Con đường bá chủ - Quyển 7 - Tác giả Akay Hau

Phần 166
Phần 166

Vạn Yêu Thánh Địa…

“Hầu Ca, ngươi và… à không, ngươi làm sao vậy?”

Hắc Trư trừng mắt nhìn Tôn Hầu Tử đang lăn lộn, vốn muốn hỏi ngươi là Cửu Tỷ vì sao phản ứng lớn như vậy, bất quá vẫn nín nhịn nhắc đến Cửu Tỷ kịp thời.

“Lạc công tử… Lạc công tử… hắn… hắn vậy mà đã có nữ nhi?” Tôn Hầu Tử chưa kịp phản ứng Hắc Trư, thì Thải Quỳnh Dao ở một bên đã che lấy môi đỏ đang hé mở, mắt to trợn tròn, không dám tin thốt lên:

“Hơn nữa, nữ nhi còn là đệ tử chân truyền của Tuế Nguyệt Nữ Đế?!”

“Hả, Quỳnh Dao ngươi nhận biết hắn?” Hắc Trư nghe phản ứng của Thải Quỳnh Dao, vội vàng giật mình hỏi thăm nàng.

“Trời ạ, Lạc công tử… bối cảnh này, quá mức dọa người!” Một đám trưởng lão sau giờ phút trợn mắt há hốc mồm, đồng loạt liếu lưỡi nói.

“Hai cha con đều yêu nghiệt như nhau, đồng loạt đứng trên đỉnh thế hệ trẻ toàn vũ trụ!” Đại Trưởng Lão cũng chẳng nhịn được, có chút lắp bắp nói.

Mặc dù nghe qua có chút kỳ quặc, nhưng đây lại là sự thật…

Lạc Nam thật sự còn quá mức trẻ tuổi, dù đã sinh con… nhưng độ tuổi của hắn ở Tiên giới chỉ được xem là một tên tiểu tử mà thôi.

Đây là chuyện bình thường trong mắt cường giả, cũng chẳng có quy tắc nào không cho phép cha con cùng xếp trên Thiếu Đế Bảng cả.

Theo phản ứng của chúng trưởng lão, Hắc Trư cũng phát hiện có điều gì đó không đúng…

Bởi vì, chẳng những Thải Quỳnh Dao nhận biết Lạc Nam, mà là toàn bộ Vạn Yêu Thánh Địa đều nhận biết a.

Nhị Trưởng Lão của Vạn Yêu Thánh Địa hoảng hốt nhớ lại ngày đó, không ngừng thở phào vuốt lồng ngực:

“Phù, cũng may ngày đó chúng ta vây công hắn nhưng không làm được gì…”

“Đúng vậy, sau đó Lạc công tử và Thánh Chủ đại chiến không ai bị thương, bằng không Tuế Nguyệt Nữ Đế có thể sẽ giận a…”

“Còn không phải sao? Trận đó Thánh Chủ ngay cả Thần Thông cũng sử dụng rồi, cũng may Lạc công tử biết dừng kịp lúc!” Đám trưởng lão nghị luận ầm ĩ.

Danh tiếng của Tuế Nguyệt Nữ Đế hiện nay như mặt trời giữa trưa, bọn hắn già rồi, không muốn bị nhốt như đám tộc trưởng Thần Thú Tộc đâu.

Hắc Trư, Thải Quỳnh Dao:???

Con bà nó, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Thời gian mình vắng mặt, Lạc Nam và Vạn Yêu Thánh Địa đã diễn ra cái gì? Hắn vì sao chiến cùng Tôn hầu tử.

Đầu óc thông minh và sự lanh lợi, Hắc Trư lập tức liên tưởng đến lời của Tôn Hầu Tử trước đó, không dám tin hỏi:

“Hầu ca, ngươi đừng nói kẻ khiến ngươi hứng thú trong Thiếu Đế Chi Chiến lần này là Lạc Nam?”

“Thánh Chủ thúc thúc, các vị trưởng bối, Lạc công tử vì sao cùng các ngươi chiến đấu? Luận bàn thôi phải không?” Thải Quỳnh Dao cảm giác như mình vừa trải qua một giấc mộng dài.

Đầu tiên là Lạc Nam có nữ nhi bối cảnh kinh khủng, sau đó nàng nghe được hình như hắn cùng toàn bộ Thánh Địa đại chiến?

“Luận bàn một phen, Quỳnh Dao nói rất đúng!” Các vị trưởng lão gật đầu như gà mổ thóc, tán thành cách nói của Thải Quỳnh Dao.

Tôn Hầu Tử cũng gật gật đầu: “Ta cảm thấy tiểu tử Lạc Nam này không tồi nên ra tay chỉ điểm hắn, nào ngờ thiên phú và chiến lực của hắn còn tốt hơn ta tưởng!”

“Vậy phải không?” Thải Quỳnh Dao bán tính bán nghi, bất quá không tìm ra được chỗ nào bất hợp lý.

“Phải cái rắm a!” Hắc Trư trong lòng mắng to.

Nó thành tinh rồi, vài lời vụng về của đám trưởng lão và Tôn Hầu Tử làm sao qua được mắt nó?

“Vì sao Lạc Nam luận bàn với các vị?” Hắc Trư híp mắt nhìn chúng trưởng lão, một cổ Hồn Lực vô hình tiến ra.

