Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 82
Phần 82

“Thua… ta vậy mà thua…”

Nhị Lang Thần ngơ ngác lắc đầu, như một kẻ điên loạn, ánh mắt không còn lý trí.

Kẻ kiêu ngạo như hắn thà chết oanh oanh liệt liệt, cũng không muốn thân bại danh liệt, trở thành chuột chạy qua đường như lúc này.

Tất cả đã muộn… khi chuyện Ma Kích lộ ra ánh sáng, tất cả thật sự đã muộn…

Những gì Nhị Lang Thần còn lại lúc này chính là sự căm hận đối với Lạc Nam.

Cả đời hắn chưa từng hận một người đến mức như vậy.

Dồn nén toàn bộ sự phẫn nộ vào trong ánh mắt, Nhị Lang Thần trong lòng điên cuồng gầm rú:

“Ngươi mau xuất hiện cho ta! Mau giúp ta tiêu diệt Lạc Nam! Mau giúp ta lấy lại tất cả!”

“Ngươi chẳng phải lợi hại lắm sao? Chẳng phải khoác lác giỏi lắm sao?”

“Mau lên tiếng! Mau lên tiếng!”

Đáp lại Nhị Lang Thần là sự im lặng đến đáng sợ…

“Ta cầu xin ngươi, ta van cầu ngươi, chỉ cần có thể tiêu diệt Lạc Nam, muốn ta làm chó ta cũng làm…” Nhị Lang Thần triệt để phát điên.

Chỉ cần giết Lạc Nam, hắn bằng lòng dâng hiến cả linh hồn cho quỷ dữ…

Đáng tiếc, cánh tay kia dường như đã tan biến…

“Ngươi có thể lên đường…” Lạc Nam tay cầm Lạc Hồng Kiếm nâng lên, kề vào cổ Nhị Lang Thần.

“Không…” Nhị Lang Thần oán độc rống lên: “Cho ta được chết toại nguyện, cho ta được chết nhắm mắt… ngươi vì sao biết được mọi chuyện? Ngươi ghi hình ta vào lúc nào? Rõ ràng Âm Dương Nhãn của ta không hề phát hiện điều gì bất thường trong lúc hành động!”

“Không nói cho ngươi…” Lạc Nam ngoài mặt ra vẻ trêu tức, trong lòng lại âm thầm cảm thấy may mắn.

Phải cảm tạ bản tính vốn cẩn thận của hắn…

Lần trước thăm dò hang động, phát hiện Ma Kích biến mất, Chiếu Ảnh Kính lại bị kẻ thần bí lưu lại thủ đoạn đánh vỡ.

Lạc Nam thật sự bị dọa cho khiếp vía một phen.

Nhưng điều này lại càng khiến hắn không cảm thấy an lòng.

Thử nghĩ mà xem, bí ẩn xảy ra dưới lòng Nam Vực ở Tiên Ma Vực.

Mà Tiên Ma Vực hiện tại chính là căn cứ trọng điểm của hắn, là nơi có Làng Nhất Thế, là nơi có những nữ nhân quan trọng, còn là nơi có Vạn Yêu Thánh Địa… cốt nhục của hắn đang ở đó.

Lạc Nam lúc đầu định bỏ qua chuyện của Ma Kích, nhưng càng nghĩ hắn lại càng bất an nếu không điều tra rõ ràng mọi chuyện…

Chẳng may Ma Kích vẫn còn ẩn nấp ở Tiên Ma Vực và lén lút gây hại cho người thân của hắn thì sao? Tồn tại thần bí phá nát Chiếu Ảnh Kính kia là gì?

Suy đi nghĩ lại, Lạc Nam đành phải dùng đến Truyền Âm Ngọc liên hệ với Côn Lôn Nữ Hoàng…

Để tiết kiệm thời gian, nhờ nàng chấp nhận tiêu hao, thi triển Kim Khẩu Ngọc Ngôn mang theo Cuồng Khí Lãnh Nhân đến thẳng Tiên Ma Vực.

Có Tiểu Hồng Nhi ra mặt làm nũng, Cuồng Khí Lão Nhân hoàn tất sửa chữa Chiếu Ảnh Kính trong vòng một nốt nhạc.

