Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 3
Phần 3

Lạc Nam mặc dù ở trong Hoàng Cung, nhưng cũng có Phủ Thiếu Chủ rộng lớn xa hoa, phòng ốc ở cũng không hết.

Hắn mang theo Tử Yên, Thu Thi và Đông Mai về Phủ, cẩn thận bố trí gian phòng cho các nàng nghỉ ngơi…

Tử Yên đề nghị giữ lại Tiểu Tiểu bên người, muốn truyền thụ cho tiểu nha đầu tất cả căn bản để nắm giữ Tử Vong Linh Căn một cách thuần thục.

Hiếm khi gặp đứa trẻ có thiên phú xuất chúng như Tiểu Tiểu, Đế Nữ của Phiêu Miểu Tiên Cung sinh lòng ái tài, quyết tâm bồi dưỡng.

Âu Dương Thương Lan tuyên bố bế quan tu luyện Hóa Lực Y Công, tiếp tục gia tăng chiến lực, không rảnh bồi bạn hắn.

Lạc Nam đành phải một mình chạy đến Lưu Hồn Tông gặp Trì Du Điệp, giao lưu tiếp xúc với cao tầng Lưu Hồn Tông một thoáng, đem những Công Pháp và Hồn Kỹ lấy được trong thời gian qua như Oanh Hồn Chưởng, Lưới Hồn… cho bọn hắn tu luyện, nâng cao thực lực.

Sau lại phi đến Mộc Linh Tộc gặp hai tỷ muội Ái My cùng Linh Nhu.

“Ca ca…” Mộc Linh Nhu lao vọt về phía hắn, nhảy vào lòng Lạc Nam.

Lạc Nam bế lấy nàng, đùa nghịch hai bím tóc cười nói: “Thế nào? Sống ở Côn Lôn có quen không?”

“Rất tuyệt vời đó!” Mộc Linh Nhu cười khanh khách.

Gương mặt nàng tỏa nắng, gò má đỏ hồng, ánh mắt tràn đầy thỏa mãn, nào còn có chút u ám nào như lần đầu gặp gỡ?

Có thể đoàn tụ cùng mẫu thân, tỷ tỷ và cả tộc nhân… thoát khỏi bóng ma Đan Huyền Môn, lại được tứ đại Cung Nữ chu đáo an bài ở một nơi có hoàn cảnh tự nhiên vô cùng tốt, còn gì để phàn nàn?

“Lạc công tử tốt!” Mộc Ái My nâng đỡ một lão phụ nhân tóc trắng đến trước mặt Lạc Nam hành lễ.

“Tiền bối đừng khách khí, Linh Nhu chính là muội muội của ta, chuyện của Mộc Linh Tộc cũng là chuyện của ta!” Lạc Nam vội vàng đỡ lấy lão phụ.

Bà ta chính là đại trưởng lão của Mộc Linh Tộc, mẫu thân của Mộc Ái My và Mộc Linh Nhu.

Đánh giá một thoáng hoàn cảnh xung quanh, Tứ Đại Cung Nữ an trí Mộc Linh Tộc trực tiếp sống bên trong Tiên Dược Lâm của Côn Lôn, chim cầm tẩu thú, trăm hoa đua nở, suối trong róc rách, cổ thụ thành rừng… quả thật cực kỳ ưu ái.

“Công tử chính là ân nhân của toàn bộ Mộc Linh Tộc, đời này Mộc Linh Tộc sống làm người của Côn Lôn, chết thành quỷ Côn Lôn, vĩnh viễn trung thành tận tụy!” Đại Trưởng Lão trịnh trọng nói.

“Tiền bối đừng nói như vậy, ta chỉ cần Mộc Linh Tộc hài lòng và thuận lợi phát triển!” Lạc Nam hướng bà hành lễ nói.

Đại Trưởng Lão sắc mặt hòa ái, kéo lấy tay Lạc Nam trịnh trọng hỏi:

“Ta nghe nha đầu Linh Nhu từng nói, công tử có một Linh Dược Điền tùy thân mang theo trong Pháp Bảo cần người chăm sóc trường kỳ?”

“Không sai!” Lạc Nam cũng không phủ nhận.

Đại Trưởng Lão nghe vậy mỉm cười, kéo lấy tay Mộc Ái My và cả Mộc Linh Nhu đặt vào lòng bàn tay của Lạc Nam, hết sức chân thành mở miệng:

“Ái My và Linh Nhu chính là hai nha đầu có thiên phú chăm sóc bồi dưỡng Tiên Dược tốt nhất, lão bà ta mong muốn hai nàng đi theo tùy tùng công tử, chăm sóc Linh Dược Điền cho ngươi! Đền đáp ân tình của công tử…”

Mộc Linh Nhu với Mộc Ái My gò má hơi đỏ lên, bất quá cũng không có biểu hiện gì bất ngờ, hiển nhiên mẫu nữ ba người đã sớm thương lượng tốt.

