào mắt Lạc Nam không còn là những xúc tu trơn trượt bên trong giấc mộng.

Trái lại lúc này, hắn đang nằm đè lên hai cổ ngọc thể mềm mại và co giãn, trên làn da bánh mật của các nàng tràn đầy những dấu tay đỏ hoe, dấu răng và nướt bọt vẫn còn chưa phai, kèm với đó là hai đôi mắt ngập nước vừa yêu vừa hận nhìn lấy hắn.

“Tam Nương, U Cơ?”

Lạc Nam giật nảy mình ngồi bật dậy.

“Ưm…” Võ Tam Nương toàn thân run lên.

Mà Lạc Nam cũng sảng khoái xém chút rên thành tiếng.

Thì ra trong lúc hắn bật người dậy, côn thịt nóng và cứng như sắt nung vô thức từ u cốc chật chội màu mỡ của nàng kéo ra ngoài, lực ma sát bất chợt khiến hai người dâng lên khoái cảm.

Lạc Nam lấy lại tinh thần, phát hiện mình và hai vị thê tử thân thể trần truồng quấn chặt lấy nhau, mà cảm giác của đám xúc tu ma mị vừa rồi mang lại chính là do bên trong thân thể Võ Tam Nương mang đến.

Nhìn thân thể của các nàng xụi lơ như bùn nhão, Lạc Nam đắc ý cười rộ lên.

“Còn dám cười?” U Cơ liếc xéo hắn.

Cái tên nam nhân này là trâu sao? Rõ ràng là hôn mê bất tỉnh nhưng bản năng giống đực lại mạnh mẽ đến khó tin, đè nàng và Võ Tam Nương ra đại chiến không biết bao nhiêu hiệp, động tác càng là thô bạo cực kỳ không có chút thương hoa tiếc ngọc.

Cũng may thương thế của hắn không nhẹ, sau một hồi hùng hùng hổ hổ rốt cuộc chuyển sang trạng thái bị động nằm im, để nàng và Võ Tam Nương hai người kỵ mã.

“Ngoan, để phu quân hảo hảo đền bù cho các nàng!” Lạc Nam dịu dàng ôm hai nữ vào trong ngực, cẩn thận từng li từng tí dùng Bất Tử Dược Thủy bôi lên các vết thương trên da thịt của các nàng.

Mặc dù rất thương tiếc hai nữ bị mình làm cho tơi tả, nhưng trong lòng hắn vẫn đắc ý cực kỳ, cảm giác tự hào bản lĩnh nam nhân không gì sánh được.

Phải biết rằng, U Cơ bản thể là Hắc Ám Thánh Báo, nàng là một con báo cái chính hiệu.

Còn Võ Tam Nương thì không cần phải nói, là Địa Thể Đế hàng thật giá thật, Huyết Mạch Võ Đế khiến nàng mạnh khỏe cực kỳ.

Trong tình cảnh đó, thân thể của hai nữ đều dẻo dai, đàn hồi và săn chắc đến khó tin.

Nam nhân bình thường gặp phải các nàng, chắc chắc sẽ rớt ngựa đầu hàng trong một hơi thở.

Vậy mà hắn trong lúc trọng thương vẫn có thể chiến cho các nàng nhượng bộ lui binh, làm sao có thể không tự hào vui sướng?

Chứng kiến vẻ mặt của Lạc Nam, đều là vợ chồng nhiều năm… hai nữ làm sao không biết hắn đang suy nghĩ gì?

Gò má hiện hồng, U Cơ véo lấy hông hắn cho bỏ ghét.

Võ Tam Nương càng là không nể mặt cười lạnh: “Nếu không phải xem chàng bị thương, lão nương đã toàn lực phản kích, khi đó ai thắng ai bại còn chưa biết đâu!”

Lạc Nam cười hề hề làm lành, bàn tay hướng về gò bông đảo ngoại cỡ trước ngực nàng âu yếm, trơ mặt nói:

“Thắng bại trên giường cần gì phân rõ ràng, các nàng sướng là được!”

“Sướng cái đầu chàng, đau muốn chết!” U Cơ gắt giọng, bàn tay hung hăng nắm lấy côn thịt hắn bóp mạnh, móng vuốt đen tuyền sắt nhọn duỗi ra.