Lạc Nam cùng Côn Lôn Nữ Hoàng đích thân điều tra lại hiện trường Ma Kích.

Phát hiện những chuyện mà Nhị Lang Thần đã làm, đem toàn bộ cảnh tượng thu giữ.

Tất cả diễn ra trong vòng chưa đầy một ngày ngắn ngủi…

Chỉ đáng tiếc, Chiếu Ảnh Kính chỉ ghi lại được hình ảnh đến lúc Ma Kính thoát khỏi Phong Ấn, cảnh tượng tiếp theo giường như bị một cổ lực lượng cao thâm thần bí nào đó che đậy quá khứ, khiến Chiếu Ảnh Kính hoàn toàn mất đi tác dụng.

Tuy nhiên bấy nhiêu đó cũng đã đủ bằng chứng để Nhị Lang Thần rơi vào thảm cảnh như lúc này.

Về phần tung tích của Ma Kích và nhân vật thần bí phá nát Chiếu Ảnh Kính, Lạc Nam tạm thời không biết…

Nhưng lúc này, hắn tin rằng mình sẽ biết… manh mối ở ngay trước mặt.

Hồn Lực cuồn cuộn tiến ra, Lạc Nam đem Linh Hồn truyền vào trong não Nhị Lang Thần.

Sưu Hồn!

Ngay tại thời điểm mà Lạc Nam muốn sưu hồn Nhị Lang Thần để khám phá bí mật sau khi Ma Kích được giải phóng, một âm thanh oán độc rít gào đã vang lên phía sau hắn:

“Lạc Nam, ta chờ giây phút này để tiễn ngươi đi chết!”

Hồng Hài Đế Tử sắc mặt vặn vẹo, đôi mắt đỏ ngầu nhìn lấy Nhị Lang ca ca của mình như chó chết bị Lạc Nam giẫm ở dưới chân.

Không có dây dưa dài dòng, hắn tung ra con ác chủ bài mạnh nhất của mình…

Hồng Hài trong tay xuất hiện một cái bình Hồ Lô trong suốt như thủy tinh, ở bên trong đó có một tia hỏa diễm đang lấp lóe.

Nhìn qua không có bất kỳ nguy hiểm nào, nhưng lại khiến Hỏa Thần Tướng đang ở hiện trường phải run rẩy toàn thân, phải trở về bên trong Diễm Tâm Đỉnh của Lạc Nam lẫn tránh.

Dị Thuộc Tính sẽ sinh ra cảm giác e ngại khi gặp phải cùng loại thuộc tính có đẳng cấp cao hơn.

Hoả Thần Tướng được tạo thành từ nhiều loại Dị Hỏa mạnh mẽ, dù là Hỏa Kiếp của Tiên Đế cũng chưa thể làm nó phải e ngại như vậy.

Vĩnh Hằng Thuộc Tính…

Tia hỏa diễm kia chắc chắn là một phần lực lượng được lấy từ Vĩnh Hằng Thuộc Tính – Tam Muội Chân Hỏa.

Hồng Hài mở nắp bình Hồ Lô, miệng bình hướng về phía Lạc Nam, miệng niệm khẩu quyết.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Lửa tam muội vừa mới xuất hiện, uy thế của nó lập tức giống như đế vương của lửa, không riêng gì Hỏa Thần Tướng của Lạc Nam, mà các Dị Hỏa bên trong Dị Linh Tháp của Nhị Lang Thần cũng đang run lên vì kinh sợ.

Ngọn lửa bao phủ thiên địa, không nhắm đến không gian, cũng bỏ qua các loại Dị Thuộc Tính khác.

Nó chỉ phân ra ba hướng, lao vọt về Lạc Nam, Tiểu Tinh và Na Tra.

Tam Muội Chân Hỏa được mệnh danh là ngọn lửa không thể dập tắt, chỉ cần trong lòng ngươi có cảm xúc, có thất tình lục dục… ngươi chắc chắn sẽ bị đốt đến khi nào tan biến thì thôi.

Bình Hồ Lô trong tay Hồng Hài là một pháp bảo cấp cao, nó có thể định hướng cho tia lửa Tam Muội nhắm ngay kẻ thù cần thiêu đốt.

