Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 184
Phần 184

Lúc này, giữa một hồ trong suốt có thể nhìn thấy cả cảnh vật bên dưới mặt nước, xa xa là từng dãy núi cao trập trùng hùng vĩ, cầu vòng vắt ngang, thái dương bắt đầu xuống núi, ánh chiều tà vàng rực cả một góc trời…

Trên một con thuyền nhỏ lênh đênh giữa dòng, Lạc Nam cùng tam nữ thư thái tận hưởng từng khoảnh khắc, cùng nhau ngắm hoàng hôn.

Dạo chơi cả ngày, Lạc Nam và chúng nữ quyết định đêm nay ở lại trên thuyền, trôi nổi giữa mặt hồ tĩnh lặng.

“Đây là Hồ Ba Bể sao? Cảnh vật thật khiến người ta lưu luyến…” Hoàng Y Thiền ánh mắt mơ màng.

Mặc dù Bồng Lai Tiên Cảnh và Làng Nhất Thế hiện tại đều là chốn thần tiên, nhưng nàng cảm thấy vẫn kém Cổ Việt Tộc quá xa.

Chỉ có bên trong Linh Giới Châu là có thể so sánh với Cổ Việt Tộc…

“Gần đây nghe đám trẻ Cổ Việt Tộc tự hào… mỗi một cảnh vật ở Cổ Việt Tộc đều gắn liền với các điển tích cổ xưa, Hồ Ba Bể này cũng không ngoại lệ…” Mộng Chi Tiên không nhịn được cảm thán:

“Thật là một chủng tộc có nền văn hiến lâu đời, trường tồn qua bao thế hệ… Thiên Địa Hội chỉ tập trung kinh doanh buôn bán mà quên mất những giá trị cốt lõi này…”

“Tiểu Nam, trước thấy chàng tài hoa hơn người khiến Tiêu Dao Đại Đế cũng phải thán phục, nhân lúc cảnh vật làm đọng lòng người, có nhã hứng gì hay không?” Tử Yên bất chợt có chút hứng thú nhìn nam nhân đang lười biếng nằm ngửa đầu trên thuyền cười hỏi.

“Nhã hứng sao…” Lạc Nam khóe môi cong lên, thở dài nói:

“Nằm trên thuyền gỗ thật là đau đầu, tạm thời không nghĩ ra được!”

Tam nữ liếc xéo mắt, bất quá Mộng Chi Tiên cũng là người chứng kiến điển tích của Lạc Nam ở Kiêu Hoành Giới, lúc này hứng thú nổi lên… nàng cắn cắn môi tiến lại, ưu nhã ngồi xuống, nâng đầu Lạc Nam đặt lên bắp đùi trắng nõn mịn màng của mình.

Lạc Nam chỉ cảm thấy toàn thân thư thái dễ chịu, mùi hương như hoa của Đế Nữ Mộng Gia tràn vào trong mũi, khiến hắn như si như say…

“Có nhã hứng chưa?” Hoàng Y Thiền yêu kiều hừ nói.

Lạc Nam nhẹ ngắm ba vị giai nhân tuyệt trần, cảnh vật xung quanh, lại nhìn thấy ánh hoàng hôn phản chiếu lấp lánh dưới mặt nước, trong lòng vô thức nhớ đến chút chuyện cũ…

Thời gian mười năm đó, hắn cũng mang theo chúng nữ Hậu Cung tiêu dao Việt Long Tinh Cầu, tận hưởng khoảng thời gian cuối cùng trước khi ly biệt…

Lúc này lại có mỹ nhân làm bạn, hắn nhất quyết lại không để chuyện ly biệt diễn ra lần thứ hai… chỉ cần tìm trở về chúng nữ Hậu Cung, mọi thứ đều trở nên hoàn mỹ.

Hơi có chút cảm xúc, nhẹ nhàng ngâm:

‘Thuyền ta nhẹ lướt trên Ba bể…

Chuyện cũ tan dần như khói sương…

Ta đẩy mái chèo xua lặng lẽ…

Sáng ngời mặt nước ánh vầng dương.’

Ba đôi mắt đẹp cùng lúc tỏa sáng, nhìn ngắm khuôn mặt góc cạnh của nam nhân, chỉ cảm thấy đây là một nam nhân mang nhiều cố sự, những chuyện trong đời hắn trải qua sợ rằng còn nhiều hơn ba người các nàng cộng lại…

Biết hắn lại nhớ về chuyện cũ, nhưng lại càng khát cầu hơn tương lai sau này… trân trọng những thứ mình đang có.

Lời thơ chưa tan, mặt trời đã triệt để khuất dạng, ánh trăng le lói sau đám mây, biển sao đầy trời nhờ vậy càng trở nên mỹ lệ không thể tả…

“Đã có giai nhân, lại thiếu hảo tửu…” Lạc Nam chép miệng.