“Chấp nàng!” Lạc Nam bĩu môi xem thường.

U Cơ nhướn chân mày, móng vuốt muốn cắm vào.

KENG…

Như đụng phải thiên ngoại vẫn thạch, âm thanh kim loại va chạm vang lên, hai nữ giật nảy mình.

U Cơ cùng Võ Tam Nương tròn xoe mắt nhìn xuống, phát hiện bên trên côn thịt của hắn lúc này được khảm nạm lít nha lít nhít các loại Kinh Văn, vạn cổ bất hủ, móng vuốt của Ma Thú như U Cơ cũng đâm không thủng.

“Phu quân của các nàng là kim thương bất bại, đừng có uy hiếp ta, cẩn thận thi hành gia pháp!” Lạc Nam lỗ mũi vểnh lên trời nói.

Hai nữ đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt thở dài một tiếng, xem ra nam nhân này thật sự bất trị a, ít nhất tỷ muội các nàng không trị được hắn.

“Đáng ghét, Cấm Kỵ để công tử mang ra làm cái trò này à?” Kim Nhi ngồi ở một bên tức điên.

Lạc Nam cười hắc hắc nói: “Chẳng biết vì sao, tâm trạng của ta hiện tại rất tốt!”

“Có hai nguyên nhân…” Bắc Cung Hàm Ngọc bất chợt lên tiếng.

“Ồ?” Lạc Nam hứng thú vểnh tai, kiến giải của một vị Thiên Đế rất đáng để nghe ngóng.

“Đầu tiên, ngươi vẫn luôn khao khát một trận chiến điên cuồng, có thể chiến với một đám Thiên Ma Đế và thành công thoát thân, không hưng phấn mới chuyện lạ!” Bắc Cung Hàm Ngọc cười nhẹ:

“Thứ hai, tâm nguyện chôn sâu trong lòng nhiều năm đã hoàn thành, giống như một hòn đá nặng trấn áp trên đỉnh đầu thời gian dài đột nhiên biến mất!”

Lạc Nam trầm mặc, hồi lâu sau mới thở dài thán phục: “Nàng rất hiểu ta!”

Bắc Cung Hàm Ngọc nói hoàn toàn chính xác.

Từ khi phi thăng Tiên giới, Thiên Đế cấp cường giả luôn là hình tượng cao xa khó vời trong tiềm thức của Lạc Nam, hiện tại hắn đã gần chạm đến cấp độ cường giả này, có thể cùng bọn hắn đại chiến, với một kẻ có dã tâm như hắn quả là thành tựu đáng giá để tự hào, khiến hắn hiểu rằng Thiên Đế cũng không vô địch, mình vẫn có thể vượt qua tất cả.

Kế đến, tung tích và an nguy của Lãnh Nguyệt Tâm, Tiên Ma cách biệt, thân phận của nàng… tất cả vẫn luôn như hòn đá đè nặng trong lòng thời gian dài, nay rốt cuộc biến mất, hắn đã thành công cứu được nàng, thành công tìm nàng trở về bên cạnh hắn.

Hai việc kết hợp, tâm trạng của Lạc Nam thư thái chưa từng có, không ngại ngần cùng nữ nhân của mình vui đùa hớn hở một trận dù mới vừa phục hồi sau cơn trọng thương đau đớn.

Long Tiên Thánh Điển vẫn thể hiện vai trò của Siêu Việt Đế Cấp Công Pháp, chỉ cần cùng nữ nhân đồng lòng song tu thời gian dài, nó vẫn khôi phục hầu hết thương thế của hắn mà không cần thiết hoang phí một cánh Cửu Diệp Liên Hoa.

“Được rồi, bọn thiếp muốn nghỉ ngơi, mau đi đi!”

Võ Tam Nương làm bộ mặt ghét bỏ phất tay xua đuổi.

U Cơ cũng gật đầu phụ họa nói: “Không có chuyện quan trọng đừng kêu thiếp rời giường!”

“Nghỉ ngơi cho tốt!”

Lạc Nam trong lòng cảm động, cúi đầu đặt nụ hôn lên môi hai nàng, lúc này Bá Y bao trùm toàn thân, thần thanh khí sảng đứng lên rời khỏi.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258