Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 88
Phần 88

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Không gian bỗng nhiên kịch chấn, khói bụi mịt mù, có tiếng trống trận sa trường quét ngang bốn phương tám hướng.

Chỉ thấy hàng ngàn Thiên Binh Thiên Tướng hiên ngang nhiệt huyết hành quân mà đến, bước chân thẳng tắp như một, quân kỹ nghiêm minh, chiến ý ngang trời.

Thiên Lãm toàn thân khoác lấy Đế Bào, cưỡi trên lưng một tôn Đế Uy Thiên Mã, hông khoác Bảo Kiếm, đầu đội Vương Miện như bậc quân vương…

Đế Tử Thiên Đình đến.

“Thật là náo nhiệt…” Phạm Chí lắc lư quạt xếp trong tay, cùng Viên Hồng Ma sóng vai xuất hiện, ánh mắt điềm tĩnh nhìn quanh một vòng…

Có Viên Hồng Ma bên cạnh, sự tự tin của hắn dâng lên chưa từng có, bởi hơn ai hết… Phạm Chí hiểu Viên Hồng Ma đáng tin cậy như thế nào.

Thân là một trong Hỗn Thế Tứ Hầu, ngay cả khi đối mặt nhân vật như Quỷ Đỏ thì Viên Hồng Ma vẫn có sức đấu một trận.

“Cổ Việt Tộc đến!” Có tu sĩ lên tiếng kinh hô.

HÍ…

Chiến Quân Thiết Mã thét dài, Đế Uy cuồn cuộn nặng nề như sấm…

Phù Đổng tay cầm gậy Tre, cưỡi trên Chiến Quân Thiết Mã đạp phá ngôi sao, hàng lâm mà đến…

Đám đông đánh giá Phù Đổng một thoáng, ánh mắt biến thành ngưng trọng nhìn về phía sau hắn.

Chỉ thấy giữa tinh không đen kịch, đột ngột có sóng thần cuồng nộ dâng trào mà lên, hải dương thành lập, gió biển rít gào, một thân ảnh chắp tay đứng trên hải dương, để từng ngọn sóng dữ dội mang theo mà đến.

Đây là một tên nam tử lực lưỡng cởi trần, đầu tóc rối tung mang theo hơi thở cuồng dã, làn da rám nắng, gân xanh cuồn cuộn, những hình xăm Thủy Quái hung tàn trên cơ thể, vác lấy một thanh Tam Xoa Kích nơi bả vai.

Hắn đi đến đâu, biển cả vờn quanh đến đó, như xu nịnh, như tôn sùng một vị thần của biển…

Thủy Tinh của Cổ Việt Tộc, lần đầu tham gia Thiếu Đế Chi Chiến nhưng đang xếp hạng thứ 5…

Phù Đổng cũng đang nằm trong top 30, đi cùng Thủy Tinh như hai tôn chiến thần, tạo ra áp lực không nhỏ lên các phương cường giả.

Nhắc đến Cổ Việt Tộc, không bất kỳ một ai ở phiến vũ trụ này dám buông lời xem nhẹ…

Cái bóng mà Tản Viên để lại vào 6000 năm trước vẫn còn quá lớn, nghe nói Thủy Tinh này là nhân vật đuổi sát bóng lưng Tản Viên, chênh lệch không nhiều.

Xét về nhân số, Cổ Việt Tộc lần này chỉ tiến vào hai vị Đế Tử, lại đủ để trấn áp nhất phương.

“Lại là kẻ đáng gờm…” Long Ngạo Thế, Thiên Lãm đám người đánh giá Thủy Tinh.

Có cảm giác như đang nhìn một cái vô tận hải vực, vĩnh viễn không có điểm cuối.

Phù Đổng cùng Thủy Tinh sóng vai mà đứng, đảo mắt quét ngang chiến trường.

Không nhìn thấy thân ảnh của Na Tra và nam nhân kia, trong lòng hắn có chút thất vọng…

Chẳng biết vì sao, Phù Đổng đang mong chờ một cuộc chiến có mặt của hai người bọn hắn.

Có lẽ đến lúc này hắn vẫn không quên được trận chiến ngày đó ở trong không gian, hình bóng nam nhân kia độc chiến chính mình và Na Tra lưu lại ấn tượng quá lớn.

