Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 26
Phần 26

ÓT…

Theo âm thanh lút cán vang lên, hai người rùng mình trong khoái cảm.

Vì côn thịt của hắn và tiểu huyệt của nàng đã ướt đẫm trơn trượt, hai người lại quá mức hiểu nhau, chỉ một lần đã xuyên qua tầng tầng lớp lớp da thịt, tiến thẳng vào tận cùng đến đỉnh hoa tâm.

“Ưm… thiếp sướng quá… chàng vẫn to lớn như vậy!” Liễu Tú Quyên hai mắt đầy mê ly, bên trong được lấp đầy xoa dịu cảm giác trống rỗng, vô cùng thỏa mãn.

“Nhún đi nàng!” Lạc Nam vỗ vỗ mông thịt của nàng.

“Ừm…” Liễu Tú Quyên nhẹ giọng rên rỉ, bắt đầu lắc lư eo thon, nhấp nhô lên xuống trên cơ thể hắn.

Côn thịt của hắn từ dưới đâm thẳng lên trên, mỗi một lần đều ma sát dữ dội, từng thớ thịt mẫn cảm siết chặt lấy nhau.

Lạc Nam một tay vịn lấy eo nàng, một tay khác nâng lên nắn bóp bầu sữa của nàng thành muôn hình vạn trạn, nhìn thấy chúng nó tưng tưng theo từng nhịp nhún, vô cùng thích mắt.

Mặc dù hắn thích chủ động khi ân ái với nữ nhân của mình, nhưng đôi khi nằm im tận hưởng để nữ nhân thỏa thích rong ruổi cũng không tệ…

Quá mức mẫn cảm, chỉ mới nhấp nhô vài chục lượt, toàn thân Liễu Tú Quyên đã kịch liệt run lên, cô bé co rúm xoắn chặt lấy côn thịt.

“Ra đi nàng…” Lạc Nam yêu thương nói.

“Á, thiếp sướng quá chàng ơi!” Liễu Tú Quyên gục xuống thân thể hắn, bộ ngực phập phồng, u cốc liên tục siết chặt, âm tinh phún ra.

Lạc Nam ôm nàng vào lòng, vuốt ve tấm lưng trần của giai nhân, bên tai thủ thỉ:

“Bảo bối của ta ngày càng mẫn cảm nha, nàng làm bằng nước sao?”

Hạ thể hai người đã ướt nhẹp sau một lần lên đỉnh của nàng, bên trong như thủy liêm động, côn thịt của hắn vừa thư thái vừa mát mẻ cắm sâu vào, được cô bé của nàng ôm lấy.

Liễu Tú Quyên vùi đầu vào lòng ngực săn chắc của hắn, hé môi mút lấy đầu ti của Lạc Nam, nũng nịu như con mèo nhỏ:

“Thiếp làm sao biết được? Lần nào ở bên cạnh chàng là chịu không nổi, đúng là khắc tinh!”

“Hết mệt chưa?” Lạc Nam cười tủm tỉm.

“Ừm…” Nàng lí nhí gật đầu.

Hắn cười ha ha, đem Liễu Tú Quyên lật ngửa lại, toàn thân đè ép lấy nàng, môi hôn siết môi, bên dưới côn thịt toàn diện bùng nổ.

Bạch bạch bạch bạch bạch bạch…

Từng cú thúc vô cùng mãnh liệt, mỗi một lần đều lúc cán, đem hai mép môi đỏ thẫm của nàng đóng vào mở ra một cách dũng mãnh.

“Á, chết thiếp… chết thiếp, Tiểu Nam ơi, nhẹ… phu quân…” Liễu Tú Quyên vừa mới hạ đỉnh không lâu lập tức như hồn lìa khỏi xác, rên ư ử trong cổ họng, miệng nhỏ bị hắn khóa chặt nên nói chẳng tròn câu.

“Không phải nói nhớ ta sao? Cho nàng thỏa mãn!” Lạc Nam truyền âm cười nói, không chút thương hương tiếc ngọc ra ra vào vào liên tục.

Hắn thi triển đủ loại tư thế, đem Liễu Tú Quyên khi thì lật úp, khi thì ngửa ra, khi thì vểnh mông, lúc thì đứng chống tay vào tường…

Trước thế công gần như bất tận của nam nhân, Liễu Tú Quyên hai mắt trắng dã, nước miếng chảy ra, da thịt đỏ ửng, vô số sợi dây thần kinh sung sướng căng cứng, lơ lửng trên mây xanh…

Bốp bốp bốp bốp…

Lạc Nam hưng phấn vỗ chan chát vào bờ mông màu mỡ, Liễu Tú Quyên vểnh cao mông để hắn từ phía sau thúc đến, tóc tai rũ rượi…

“Thoải mái… thiếp lại sắp ra…” Liễu Tú Quyên kịch liệt rên rỉ, âm thanh trong trẻo khàn khàn vì hét liên tục.