Nhưng Lạc Nam lại vội vàng lắc đầu, nhìn Mộc Ái My cười khổ: “Ái My tộc trưởng là người đứng đầu Mộc Linh Tộc, ta làm sao có thể mang theo nàng bên người?”

Đại Trưởng Lão dường như đã dự đoán được Lạc Nam sẽ từ chối, lập tức phủ nhận:

“Lão bà ta vẫn còn chút bản lĩnh quản lý Mộc Linh Tộc mà không cần đến Ái My, huống hồ hiện tại hoàn cảnh của toàn tộc cực tốt, nha đầu nàng ở trong tộc cũng chẳng giúp ích được gì!”

Mộc Ái My bĩu môi hồng, mẫu thân chê bai công khai trước mặt Lạc Nam làm nàng mất hứng.

“Nhưng mà… ý của Ái My thế nào?” Lạc Nam vẫn còn lưỡng lự, hắn sợ bức ép Mộc Ái My.

Thật tâm, Lạc Nam đương nhiên mong muốn tỷ muội các nàng có thể hỗ trợ mình, bất kể là Cửu Diệp Liên Hoa hay Bất Tử Thụ đều cần đến bàn tay của các nàng.

Nhưng hắn không phải người ích kỷ, phải bận tâm đến cảm thụ của Mộc Ái My cũng như Mộc Linh Tộc.

“Công tử đừng khách khí với Ái My, nếu không có ngươi hiện tại ta đã bị ép theo Dương Diệp đến Đan Thần Tháp!” Mộc Ái My nhìn thẳng ánh mắt của hắn:

“Huống hồ đi theo bồi dưỡng Linh Dược Điền cho công tử cũng là hình thức tu luyện của hai tỷ muội, khi nào phiền chán vẫn có thể ra ngoài quay về thăm mẫu thân và tộc nhân đúng không?”

“Đương nhiên rồi!” Lạc Nam khẳng định.

“Vậy công tử còn chờ gì nữa? Lão bà ta chỉ có hai đứa con gái, lúc này toàn bộ giao cho công tử!” Đại trưởng lão mặt già nở hoa, tràn ngập vui mừng.

“Tiểu tử sẽ không để tiền bối thất vọng, hai nàng chắc chắn sẽ không thụ ủy khuất khi ở bên cạnh ta!” Lạc Nam hứa hẹn.

“Lão thân sống từng ấy năm, nhìn lầm Đan Huyền Môn một lần… lần này tin tưởng chắc chắn sẽ không lại sai phạm!” Đại Trưởng Lão đôi mắt sáng quắc nhìn lấy hắn.

Lạc Nam âm thầm cảm động, đem những Tiên Dược chưa đủ thành thục lấy được từ Đan Huyền Môn giao trả lại để Mộc Linh Tộc tiếp tục trồng trọt bồi dưỡng.

Những loại đã đủ nhu cầu sử dụng, hắn đương nhiên giữ lại bên mình chờ khi cần thiết.

Cáo từ Mộc Linh Tộc, mang theo hai viên ngọc quý giá nhất của bọn họ là Ái My và Linh Nhu rời đi.

Thu các nàng vào Linh Giới Châu, để Mộc Linh Nhu giới thiệu hoàn cảnh bên trong cho tỷ tỷ.

Tin chắc đại mỹ nhân Mộc Ái My khó tránh khỏi trợn mắt há mồm một phen.

Lạc Nam lại tiếp tục đến ngôi làng chài nhỏ, gặp bà bà của Tiểu Tiểu và một đám dân làng hàm hậu, an ủi động viên một phen để bọn hắn không cảm thấy e sợ và rụt rè trước hoàn cảnh sống mới.

An bài xong tất cả, Lạc Nam mới trở về Phủ Thiếu Chủ, tiến thẳng vào Gia Tốc Trận.

Đã đến lúc gia tăng thực lực, vẫn còn Thiên Địa Dị Vật chưa luyện hóa, vẫn còn Hóa Lực Y Công chưa tu luyện, vẫn còn Bất Hủ Diễn Sinh Kinh tầng ba…

Nhưng Lạc Nam vẫn chưa cảm thấy hài lòng, đơn giản vì sau khi chiến với Long Ngạo Thế một trận, hắn biết mình còn thiếu rất nhiều để có thể lực áp toàn trường.

Nhất là trong lần Thiếu Đế Chi Chiến này, hắn có cảm giác đối thủ cường đại không chỉ là những nhân vật bên trên Thiếu Đế Bảng trước đó.

Thậm chí, có cả nha đầu của Cung Tuế Nguyệt kia.