Đối với kẻ hiếu chiến như Phù Đổng, hắn khao khát cuộc chiến như vậy.

Ở một phương khác, năm thân ảnh tuyệt mỹ chậm rãi bước ra, chính là Lãnh Vận Du, Phượng Cửu Huyền, Viêm Miên Châu, Hồ Ảnh và Đào Kỷ.

Sự xuất hiện của các nàng nhanh chóng thu hút ánh mắt của toàn trường.

Hiếm thấy các tuyệt đại mỹ nhân của cả Tiên giới và Ma giới tạm thời gác bỏ hiềm khích để liên thủ cùng nhau.

Chỉ có thể trách áp lực mà những yêu nghiệt kia mang đến cho các nàng thật sự quá lớn.

RĂNG RẮC…

Vừa nhắc đến yêu nghiệt, toàn trường ánh mắt lập tức co rụt lại.

Bởi vì ở giữa không trung, vừa lúc bước ra bốn thân ảnh phân biệt đứng ở bốn hướng đông tây nam bắc.

Một cổ áp lực vô hình phủ xuống toàn trường, khiến những nhân vật máu mặt như Long Ngạo Thế, Ma Long Nhị cũng phải nín thở.

Áo choàng đen kịch tung bay, Hắc Y Nhân không nói không rằng khoanh tay mà đứng.

Bạch y phấp phới, Bạch Y Nhân ung dung bước ra, bốn phía không gian hóa thành hư vô tan rã.

Bộ dạng bình phàm, bảy thân ảnh nữ nhân diện mạo y đúc đứng cùng một chỗ, khóe môi hiện lên vẻ bất cần và trêu tức quan sát đám đông.

Mặc dù là bảy người, nhưng ai cũng biết tất cả đều do một người hóa thành, yêu nghiệt đang xếp thứ ba, Lâm Tích thần bí.

Kẻ cuối cùng, mặt nạ quỷ, áo choàng đỏ, găng tay đỏ… từ trên xuống dưới thuần một màu huyết quang chói lọi…

Chiến Mệnh Cung – Quỷ Đỏ.

So với những quái thai còn lại… thân phận của Quỷ Đỏ vẫn tương đối dễ chấp nhận.

Chiến Mệnh Cung không phải thế lực vô danh, nó là một trong những tồn tại lâu đời bậc nhất Vũ Trụ.

Quỷ Đỏ hùng mạnh có thể lý giải.

Hắc Bạch Y Nhân là cựu top 2 và top 1 của Thiếu Đế Chi Chiến kỳ trước, hầu hết thiên tài đều đã từng lĩnh giáo sự khủng bố của bọn hắn…

Nhưng Lâm Tích là ai?

Vẫn chưa ai có một chút tin tức nào đáng giá về cái tên này…

Điều này vô hình chung khiến không ít nhân vật kiêu ngạo cảm thấy không phục.

Bọn hắn chấp nhận đứng dưới Quỷ Đỏ của Chiến Mệnh Cung, chấp nhận đứng dưới Kỳ Nam của Tuế Nguyệt Cung.

Nhưng Lâm Tích là ai? Đến từ thế lực nào? Có tư cách gì đứng trên đầu bọn hắn?

Nhất là một số kẻ chưa từng chạm mặt Lâm Tích càng không phục…

Và thế là, có người ra tay.

“Lâm Tích, để ta xem thử ngươi có bản lĩnh hay chỉ là may mắn!”

Theo một tiếng quát ngạo nghễ vang lên, bóng đen che phủ bầu trời, một cái miệng rộng như chậu máu hình thành giữa không trung, mang theo lực hút dữ dội quét mạnh về phía bảy người Lâm Tích.

“Thao Thiết Tộc – Thao Ngao!”

Trông thấy cảnh tượng này, không ít người vội vàng kinh hô lên.

Thao Ngao cũng là nhân vật máu mặt của Ma giới, đang xếp hạng thứ 15 trên Sinh Mệnh Bảng, vô cùng mạnh mẽ.

Hắn vậy mà cảm thấy không phục Lâm Tích, quyết định ra tay rồi.

Trong lúc nhất thời, rất nhiều thiên tài âm thầm chờ mong, bởi vì bọn hắn cũng chưa từng thấy Lâm Tích trổ tài.

Có Thao Ngao làm chuột bạch, cầu còn không được.