Lạc Nam hưng phấn thở dài, côn thịt giật giật, cố gắng chạy nước rút những cú cuối cùng.

“Ra đi chàng, bắn vào trong thiếp…”

“HỪ…”

Sau một tiếng gầm gừ như dã thú của Lạc Nam, vô tận sinh mệnh nóng hổi bắn vào.

“Sướng… chết thiếp rồi!”

Liễu Tú Quyên xụi lơ, toàn thân co giật, hạ thể đầy ắp thứ tinh dịch nóng hổi của hắn, hai mắt mê ly, không còn lý trí.

“Nàng tuyệt lắm…”

Lạc Nam mỉm cười thỏa mãn, bế lấy Liễu Tú Quyên tiến vào Linh Giới Châu, nhảy xuống Cực Lạc Suối ấm áp.

Ôm lấy thân thể trần truồng của thê tử, tỉ mỉ chăm chút kỳ rửa từng ngóc ngách da thịt nàng.

Cô bé của nàng đã sưng đỏ đến mức múp lên, nhưng trong lòng chỉ cảm thấy ngọt ngào và hạnh phúc.

Kỳ cọ cho nhau hồi lâu, hai người nằm trên thảm cỏ ôm lấy nhau.

Liễu Tú Quyên tựa đầu lên ngực nam nhân, lắng nghe tiếng tim đập mạnh bạo của hắn, thỏ thẻ:

“Chi Tiên vẫn còn bế quan, chỉ sợ lần này không thể gặp chàng!”

“Xem ra lần này nàng ấy quyết tâm lấy thành tích tốt!” Lạc Nam hơi bất ngờ.

Phải biết trước đây Mộng Chi Tiên xếp hạng không hề cao trên Thiếu Đế Bảng, nghe nói do nàng lười cạnh tranh, vì sao lần này quyết tâm như vậy?

“Còn không phải vì chàng sao?” Liễu Tú Quyên cắn vào vú hắn, bàn tay nghịch ngợm côn thịt.

“Sao lại vì ta?” Lạc Nam càng thêm không hiểu.

“Chàng quá mức xuất chúng, điều này cũng vô hình tạo nên áp lực lên nữ nhân bên cạnh chàng!” Liễu Tú Quyên hừ lạnh nói:

“Chi Tiên cố gắng nỗ lực vì muốn đủ tư cách để xứng đôi với chàng!”

Lạc Nam thở dài, cảm giác ấm áp dâng lên trong lòng, không nhịn được lắc đầu:

“Nữ nhân ngốc đó, là ta không xứng với tình thâm ý trọng của nàng ấy mới đúng…”

“Chàng làm sao thì làm, Thiếu Đế Chi Chiến lần này nhất định phải thu Chi Tiên vào tay, nữ nhân tốt như vậy thiếp cũng không muốn tiện nghi nam nhân khác!”

Lạc Nam véo véo bầu sữa tròn lẳn của nàng trêu chọc: “Không ghen sao?”

“Haha!” Liễu Tú Quyên khinh bỉ cười lạnh: “Nếu bọn thiếp ghen đã sớm bị ghen chết!”

“Hắc hắc!” Lạc Nam xấu hổ vuốt vuốt mũi.

Hắn biết bản thân mình ích kỷ phong lưu, chỉ trách ông trời đối xử quá tốt với hắn, để hắn gặp được những nữ nhân như các nàng, bỏ bất kỳ người nào cũng đều không nỡ a.

Lạc Nam cảm thấy mình đã cố gắng tiết chế lắm rồi, bằng không Thanh Thanh ở Hạ giới hay tứ đại cung nữ đã sớm bị ăn sạch.

Ôn tồn một hồi, hai người giúp nhau mặc y phục, rời khỏi Linh Giới Châu.

Vừa bước ra khỏi phòng, Liễu Tú Quyên lập tức ngượng chín mặt, vội vàng tách khỏi Lạc Nam.

Bởi vì Phú Nhược Linh đang đứng ở đó dùng ánh mắt phức tạp đánh giá hai người.

“Khụ khụ…” Lạc Nam ho khan, nhanh trí giải vây nói:

“Nhược Linh tiểu thư thật là kỳ tài ngút trời, một thời gian không thấy đã là Địa Tôn rồi!”