Ngày thường hắn không động vào rượu, nhưng khó có cảnh vật hữu tình, muốn thả lỏng một lần say…

Nào ngờ Tử Yên lại nhẹ nhàng cong môi, từ trong Nhẫn Trữ Vật lấy ra một bầu rượu, rót vào trong chén, hương thơm lan tỏa thấm đẫm ruột gan…

Mộng Chi Tiên với Hoàng Y Thiền hơi giật mình, các nàng không có mang rượu, không ngờ Tử Yên tính cách lạnh nhạt ít nói lại có.

Lạc Nam cũng có chút bất ngờ, bất quá nghĩ đến Tử Yên say mê âm luật, đôi khi mượn chút men say để gia tăng cảm hứng cũng là điều có thể lý giải.

“Rượu này xưng là Mộng Lưu Ly, khiến người say không phân biệt được giữa mộng và tỉnh, thực thực giả giả…” Tử Yên nâng chén rượu đưa đến trước mặt Lạc Nam, giọng điệu dịu dàng:

“Chàng thử xem!”

Nào ngờ Lạc Nam không để ý đến chén rượu, nhếch miệng lắc đầu, dùng ánh mắt trêu chọc nhìn lấy Đế Nữ Phiêu Miểu Tiên Cung:

“Có mỹ nhân bầu bạn, lại có hảo tửu… uống một cách tầm thường quá mức tẻ nhạt vô vị!”

“Vậy uống làm sao mới thú vị?” Tam nữ trong mắt hiện lên vẻ tò mò, không hiểu tên này còn muốn cái gì.

“Để ta hướng dẫn cho các nàng!” Lạc Nam cười tà, ngồi dậy cầm lấy chén rượu uống vào trong miệng.

Hắn bất chợt vươn tay, đem thân thể ôn hương nhuyễn ngọc của Tử Yên kéo vào trong lòng ngực, kéo xuống lụa mỏng che mặt của nàng, lộ ra bờ môi mộng đỏ như hồng bảo thạch hơi hé mở.

Hung hăng cúi đầu, Lạc Nam khóa chặt miệng nhỏ thơm tho của Tử Yên.

Mộng Chi Tiên với Hoàng Y Thiền tròn xoe mắt, mà Tử Yên thân thể càng là chấn động, theo bản năng vùng vẫy.

Đáng tiếc Lạc Nam đã ôm siết lấy nàng, nhân lúc Tử Yên sơ ý, hắn tách bờ môi của giai nhân, rượu đang ngậm trong miệng truyền vào trong đó.

Toàn thân Tử Yên run rẩy, một cảm giác chưa từng có chạy khắp toàn thân nàng, vị rượu quen thuộc ngày hôm nay sao đặc biệt quá…

Nóng hơn, nồng hơn, lại khiến tim của nàng đập thình thịch…

Rượu ngon từ miệng hai người lan tỏa hương thơm, đầu lưỡi của Lạc Nam chẳng biết từ bao giờ đã bắt lấy chiếc lưỡi đinh hương của giai nhân nhấm nháp.

Vị ngọt trong miệng nàng hòa cùng hảo tửu, khiến hắn cũng phải mê say…

Tử Yên hai mắt khép hờ, chẳng biết từ bao giờ đã tựa người vào lòng hắn, mặc cho nam nhân dạy mình uống rượu.

Không biết qua bao lâu sau, bờ môi hai người tách ra… Tử Yên hơi thở có phần gấp gáp, lại vẫn chưa mở mắt.

Lạc Nam cười haha, vươn tay kéo lấy Mộng Chi Tiên với Hoàng Y Thiền đến sát bên cạnh mình.

“Uống rượu như vậy đúng cách sao?” Hoàng Y Thiền véo hông hắn, chỉ vào từng giọt rượu rơi vãi xung quanh, ướt cả áo hắn và Tử Yên.

Vừa hôn vừa uống, đương nhiên không thể nào gọn gàng…

“Thế nhân chỉ biết nốc cạn từng chén để chứng tỏ tửu lượng mạnh mẽ của mình, nào biết tư vị tuyệt vời nhất khi uống rượu đó là người thương nằm trong lòng ngực, bờ môi trao nhau từng hớp nhỏ…” Lạc Nam mị mị cười:

“Hòa cùng chất mật trong miệng tình nhân, đó mới là hảo tửu!”

Nhìn biểu hiện tà mị của tên này, hai nữ có chút hoảng hốt.

Các nàng hiếm khi thấy hắn như vậy, chẳng lẽ đây mới thật sự là nam nhân đã khiến tỷ muội Hậu Cung điêu đứng hay sao?

Bất quá chẳng biết vì sao, trái tim các nàng đập rộn ràng từng nhịp, toàn thân bất giác nóng lên…

“Chi Tiên cũng muốn thử một chút, hảo tửu trong lời chàng có thật sự mỹ diệu như vậy…” Mộng Chi Tiên ngậm rượu vào trong miệng.

Không đợi nàng chủ động, Lạc Nam đã hôn rít lấy bờ môi mềm ướt át kiều diễm của nàng.

Mặt hồ yên ả, Mộng Lưu Ly dần vơi…

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258