Đây là tia lửa Tam Muội chân chính, mặc dù chỉ là một chút lực lượng đến từ Tam Muội Chân Hỏa, nhưng dù sao cũng là Vĩnh Hằng Thuộc Tính hàng thật giá thật.

Tuyệt đối không phải loại Tiên Hỏa lần trước Hồng Hài lấy ra tại Vạn Yêu Thánh Địa có thể so sánh.

Nhìn thấy phản ứng từ các loại Dị Hỏa là có thể hiểu được.

Tình cảnh này lập tức khiến toàn trường biến sắc, không ai nghĩ đến Hồng Hài đột ngột lấy ra đồ chơi cao cấp đến như vậy.

Đừng nói là Lạc Nam, ngay cả Thiên Đế đối diện với Vĩnh Hằng Thuộc Tính cũng phải nhượng bộ lui binh.

Trong tình thế nguy cấp, Lạc Nam nghiến răng nghiến lợi…

Hắn đành vứt bỏ Nhị Lang Thần trong tay xuống đất, hạ lệnh cho Bá Đỉnh bên trong đan điền.

ONG ONG ONG!

Ba tiếng gầm thét vang lên, Bá Đỉnh phân tách thành ba tôn Đại Đỉnh hoàn toàn khác biệt.

Mỗi một tôn Đại Đỉnh là do vài cái Đỉnh thuộc tính dung hợp mà thành.

Kinh Văn Bất Hủ kích hoạt bên trên thân đỉnh, Lạc Nam tay cầm một Đỉnh, hai Đỉnh khác ném mạnh về phía Na Tra và Tiểu Tinh.

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Trong ánh mắt muốn lòi ra của Hồng Hài, Tam Muội Chân Hỏa phân thành ba hướng của hắn bị ba tôn Đại Đỉnh kỳ bí điên cuồng hút vào bên trong.

ẦM ẦM ẦM ẦM…

Chấn động dữ dội, ba tôn Đại Đỉnh lắc lư kịch liệt, ra sức thôn nạp biển lửa…

Tam Muội Chân Hỏa như có được linh tính, nó hung hăng cùng ba tôn Đại Đỉnh đối kháng.

Hỏa diễm lan tràn, ngọn lửa Tam Muội phẫn nộ, phạm vi thiêu đốt của nó ngày càng mở rộng, muốn tràn đầy chỗ Na Tra vẫn còn suy yếu.

Lạc Nam sắc mặt nghiêm túc, Phỏng Thiên Kính xuất hiện trong tay, ý niệm vừa động đã đem nó hóa thành Tù Không Bát.

ẦM!

Hắn đem Tù Không Bát ném ra, bao trùm lấy cả ba Đại Đỉnh và biển lửa Tam Muội Chân Hỏa vào bên trong, cô lập với tất cả mọi thứ bên ngoài.

Tại bên trong Tù Không Bát, ba tôn Đại Đỉnh lúc này kết hợp thành Bá Đỉnh, uy lực tăng mạnh lên cấp số nhân, dùng tư thái bá đạo trấn áp tia lửa Tam Muội, hung hăng nhốt nó vào trong Bá Đỉnh.

“Hừ!” Rốt cuộc rảnh tay, Lạc Nam hừ lạnh một tiếng, muốn truy sát Hồng Hài, nhưng phát hiện tiểu tử này đã khôn lanh dùng Phù Chú chạy trốn.

“HAHAHAHA, Lạc Nam… ta có chết cũng không để ngươi toại nguyện!”

Mà ở một bên, Nhị Lang Thần trong mắt hiện lên sự điên cuồng vô tận.

Hắn kích hoạt ý niệm, ra hiệu cho kiện Pháp Bảo quý trọng nhất của mình Tự Bạo.

ĐÙNG!

Dị Linh Tháp toàn diện nổ tung.

“AAAAA”

Hàng loạt tiếng rống không cam lòng vang lên, một nửa số lượng Thiên Địa Dị Vật ở bên trong Dị Linh Tháp bị ảnh hưởng, bản thể bạo tạc…

Tầng tầng không gian băng liệt thành hư vô, hàng loạt ngôi sao và hành tinh trong phạm vi triệu dặm hóa thành tro bụi…

Toàn bộ Tiên Ma Mộ Địa như lắc lư một thoáng…

Vụ nổ khủng bố không cách nào có thể hình dung, dư ba điên cuồng quét ngang vạn vật, các tôn Thần Tướng đang vây quanh bị chấn thành hư vô.

