Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 113
Phần 113

Tử Yên trong lòng chảy qua một dòng nước ấm, ánh mắt phức tạp nhìn lấy hắn, nàng biết nam nhân này sẽ đi rất xa tiếp đó, mà nàng phải dừng lại ở top 17…

Lạc Nam nắm chặt tay Tử Yên, nhìn thẳng vào mắt của nàng nghiêm túc nói:

“Đừng cố gắng đuổi theo bóng lưng của ta, bởi vì ta vẫn luôn dừng lại chờ đợi các nàng… như lúc này vậy!”

Hắn nâng nâng lấy bàn tay đang nắm tay của nàng.

Tử Yên toàn thân chấn động, trái tim hung hăng đập nhanh, một cảm giác không nói thành lời lan tràn khắp tâm trí.

Thì ra… tất cả suy nghĩ của nàng, tất cả hành động và nỗ lực của nàng đều bị hắn nhìn thấy.

Tử Yên bất giác nở nụ cười, đôi môi nhợt nhạt như trăm hoa đua nở, ngoan ngoãn gật đầu ừm một tiếng:

“Ta chờ chàng tỏa sáng…”

Nàng có chút không nỡ rút tay trở về, mang theo tâm trạng thư thái nhẹ nhõm đến cực điểm rời khỏi Đấu Trường.

Chẳng biết vì sao, tất cả chán nản, thất vọng tan biến đi đâu mất, chỉ còn lại cảm giác ngọt ngào khó tả…

Từ đầu tới cuối, Tử Yên không để tâm đến ánh mắt khác thường của những người khác.

Tính cách của nàng vốn lạnh nhạt điềm tĩnh, không màng đến thế sự… trừ những người nàng thật sự quan tâm, nàng sẽ không để ý những người khác nghĩ thế nào về mình.

“Tiểu tử này…”

Nhìn thấy một màn vừa diễn ra, chúng cường giả tại hiện trường rốt cuộc cũng hiểu vì sao tên khốn kiếp Lạc Nam này có nhiều nữ nhân đến như vậy.

Có thể ở giữa Thiếu Đế Chi Chiến trang nghiêm, bất chấp đám đông đang quan sát công khai tình cảm một cách đường hoàng như vậy, da mặt thật sự rất dày a.

Bất quá không thể không nói, so với cái tên này dịu dàng và tình cảm đối với nữ nhân thì đám một đám đầu đất khô khan như Viên Hồng Ma, Thủy Tinh, Ngưu Ma Vương chỉ biết có chiến đấu hay đám ngạo mạn xem nhẹ nữ nhân như Long Ma Nhị hay Long Ngạo Thế là vô pháp so sánh được.

“Hahaha, tiểu trẻ thật tốt…” Bụt cất tiếng cười cảm khái một câu phá đi bầu không khí kỳ lạ, đưa mắt nhìn về Phượng Cửu Huyền vuốt râu hỏi:

“Đế Nữ của Phượng Hoàng Tộc muốn tiếp tục khiêu chiến hay dừng lại ở top 16?”

Phượng Cửu Huyền ánh mắt liếc đến Lạc Nam, biểu lộ ngưng trọng đến cực điểm gật mạnh đầu: “Chiến!”

Mặc dù biết rằng khả năng rất cao mình không phải đối thủ, nhưng Phượng Cửu Huyền là nữ nhân kiêu ngạo, nàng sẽ không cho phép mình dừng lại vào lúc này khi còn chưa cố gắng hết sức.

Phượng Nghi Nữ Đế trong lòng thở dài… ánh mắt đồng tình nhìn về phía nữ nhi.

Phượng Cửu Huyền của thời điểm này đã tiến bộ rất nhiều so với 6000 năm trước, toàn bộ Phượng Hoàng Tộc và cả chính nàng đều cho rằng Phượng Cửu Huyền có thể tiến xa hơn ở Thiếu Đế Chi Chiến lần này, vì Phượng Hoàng Tộc mang về danh dự.

Đáng tiếc, có lẽ lời của Bụt là đúng…

Vũ trụ cần phải không ngừng phát triển, giậm chân tại chỗ chỉ khiến tất cả thụt lùi.

Hàng loạt yêu nghiệt xuất hiện dẫn đến dù Phượng Cửu Huyền đã nỗ lực tiến bộ vẫn không thể lọt vào top 10… thậm chí cả top 15 cũng không được.

Ánh mắt phức tạp nhìn sang Côn Lôn Nữ Hoàng và Tuế Nguyệt Nữ Đế, trong lòng Phượng Nghi Nữ Đế âm thầm than thở…

Với những gì Lạc Nam từng biểu hiện, Phượng Nghi Nữ Đế thừa hiểu nữ nhi của mình sẽ bại.

Tuy nhiên nàng vẫn sẽ ủng hộ nữ nhi chiến đấu đến cùng.

Nản lòng dễ từ bỏ không phải tác phong của Phượng Hoàng Tộc.

Phượng Cửu Huyền cùng Lạc Nam đối diện mà đứng, bốn mắt nhìn nhau…

Không thể không nói, Phượng Cửu Huyền là một tuyệt đỉnh giai nhân, lại có khí chất cao quý thiên thành của công chúa Phượng Hoàng Tộc, dù ở một nơi mà Đế Nữ như mây như Thiếu Đế Chi Chiến vẫn tỏa ra ánh sáng riêng biệt thuộc về nàng…

Bất quá, Lạc Nam sẽ không nương tay.

Hắn có mặt ở đây không phải để thương hoa tiếc ngọc…

“Một chiêu định thắng bại!” Phượng Cửu Huyền bất chợt lên tiếng đề nghị.