Là một phụ thân uy nghiêm, Lạc Nam không muốn bị nữ nhi của mình vượt mặt…

“Lâu rồi không thử vận…”

Lạc Nam chép miệng, hạ lệnh cho Hệ Thống:

“Mở ra Vòng Quay Danh Vọng!”

“KENG, thành công mở ra vòng quay danh vọng, Điểm Danh Vọng còn lại 1360 tỷ!”

Âm thanh thông báo vang lên, Lạc Nam vui mừng hớn hở, con số Điểm Danh Vọng lại tăng cao, chứng tỏ chuyện hắn làm ở Hồn Ngọc Giới không uổng phí, sau một phen tiêu sài dò xét Thiên Cơ, số Điểm Danh Vọng chẳng giảm còn tăng.

Mà nháy mắt, ở trước mặt Lạc Nam lại xuất hiện từng cái Ô hết sức quen thuộc.

“Khoan đã…” Lạc Nam giật mình, phát hiện chỗ kỳ quặc.

Bởi vì Vòng Quay Danh Vọng vốn chỉ có 6 cái ô, lúc này lại tăng thêm 1 cái, tổng cộng là 7 ô.

“Quên phổ cập cho công tử, Hệ Thống nâng cấp lần này khiến Vòng Quay Danh Vọng cũng có chút cải tiến, từ 6 ô lên 7 ô!” Kim Nhi cười hì hì nói: “Hơn nữa giá để quay từng vòng cũng gấp đôi so với trước đây, bởi vì vật phẩm xuất hiện trên vòng quay sẽ toàn là hàng chất lượng, không còn những thứ cùi bắp!”

Lạc Nam bĩu môi: “Lại kiếm cách bào mòn Điểm Danh Vọng của ta chứ gì?”

“Không hề!” Kim Nhi lắc đầu như trống bỏi: “Mặc dù nâng cấp nhưng thời gian làm mới Vòng Quay Danh Vọng sẽ bị kéo dài từ 1 tháng lên đến tận 3 tháng! Có nghĩa là cứ 3 tháng công tử mới được quay một lần, làm sao gọi là bào mòn Điểm Danh Vọng?”

“3 Tháng?” Lạc Nam chép miệng…

Đối với tu sĩ thì 3 tháng trôi qua trong chớp mắt, nhưng đối với người trăm công nghìn việc như hắn, 3 tháng cũng làm được rất nhiều chuyện…

Bất quá vì tần suất sử dụng Vòng Quay Danh Vọng gần đây không nhiều, hắn cũng chẳng phàn nàn gì.

Theo lời của Kim Nhi, ô đầu tiên sẽ tiêu hao 2 tỷ Điểm, ô thứ hai 4 tỷ Điểm, ô thứ ba 8 tỷ Điểm, ô thứ tư 16 tỷ Điểm, ô thứ năm 32 tỷ Điểm, ô thứ sáu 64 tỷ Điểm, ô thứ bảy vừa mới xuất hiện lên đến tận 128 tỷ Điểm.

Có thể hiểu chính là, để quay được ô thứ bảy… số Điểm Danh Vọng phải bỏ ra còn nhiều hơn tổng cộng 6 ô trước đó.

Để quay hết bảy Ô, Điểm Danh Vọng phải bỏ ra tổng cộng là 254 Tỷ Điểm.

Dùng Thiên Cơ Bảng để điều tra tất cả bí mật từ thời còn trong tã lót đến khi trưởng thành của một Địa Đế sắp thành Thiên Đế như Cao Vĩ chỉ mất 100 Tỷ Điểm mà thôi.

Bất quá đối với Lạc Nam đã từng tiêu 1000 tỷ chỉ để đổi lấy một tin tức, hắn cũng lười để tâm vài trăm tỷ vặt vãnh này, sắc mặt ngạo nghễ nhìn lên bảy cái Ô đang tồn tại.

Ô thứ nhất, Điểm Danh Vọng ngẫu nhiên: Trừ hoặc cộng.

Ô thứ hai, ngẫu nhiên mất lượt hoặc thêm lượt.

Ô thứ ba, Chiêu Tướng Lệnh.

Ô thứ tư, Tiểu Gia Tốc Tụ Linh Trận.

Ô thứ năm, Đế Cấp Thượng Phẩm Phù Chú – Đế Bảo Phù.

Ô thứ sáu, Đế Cấp Cực Phẩm Bí Thuật – Nghịch Chuyển Tiên Ma.

Ô thứ bảy, Siêu Việt Đế Cấp Vũ Kỹ – Trục Nhật Lạc Nguyệt Tiễn.

Lạc Nam tròng mắt lập tức co rụt lại, không dám tin khóa chặt vào ô thứ bảy:

“Siêu Việt Đế Cấp Vũ Kỹ?”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258