“Đáng chết, xem thường bổn Tiểu Thư đúng không?” Lâm Tích cũng là âm thầm giận dữ.

Vì sao rất nhiều người ngươi không đánh? Lại nhắm ngay đến ta? Nghĩ bổn Tiểu Thư là quả hồng mềm?

“Hừ, sợ cái gì? Có thực lực tuyệt đối thì chơi chết hắn!” Bên trong lòng ngực Lâm Tích, con chồn đen cao ngạo ngẩng đầu.

“Không cần ngươi nói!” Lâm Tích cười lạnh.

Mắt thấy cái miệng rộng kia tuôn ra lực hấp dữ dội về phía mình, bảy người cùng lúc nâng tay về phía nó.

ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM ẦM…

Trong khoảnh khắc, tầng tầng lớp lớp Bức Tường Không Gian được hình thành, đem cái miệng rộng lớn giữa bầu trời bao trùm ở bên trong.

Hấp lực gặp phải vô số lớp Không Gian ngăn cản nhanh chóng trở nên vô dụng.

“Hừ, chỉ có thế sao?” Thao Ngao cười lạnh, trong cái miệng rộng ngưng tụ Ma Đế Lực như đạn pháo, muốn bắn phá Không Gian.

Chỉ là rất nhanh, sắc mặt của hắn trở nên đại biến.

Bởi vì tầng tầng lớp lớp Không Gian kia cứng rắn như thép, chúng nó đang lấy một tốc độ kinh hoàng siết lại, xoắn và ép như một cái cối xay thịt.

PHỐC!

Khuôn miệng khổng lồ bị vô tận Không Gian xoắn nát, máu tươi cuồng phún, Ma Đế Lực đang ngưng tụ bị nổ tung, một thân ảnh chật vật như giẻ rách bay vọt ra ngoài, điên cuồng thổ huyết.

Chính là Thao Ngao…

Chưa dừng lại ở đó, Lâm Tích không phải loại người hiền lành.

Dám khiêu khích nàng, không chết không thôi.

Thời gian gia tốc quanh thân, bằng một tốc độ kinh hoàng, bảy người Lâm Tích đã biến mất ngay tại chỗ.

Xuất hiện một lần nữa đã tiếp cận Thao Ngao.

Thao Ngao chưa kịp ổn định thân mình, 14 thanh Song Kiếm đã lóe lên trước mặt hắn.

“Không thể…” Hoảng sợ gầm lên, nhưng hắn lại phát hiện cơ thể mình chậm chạp đến cực điểm, Thời Gian xung quanh như biến thành đầm lầy, mà tốc độ của Lâm Tích lại nhanh đến mức kinh hoàng.

Khó thể nào chống cự…

Lâm Tích cười lạnh lùng, Thao Ngao là con mồi ngon, xếp thứ 15 trên Sinh Mệnh Bảng chắc chắn có không ít Điểm Sinh Mệnh.

ẦM!

Ngay khi sắp đắt thủ, Quỷ Đỏ và Long Ngạo Thế bất chợt ra tay.

Một người thô bạo tung quyền, một người vươn ra Chân Long Trảo.

Cả hai vồ đến Lâm Tích.

Hiển nhiên, bọn hắn không thể trơ mắt nhìn Lâm Tích săn mồi dễ dàng như vậy.

“Đáng ghét!”

Trước hai đòn công kích khủng bố, Lâm Tích buộc phải dừng lại thế công, thoát một cái đã biến mất tại chỗ.

Cùng lúc đó, bóng dáng đen kịch của Ma Long Nhị lóe lên, ôm lấy Thao Ngao biến mất.

ĐÙNG!

Một quyền của Quỷ Đỏ cùng Chân Long Trảo nghiền nát không gian, đem vài khỏa ngôi sao ở gần chấn đến bạo liệt.

“Đa tạ Long Nhị huynh hỗ trợ…” Thao Ngao đổ mồ hôi lạnh, nhìn lấy Ma Long Nhị cảm kích.

“Thao Ngao huynh quá chủ quan!” Ma Long Nhị lắc đầu, ánh mắt lóe lên đề nghị:

“Một mình ngươi khó thể làm nên đại sự, có muốn liên thủ cùng ta?”

Thao Ngao hít sâu một hơi, gật mạnh đầu:

“Được!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258