Hiển nhiên, nàng biết những thủ đoạn bình thường không thể làm gì được Lạc Nam, vậy thì dốc hết toàn bộ lực lượng tung ra một kích quyết định thắng bại.

Được ăn cả ngã về không, cũng không làm mất thời gian đôi bên.

“Đồng ý…” Lạc Nam nhẹ gật đầu, hắn cũng muốn xem thử thủ đoạn mạnh nhất của Phượng Cửu Huyền có gì lợi hại.

GÁY!

Lạc Nam vừa dứt lời, toàn bộ thân thể Phượng Cửu Huyền đã bùng cháy, ánh sáng lộng lẫy phủ xuống thế gian…

Nháy mắt, trước mặt toàn trường đã hiện ra một Thần Thú được bao trùm trong lông vũ hỏa diễm, đôi cánh vươn dài, móng vuốt như pha lê, xinh đẹp, thánh thót và cao quý…

Phượng Cửu Huyền trực tiếp hiện ra bản thể Thiên Mệnh Huyền Phượng của mình, không còn dùng hư ảnh để chiến đấu như thường lệ.

Ngô Đồng Quyền Trượng lơ lửng quanh thân Thiên Mệnh Huyền Phượng không ngừng cung cấp lực lượng, Niết Bàn Thánh Hỏa càng bùng cháy dữ dội.

“Thần Thông – Hỏa Linh Phượng Tổ!”

Phượng Cửu Huyền mở miệng đầy thành kính, ấn ký có hình ngọn lửa giữa trán nàng bắt đầu lóe sáng…

Trong khoảnh khắc, từng tiếng gáy vang dội đầy thành kính như đến từ thời đại khai thiên lập địa vang vọng không gian.

Niết Bàn Thánh Hỏa như sinh ra linh tính vờn quanh, Thiên Mệnh Huyền Phượng theo một quỹ đạo thần thánh bay múa…

GÁY!

Một tiếng kêu kiệt ngạo bất tuần như xé rách thương khung, như xuyên qua vô tận không gian và thời gian hàng lâm mà đến…

Đó là một ngọn lửa đỏ rực như mặt trời, nhiệt độ và sức mạnh còn khủng bố hơn Niết Bàn Thánh Hỏa đang có mặt ở hiện trường…

“Đó là… ngọn lửa và linh hồn của Phượng Tổ!”

Toàn trường ánh mắt trở nên ngưng trọng.

Phượng Tổ là tổ tiên của Phượng Hoàng Tộc, nhân vật sở hữu huyết mạch tinh khiết nhất, và đương nhiên ngọn lửa sinh mệnh mà Phượng Tổ sở hữu cũng là mạnh nhất.

“Không nghĩ đến Thần Thông của Phượng Cửu Huyền là triệu hóa Hỏa Linh của Tổ Tiên!” Không ít Thiên Đế âm thầm gật đầu, công nhận thiên phú của Phượng Cửu Huyền.

Có thể làm được như vậy, chứng minh huyết mạch của Phượng Cửu Huyền đã gần tiếp cận Phượng Tổ.

Lạc Nam cũng híp mắt lại…

Ngọn lửa này mang đến cảm giác nguy hiểm còn vượt qua một tia Vĩnh Hằng Thuộc Tính Tam Muội Chân Hỏa.

Quả nhiên mỗi một chủng tộc tồn tại lâu đời đều có thủ đoạn riêng biệt, không phải tự nhiên mà Phượng Hoàng Tộc có được địa vị như ngày hôm nay.

Phượng Cửu Huyền chăm chú nhìn lấy Hỏa Linh Phượng Tổ, sau đó hé miệng…

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Vô cùng vô tận, Hỏa Linh Phượng Tổ tiến vào trong miệng Phượng Cửu Huyền…

ẦM ẦM ẦM…

Niết Bàn Thánh Hỏa cùng Hỏa Linh của Phượng Tổ nhanh chóng hợp nhất, đốt cháy không gian, toàn bộ Đấu Trường đã hóa thành biển lửa.

Niết Bàn Thánh Hỏa có Hỏa Linh Phượng Tổ dung nhập đạt đến một đẳng cấp hoàn toàn mới.

“Đế Kỹ – Phượng Vũ Cửu Thiên!”

Phượng Cửu Huyền thanh lãnh thét dài, toàn bộ Niết Bàn Thánh Hỏa và Hỏa Linh Phượng Tổ hội tụ vào đôi cánh phượng hoàng khổng lồ trên lưng nàng.

Mang theo nhiệt độ và sức tàn phá khủng bố, Thiên Mệnh Huyền Phượng vẫy cánh, lấy tốc độ như sao xẹt đâm thẳng xuống Lạc Nam.

“Thích chơi lửa, ta cũng không ngại!” Lạc Nam hưng phấn cười.

Bên trong đan điền, Diễm Tâm Đỉnh cấp tốc xoay tròn, Đế Diễm chuyển động, các loại Dị Hỏa mang theo Đế Lực phá thể mà ra.

RỐNG!

Hỏa Thần Tướng uy nghiêm xuất thế.

Chứng kiến Phượng Vũ Cửu Thiên đang dữ dội lao đến, Hỏa Thần Tướng ngửa đầu gầm lên, kỵ lấy Nham Tượng Trọng Viêm, bốn cánh tay mang theo các loại Dị Hỏa hung hăng nghênh đón…

BÙM!

Trong ánh nhìn chăm chú của toàn trường, hai loại hỏa diễm kinh thiên động địa lao thẳng vào nhau.

Như ngày tận thế…

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258