Ngay cả Mộc Thần Tướng nổi danh về khả năng phòng ngự cũng tan biến trong một nốt nhạc.

Có thể thấy sự khủng bố khi Dị Linh Tháp tự bạo là như thế nào…

Khói bụi, hỏa diễm, lôi đình, đại điện, hắc ám, quang minh, cuồng phong… các loại lực lượng như hóa thành một quả bom nguyên tử nhấn chìm tất cả.

“Kinh Văn Bất Hủ!”

Lạc Nam kích hoạt Vạn Cổ Bất Hủ Thân, hình xăm lan tràn khắp cơ thể, thi triển tốc độ đến cực hạn, di chuyển trong vụ nổ khủng bố như chốn không người.

Hắn xé rách không gian, đem Tiểu Tinh và Na Tra ném thẳng vào trong, để bọn hắn đến nơi an toàn không bị vụ nổ ảnh hưởng.

“GÂU GÂU GÂU… chủ nhân…” Hao Thiên Khuyển không được ai quan tâm, nó tê tâm liệt phế nhìn lấy Nhị Lang Thần ở phía xa sủa lên những câu tuyệt vọng.

Vụ nổ quét qua, tan biến thành hư vô…

Mà cùng lúc đó, Linh Giới Châu đã vô thanh vô tức rời khỏi cơ thể Lạc Nam, trợ giúp chủ nhân của mình thu nạp sạch sẽ những Dị Thuộc Tính vẫn còn sót lại sau cú nổ kinh thiên động địa của Dị Linh Tháp.

Cũng chẳng biết số lượng bao nhiêu, thời gian thật sự quá mức gấp gáp…

“Chết!” Lạc Nam sắc mặt lạnh như băng lao đến vị trí của Nhị Lang Thần.

Bởi vì Nhị Lang Thần cũng là một Thể Tu, vụ nổ uy lực mặc dù ngập trời, nhưng hắn vẫn còn một tia hơi thở.

Ngay tại lúc Lạc Nam tiếp cận, Nhị Lang Thần đột nhiên nhìn lấy hắn nở một nụ cười quỷ quyệt.

Sau đó…

BÙM!

Từ cơ thể cho đến cả linh hồn, Nhị Lang Thần tự bạo…

Thân thể hóa thành máu tươi tung bay đầy trời, thẩm thấu xuống mặt đất…

Lạc Nam vừa kịp lao đến, bắt lấy một thứ còn sót lại vào trong tay.

Con mắt hắc bạch hòa lẫn vào nhau.

Âm Dương Nhãn của Nhị Lang Thần.

Chỉ có Âm Dương Nhãn còn sót lại sau hai vụ nổ liên tiếp.

Một vụ Dị Linh Tháp tự bạo… một vụ là Nhị Lang Thần tàn nhẫn tự bạo chính mạng sống của mình.

Không kịp suy nghĩ nhiều, Lạc Nam cất giữ Âm Dương Nhãn, xác định toàn bộ Điểm Sinh Mệnh của Nhị Lang Thần đã thuộc về mình, tên của hắn cũng biến mất trên Sinh Mệnh Bảng.

Sinh Mệnh Bài của Nhị Lang Thần đã nát, chứng tỏ hắn thật sự chết rồi!

Đúng lúc này, Bá Đỉnh cũng thành công hàng phục một tia Tam Muội Chân Hỏa.

Tù Không Bát cùng Bá Đỉnh trở về bên cạnh chủ nhân.

“Khốn kiếp, vậy mà bỏ sót tên Hồng Hài!” Lạc Nam nghiến chặt răng, trong lòng thầm mắng một tiếng.

Thi triển thân pháp rời khỏi hiện trường…

Có Vạn Cổ Bất Hủ Thân, Nhị Lang Thần dù muốn đồng quy vu tận với Lạc Nam cũng không đủ tư cách.

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258