Đối với Phú Nhược Linh, Lạc Nam chưa tiếp xúc quá nhiều, phần lớn thời gian nữ nhân này đều đang bế quan tu luyện.

Bất quá dù sao nàng cũng là con gái của Tú Quyên, mình và mẫu thân người ta vừa mới lăn lộn trên giường, khó tránh khỏi hơi mất tự nhiên.

Phú Nhược Linh nhìn sang mẫu thân, thấy dung nhan Liễu Tú Quyên đẹp như tỏa nắng, sắc mặt tràn đầy thỏa mãn và hạnh phúc.

Nàng hít sâu một hơi, đem cảm giác phức tạp dồn nén vào lòng, nhìn Lạc Nam gật đầu nói:

“Thải Vân tỷ tỷ cho mời công tử!”

“Tốt!” Lạc Nam mỉm cười, hắn cũng đang muốn bái phỏng Mộng Thải Vân.

Tiến vào một tiểu viện giữa hồ trong Mộng Gia, Lạc Nam đã nhìn thấy bóng lưng thướt tha của giai nhân tuyệt mỹ.

Hai mắt hơi ngưng tụ, Lạc Nam âm thầm cảm thán: “Quả nhiên không phải ai cũng đều dậm chân tại chỗ a!”

Khí tức trên người Mộng Thải Vân cũng đã tăng mạnh so với lần trước, từ Đại Đế gần chạm ngưỡng Địa Đế rồi.

“Lạc công tử mời vào!” Mộng Thải Vân chậm rãi xoay người, ánh mắt trong veo hơn cả mặt hồ nhìn thẳng hắn.

Dung nhan của nàng vẫn đẹp như vậy, vẫn đoan trang hoa quý, vẫn xuất trần như vừa bước ra từ trong bức họa.

Lạc Nam lịch sự chắp tay: “Gặp qua Thải Vân Nữ Đế!”

Hắn chậm rãi bước vào, ngồi xuống đối diện với nàng.

“Thế nào? Cuồng Khí Lão Nhân và Linh Khê Trận Đế có khiến công tử cảm thấy hài lòng?” Mộng Thải Vấn tay nhỏ pha trà, đưa cốc trà thơm ấm nóng đến trước mặt hắn.

Lạc Nam gật đầu cảm tạ, nhẹ nhấp một ngụm, chỉ cảm thấy thần thanh khí sảng, vị ngọt thanh của Tiên Trà động nơi khóe môi.

Thân phận khác biệt, bên cạnh còn có tứ đại cung nữ khiến hắn không còn cảm giác Đại Đế là nhân vật cao cao tại thượng như những ngày đầu, trái lại nhìn Mộng Thải Vân có chút gần gũi:

“Lần này tại hạ đến Mộng gia là vì chuyện này, cảm tạ Thải Vân Nữ Đế đã mời đến Cuồng Khí Lão Nhân và Linh Khê Trận Đế!”

Đối với hai vị trưởng lão này của Thiên Địa Hội, Lạc Nam vô cùng hài lòng.

109 thanh Vũ Hoàng Kiếm có thể cầm cự trước Như Ý Kim Cô Bổng của Tôn hầu tử, Tiểu Hồng Nhi được ăn uống no nê, mà Cách Giới Truyền Tống Trận cũng được bố trí đẳng cấp cao hơn thường thấy.

Cái giá phải trả rẻ đến mức không đáng để bận tâm…

Tất cả là nhờ Mộng Thải Vân mời đúng người, cho thấy nàng cực kỳ có lòng khi giúp hắn.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam lấy ra một chiếc Nhẫn Trữ Vật đặt lên bàn, ôn hòa nói: “Thứ này đối với Thải Vân Nữ Đế sẽ có hỗ trợ, cũng là một phần tâm ý của ta!”

“Với giao tình giữa công tử và Mộng gia, không cần thiết phải khách sáo như vậy!” Mộng Thải Vân không hài lòng lắc đầu.

Lạc Nam sắc mặt nghiêm túc: “Thải Vân Nữ Đế đừng hiểu lầm, đây không phải là khách khí, mà là bằng hữu muốn hỗ trợ bằng hữu, cũng giống như Mộng Gia giúp đỡ ta mà thôi!”

“Nếu nàng không nhận, đó mới là đang cùng ta khách khí!”

“Nói không tệ…” Mộng Thải Vân ánh mắt lưu chuyển nhìn lấy hắn:

“Nếu là như vậy ta sẽ nhận, đồng thời cũng muốn nhờ công tử chút việc!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258