“Lạc công tử vì muốn gặp…” Một vị trưởng lão vô thức bị Hồn Lực ảnh hưởng, đang định lên tiếng, bất chợt nhìn thấy Như Ý Kim Cô Bổng cắm trước mặt mình, lập tức rùng mình tỉnh giấc, cười hề hề cúi đầu uống rượu.

“Ngươi hỏi nhiều như vậy làm gì?” Tôn Hầu Tử trừng Hắc Trư quát:

“Một tên tiểu bối mà thôi, chúng ta là trưởng bối, luận bàn chỉ giáo cho hắn không được sao?”

“Hehehe!” Hắc Trư nhìn Tôn Hầu Tử cười quái dị, cười hết sức ghê gớm.

Nụ cười không tin…

Tôn Hầu Tử cũng mặc kệ con heo này, tiếp tục quan sát Thiếu Đế Chi Chiến.

Mà Hắc Trư lúc này cũng cảm ứng được, Thần Thức của Cửu Tỷ đã trở nên bình lặng trở lại sau một thoáng trập trùng.

Trận cuối cùng nổ ra, Lạc Nam và Quỷ Đỏ.

Long trời lỡ đất, quỷ khiếp thần sầu, một trận chiến gay cấn kịch liệt với đầy đủ thủ đoạn được triển khai, khiến chúng trưởng lão một lần nữa nhiệt huyết sôi sục:

“Không hổ danh là Đăng Đỉnh, trận chiến này xứng danh ghi vào sử sách!”

“Quỷ Đỏ quá mạnh, liệu Lạc công tử có thể bại hắn không?”

“Lạc công tử đã tốn quá nhiều thủ đoạn rồi, nếu không có ác chủ bài, khó lòng chiến thắng!”

Nghe đám người nghị luận, ngay cả Tôn Hầu Tử cũng tập trung đến cực điểm nhìn cuộc chiến này, trong lòng hứng thú không thôi:

“Chiến Mệnh Cung từ bao giờ có được thủ đoạn khủng bố như thế? Khả năng huy động lực lượng và sức mạnh vô cùng phi lý… dù là Địa Đế cũng không thể làm được như vậy!?”

“Còn tên kia, không hổ là người được Cửu Tỷ nhìn trúng, vậy mà vẫn chiến ngang tay Quỷ Đỏ…”

Cuối cùng, khi Siêu Việt Đế Cấp Vũ Kỹ xuất hiện, toàn bộ hiện trường đứng bật lên, ngay cả Tôn Hầu Tử cũng không ngoại lệ.

Hỏa Nhãn Kim Tinh rực sáng như chưa từng có, chiến ý ngập trời vô thức bùng phát trước uy thế mà Siêu Việt Đế Cấp Vũ Kỹ mang lại.

“Thắng chắc rồi!” Chúng trưởng lão nuốt một ngụm nước bọt.

Thải Quỳnh Dao ánh mắt động dung, chỉ có thể ngưỡng vọng nhìn lấy thân ảnh nam nhân đang thi triển Trục Nhật Lạc Nguyệt Tiễn.

Một tên lao vút mà đi…

Đấu Trường sụp đổ, Lưu Ảnh Ngọc bỗng nhiên dập tắt.

“Cái quỷ gì?” Tôn Hầu Tử xém chút ngã lăn, la lên oai oái nhìn Hắc Trư.

Chúng trưởng lão cũng vô cùng bất mãn.

Cảm giác như đang sắp lên đỉnh lại bị phá đám vậy…

“Uy lực Siêu Việt Đế Cấp Vũ Kỹ mang đến quá lớn, ngay cả Lưu Ảnh Ngọc cũng chẳng thể thu hình!” Hắc Trư bất đắc dĩ nhún vai:

“Các ngươi chỉ cần biết Lạc Nam thắng, trở thành quán quân Thiếu Đế Chi Chiến là được!”

“Nên như thế, Lạc công tử thắng là đúng rồi!” Chúng trưởng lão hưng phấn vỗ đùi đen đét, sử dụng đến Vũ Kỹ kinh dị như thế, không thắng mới lạ đó.

Mà Tôn Hầu Tử thì suy nghĩ sâu xa hơn, hắn cười lạnh nói:

“Haha, chẳng trách tin tức và kết quả Thiếu Đế Chi Chiến lần này bí mật như vậy, thì ra là một đám già đầu nhưng thua không nổi!”

Hiển nhiên với kinh nghiệm của Tôn Hầu Tử, hắn đã lập tức đoán được nguyên nhân.

“Bất quá như vậy cũng tốt… hắn chưa đủ trưởng thành để đối mặt với toàn bộ vũ trụ dòm ngó!” Tôn Hầu Tử lẩm bẩm nói.

Hắc Trư gật đầu tán thành cách nói này, cẩn thận truyền âm:

“Hầu ca, ta có chuyện trọng đại muốn thương nghị cùng ngươi và Cửu tỷ!”

“Chỉ có ta mà thôi!” Tôn Hầu Tử nhếch miệng: “Chuyện gì?”

“Liên quan đến Lạc Nam!” Hắc Trư nghiêm nghị.

“Được!”

Danh sách chương (258 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258